Chương 6
Nhưng cũng giống như đang run rẩy.
Ta thật sự quá buồn ngủ.
Lười để tâm tới.
Lúc mở mắt lần nữa.
Trời đã tối.
Vệ Liễm chống cằm ngồi bên cạnh.
Nghiêng đầu nhìn ta cười:
“Đúng là tâm ý tương thông.”
“Ta vừa bước vào thì nàng tỉnh dậy.”
Ta đưa tay sờ mặt.
Đang định trách hắn.
Hắn đã lên tiếng:
“Lúc nãy khi nàng ngủ.”
“Thái t.ử đích thân tới đây.”
“Còn ban thưởng rất nhiều t.h.u.ố.c bổ.”
“Nàng đang bệnh, nên ta thay nàng tạ ân rồi.”
Ta ngẩn người.
Trong lòng chợt dâng lên cảm giác bất an.
Tim đập thình thịch.
“Ý chàng là...”
“Thái t.ử đã đích thân tới đây sao?”
…
Những thứ t.h.u.ố.c bổ mà Tần Ngọc ban thưởng.
Đều là d.ư.ợ.c liệu tiến cống cực kỳ quý giá.
Tùy tiện mang ra một món.
Cũng đủ làm bảo vật trấn tiệm.
Ta không dám nhận.
Bèn đem hết sang cho tỷ tỷ.
Trong đó có một vị t.h.u.ố.c là linh chi núi sâu.
Đặc biệt có lợi cho việc dưỡng nhan làm đẹp.
Tỷ tỷ cầm lên.
Không dám tin nổi:
“Ta xin điện hạ rất lâu.”
“Hắn vẫn không chịu cho.”
“Sao lại dễ dàng ban cho muội như vậy?”
Ta mím môi.
Gượng cười:
“Có lẽ là yêu ai yêu cả đường đi thôi.”
Tỷ tỷ nửa tin nửa ngờ.
Đến hỏi dò Tần Ngọc một phen.
Lúc trở về mới thở phào:
“Thì ra là nể mặt Vệ tướng quân.”
“Điện hạ tuy là trữ quân.”
“Nhưng người có thể trọng dụng bên cạnh cũng không nhiều.”
“Vệ tướng quân trẻ tuổi tài cao.”
“Điện hạ đương nhiên muốn lôi kéo.”
“Nếu đã vậy.”
“Muội nên đích thân vào cung tạ ân đi.”
Đúng vậy.
Kiếp trước.
Hai người vốn đã thưởng thức lẫn nhau.
Vừa là quân thần.
Vừa là bằng hữu.
Kiếp này không chỉ là quân thần.
Mà còn sẽ là huynh đệ.
Tần Ngọc không thể nào có tâm tư gì với thê t.ử của thần t.ử.
Hay muội muội của ái thiếp mình được.
Ta buông lỏng cảnh giác.
Làm theo lễ nghi vào cung tạ ân.
Quả nhiên.
Thái độ của Tần Ngọc với ta vô cùng lạnh nhạt.
Nhắc đến những d.ư.ợ.c liệu quý giá kia.
Hắn bình thản nói:
“Vệ tướng quân chinh chiến nhiều năm.”
“Trên người đầy thương tích.”
“Những thứ t.h.u.ố.c này rồi sẽ có lúc dùng đến.”
“Đợi ngày hai người thành thân...”
Hắn khựng lại.
Khẽ cười.
Nhưng đáy mắt lại lạnh như băng.
“Cô còn có trọng thưởng khác.”
Trước mắt ta bỗng tối sầm.
Cơn choáng váng bất ngờ ập tới.
Ta bật dậy.
Vịn vào mép bàn.
Rồi lại ngã ngồi xuống.
Tần Ngọc chậm rãi bước tới.
Hắn cúi đầu.
Ánh mắt như lưỡi d.a.o sắc.
Từng chút một lướt qua gương mặt ta.
“Tĩnh Thính.”
“Ngươi thật sự rất không ngoan.”
…
Người bước vào phòng ta hôm đó.
Quả nhiên là Tần Ngọc.
Hắn đã nhớ lại ký ức của kiếp trước.
Việc đầu tiên hắn làm.
Là tìm mọi cách đến gặp ta.
“Nếu hôm đó Vệ Liễm không ở phủ các ngươi.”
“Cô đã mang ngươi đi từ lâu rồi.”
“Làm sao có thể để ngươi tiếp tục bàn chuyện hôn sự với hắn?”
Hắn che bàn tay bị ta c.ắ.n.
Không giận mà cười.
Đôi mắt tuấn tú phủ đầy vẻ u ám.
“Bảo sao ngươi không chịu gả cho cô.”
