Chương 7
“Ta đã sớm bảo con nhìn rõ người mình thật sự yêu là ai.”
“Chính con mắt mù lòng mù.”
“Cớ gì còn phải hại người khác?”
“Không phải vậy đâu, mẫu hậu...”
Tần Ngọc lắc đầu.
Loạng choạng quỳ xuống trước mặt người.
Hắn muốn biện giải.
Nhưng chợt nhận ra.
Mình không còn gì để biện giải nữa.
Năm đó trong ngôi miếu đổ nát.
Tô Tĩnh Hòa cứu hắn.
Vì sợ c.h.ế.t.
Hắn cố ý khiến nàng động lòng.
Để bản thân bình an vượt qua khoảng thời gian nguy hiểm.
Sau khi thoát nạn.
Hắn có chút áy náy.
Nên đích thân đến tận cửa cảm tạ.
Trong đại sảnh.
Cuối cùng hắn cũng nhìn thấy dung mạo thật của nàng.
Thiếu nữ cúi đầu mỉm cười.
Da trắng như tuyết.
Trái tim đã kìm nén bao năm.
Chưa từng rung động dữ dội đến thế.
Hắn yêu nàng.
Bất chấp mọi khó khăn.
Nhất định phải cưới nàng về.
Nâng niu trân trọng.
Nhưng nàng lại lừa hắn suốt ngần ấy năm.
Sau khi Tô Tĩnh Hòa qua đời.
Hắn thường xuyên mơ thấy nàng.
Khóc lóc trách hắn mê muội sắc đẹp.
Mỗi lần tỉnh giấc.
Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.
Lương tâm bị dày vò đến đau đớn.
Nhưng hắn vốn đâu phải người mê đắm dung mạo.
Người hắn mê đắm.
Từ đầu đến cuối đều là Tô Tĩnh Thính.
Hắn hận nàng tính kế mình.
Lại càng hận bản thân mặc cho nàng tính kế.
Đến tận hôm nay.
Vẫn không thể buông tay.
Chỉ cần nghĩ tới việc nàng sắp gả cho người khác.
Tần Ngọc đau đến phát điên.
Trán hắn đập mạnh xuống nền gạch bạch ngọc.
Máu chảy ra.
“Mẫu hậu.”
“Xin người thu hồi thánh chỉ ban hôn.”
“Cả đời này.”
“Nhi thần chỉ cầu xin người một lần này thôi.”
Đáp lại hắn.
Là giọng nói thương xót nhưng bất lực của Hoàng hậu:
“Con đã từng cầu xin bản cung một lần rồi.”
“Sai chính là sai.”
“Không phải ai cũng phải nhường bước cho lỗi lầm của con.”
…
Vệ Liễm phát hiện trong cơ thể ta có dấu vết của t.h.u.ố.c làm mềm gân cốt.
Hắn mặt lạnh như băng.
Trực tiếp đến Đông Cung đ.á.n.h nhau với Tần Ngọc một trận.
Tần Ngọc lau m.á.u nơi khóe miệng.
Hai mắt đỏ hoe.
“Nếu ngươi đồng ý.”
“Chúng ta công khai thi đấu một trận.”
“Cưỡi ngựa, b.ắ.n cung, làm thơ...”
“Ai thắng.”
“Nàng sẽ thuộc về người đó.”
“Ngươi bị bệnh à?”
Vệ Liễm đ.ấ.m thẳng một quyền.
Cười khẩy:
“Nàng ấy không phải vật đặt cược.”
“Cũng không phải chiến lợi phẩm.”
“Mà là một con người.”
“Chúng ta thi đấu thì quyết định được gì?”
“Huống hồ nàng thích ta.”
“Dựa vào đâu ta phải hạ thấp thân phận để so tài với ngươi?”
“Dù sao cửu tộc của ta cũng chẳng còn ai nữa.”
“Nếu còn dám nhòm ngó vị hôn thê của ta.”
“Ta sẽ liều mạng với ngươi.”
Cho tới ngày thành thân.
Ta không gặp lại Tần Ngọc lần nào nữa.
Nghe nói hắn bị Hoàng đế phái đi tuần tra việc muối ở các địa phương.
Ba đến năm năm sau mới trở về.
Ta biết.
Đó là kết quả mà Hoàng hậu đứng ra dàn xếp.
Người muốn ta được yên ổn thành thân.
Hôn sự bị trì hoãn.
Tỷ tỷ cả ngày buồn bã.
Chỉ đến ngày ta xuất giá.
Tỷ mới vui vẻ hơn một chút.
Tỷ vuốt ve gương mặt không tì vết của ta.
Không ngừng lẩm bẩm:
“Đẹp thật...”
“Nếu năm đó tỷ không ngã một lần.”
“Có lẽ hôm nay cũng giống như muội.”
“Đội mũ phượng, khoác khăn hỷ.”
“Rực rỡ ch.ói mắt.”
Lòng ta khẽ rung động.
Thật ra bây giờ.
Tỷ vẫn rất đẹp.
Cũng từng có không ít công t.ử thế gia khen ngợi dung mạo của tỷ.