“Hóa ra là muốn cùng hắn song túc song phi.”
“Đôi gian phu dâm phụ.”
“Ngươi có biết.”
“Cô đã phải tốn bao nhiêu sức lực mới kiềm chế được bản thân không bóp c.h.ế.t ngươi ngay tại chỗ không?”
Ta trúng phải t.h.u.ố.c làm mềm gân cốt.
Toàn thân vô lực.
Nghe những lời ấy.
Lại tức đến phát run.
“Vì sao ta phải gả cho ngươi?”
“Ngươi chỉ đem đến cho ta sự sỉ nhục, hành hạ và nghi ngờ.”
“Chưa từng có lấy một chút thương xót.”
“Trước khi quen biết ngươi.”
“Ta và Vệ Liễm đã sớm lưỡng tình tương duyệt.”
“Nếu không phải tỷ tỷ tự ti, bảo ta đứng ra nhận thay ân cứu mạng của ngươi.”
“Ta vốn đã là thê t.ử của hắn rồi!”
Tần Ngọc mặt không cảm xúc nghe hết.
Bàn tay giấu dưới tay áo gấm.
Không hiểu vì sao lại bắt đầu run lên.
Hắn kéo mạnh ta vào lòng.
Cúi đầu nhìn đôi mắt đỏ hoe của ta.
Từng câu từng chữ đều lạnh lẽo:
“Ngươi dám nói chưa từng thích cô?”
“Nếu thật sự thích hắn.”
“Vì sao sau khi thành thân lại dịu dàng lấy lòng cô đủ kiểu?”
“Vì sao giả mạo thân phận ân nhân cứu mạng.”
“Lại còn khắp nơi che giấu, sợ cô phát hiện?”
Ta sững người.
Một lúc lâu sau mới thì thào:
“Bởi vì ta sợ ngươi.”
Nữ t.ử xuất giá theo phu.
Đâu phải chuyện gì cũng do mình quyết định.
Rất nhiều thiện ý không hề liên quan đến tình yêu.
Chỉ là vì muốn phu thê hòa thuận.
Để bản thân sống dễ chịu hơn mà thôi.
Máu trên mặt Tần Ngọc dần rút sạch.
Hắn luôn cho rằng ta yêu hắn.
Cho nên mới mạo nhận ân cứu mạng.
Mới khắp nơi tính toán.
...
Nhưng thực tế.
Dù là kiếp trước hay kiếp này.
Người ta muốn gả chưa từng là hắn.
Từ đầu đến cuối.
Chỉ là hắn tự mình đa tình.
Tự mình si mê.
Hắn nhìn chằm chằm vào ta.
Giọng nói khàn khàn:
“Vậy còn Vệ Liễm?”
“Cô thua hắn ở điểm nào?”
Nhìn ánh mắt cố chấp ấy.
Ta đột nhiên muốn cười.
Thông minh như hắn.
Sao lại hỏi một câu ngu ngốc đến vậy.
Trong tình cảm.
Mọi truy hỏi đến tận cùng.
Đều không nhận được đáp án mong muốn.
Mà chỉ là sự nhục nhã.
Ta bình tĩnh đáp:
“Ta thích hắn.”
“Vậy nên hắn là người tốt nhất.”
“Chút dịu dàng ta giả vờ dành cho ngươi.”
“Còn không bằng một phần mười những gì ta dành cho hắn...”
Một giọt nước mắt lăn xuống.
Ta nghẹn ngào:
“Chúng ta sắp thành thân rồi.”
“Cô không cho phép.” - Tần Ngọc siết mạnh cổ tay ta.
Giọng hắn khàn đặc.
Từng chữ như nghiến ra:
“Cô có thể tìm một quý nữ danh môn khác ban cho Vệ Liễm làm thê t.ử.”
“Tước vị, tiền tài.”
“Chỉ cần hắn chịu nhường ngươi lại cho cô.”
“Cô đều cho hết.”
Ta mệt mỏi nhắm mắt.
“Vậy thì chuẩn bị áo liệm cho ta đi.”
“Tần Ngọc.”
“Ngươi thật sự khiến ta thấy ghê tởm.”
“Ghê tởm đến mức.”
“Ta thà c.h.ế.t.”
“Cũng không muốn dây dưa với ngươi thêm một khắc nào nữa.”
…
Hoàng hậu vừa nghe tin ta vào cung.
Lập tức biết sẽ xảy ra chuyện.
Người vội vàng chạy tới.
Nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn trước mắt.
Người tức giận tát Tần Ngọc một cái.
“Đồ hồ đồ!”
Người kéo ta khỏi lòng hắn.
Đôi mắt đỏ hoe.