Nhưng khi soi gương.
Trong mắt tỷ chỉ còn lại vết sẹo ấy.
Đến khi hoàn hồn.
Tỷ tỷ bỗng bật khóc.
Nước mắt như mang theo hơi ẩm của buổi chiều nhiều năm trước.
Chậm rãi lăn xuống.
“Thật ra.”
“Tỷ đã hận muội rất nhiều năm.”
“Năm đó vào lễ Trung Nguyên.”
“Người đáng lẽ bị ngã là muội.”
“Tỷ kéo muội lại.”
“Nhưng chính mình lại mất thăng bằng.”
Ta sững sờ.
Nhất thời nghẹn lời.
Nỗi tủi thân vì bị phản bội ở kiếp trước.
Sự chua xót vì không được thấu hiểu.
Những giằng xé, oán hận...
Từng chút từng chút dâng lên trong lòng.
Cuối cùng.
Chỉ còn lại một giọt nước mắt của tỷ rơi xuống mu bàn tay ta.
Nóng bỏng đến đau lòng.
Tỷ nắm lấy tay ta.
“Tỷ luôn cảm thấy là muội đã cướp đi dung mạo của tỷ.”
“Tỷ oán hận.”
“Tỷ ghen ghét.”
“Giống như một con rắn độc.”
“Vừa mong muội ngã xuống.”
“Lại vừa sợ muội ngã quá đau.”
“Bao nhiêu năm nay tỷ đối xử với muội không tốt.”
“Tỷ biết.”
“Muội cũng không thích tỷ.”
“Muội không cần tha thứ cho tỷ.”
“Bởi vì chính tỷ cũng không thể buông bỏ.”
“Chỉ là...”
“Dù sao chúng ta cũng là tỷ muội.”
“Đột nhiên tỷ nhận ra.”
“Tỷ vẫn mong muội được hạnh phúc.”
…
Năm thứ hai sau khi thành thân với Vệ Liễm.
Ta sinh được một nữ nhi.
Ở Thanh Châu.
Một nơi địa linh nhân kiệt.
Núi đẹp.
Nước đẹp.
Phong cảnh cũng đẹp.
Đứa bé sinh ra trắng trẻo sạch sẽ.
Ai gặp cũng yêu thích.
Hai năm sau.
Vệ Liễm cùng ta trở về kinh thăm người thân.
Ta dẫn nữ nhi đi xem hội hoa đăng.
Con bé nghịch ngợm hiếu động.
Vừa đến phố lớn trong kinh thành.
Đã cầm cây kẹo đường chạy biến mất.
Ta đuổi theo hồi lâu.
Mệt đến thở hổn hển.
Ngẩng đầu lên.
Lại nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.
Tần Ngọc đang bế nữ nhi của ta.
Cả hắn cũng sững người.
Rất lâu sau.
Hắn khẽ cười.
“Đây là... con của nàng và hắn sao?”
Không đợi ta trả lời.
Hắn cúi đầu nhìn đứa bé.
Tự nói với chính mình:
“Cũng đáng yêu đấy.”
“Chỉ là không đẹp bằng hai đứa con của chúng ta ở kiếp trước.”
Ta lạnh nhạt đáp:
“Điện hạ quên rồi sao?”
“Ta chưa từng gặp chúng.”
Tần Ngọc nghẹn lời.
Hắn cười khổ.
“Trước đây.”
“Ta quả thật đã làm rất nhiều chuyện sai trái.”
“Bây giờ có đập đầu chảy m.á.u.”
“Muốn xin một cơ hội hối hận cũng không còn nữa.”
Ta lặng lẽ nhìn hắn.
Bốn năm không gặp.
Hắn trở nên trầm mặc hơn.
Sắc bén hơn.
Giống như cơn gió lạnh cuối xuân.
Nghe nói trong thời gian tuần tra việc muối.
Hắn trừng trị tham quan.
Thu hồi thuế muối.
Cũng tranh thủ phá nhiều án oan.
Chỉnh đốn lại quan trường.
Ta khuyên:
“Điện hạ không cần mãi đắm chìm trong quá khứ.”
“Dân sinh còn nhiều gian khó.”
“Thiên hạ bá tánh vẫn cần dựa vào điện hạ.”
Tần Ngọc nhắm mắt lại.
Như thể bị ánh mắt bình thản của ta đ.â.m đau.
Hắn bật cười khẽ.
“Nàng thật sự không còn để tâm nữa rồi.”
“Ngay cả hận...”
“Cũng không còn.”
“Nhưng A Thính.”
“Bao giờ ta mới có thể bước ra được đây?”
Ta không trả lời.
Chỉ bế nữ nhi lên.
Rời đi dưới ánh mắt u ám của hắn.
Vệ Liễm đứng cách đó không xa.
Bình tĩnh chờ chúng ta nói chuyện xong.
Sau đó nhìn ta từng bước từng bước đi về phía hắn.
Ánh đèn rực rỡ.
Lướt qua đôi mắt dần sáng lên của hắn.
Mọi thứ cuối cùng cũng trở về đúng vị trí của nó.
Thật tốt.
Toàn văn hoàn.