Chương 4
Trước mặt toàn bộ phi tần trong hậu cung.
Hắn đích thân nói:
“Hoàng hậu vô tội.”
Rồi hời hợt bổ sung:
“Là tiện phụ này tự biên tự diễn, vu oan giá họa để tranh sủng.”
Ánh mắt hắn rất lạnh.
Giống hệt mặt hồ đầu xuân.
Lạnh như kim châm.
Đâm đến mức ta muốn khóc.
…
Đúng lúc ấy.
Cuối cùng cũng có người kéo ta lên khỏi mặt nước chỉ bằng một tay.
Vệ Liễm cởi áo ngoài.
Quấn kín người ta.
Ta vùi mặt vào n.g.ự.c hắn.
Hắn cụp mắt xuống, hơi lùi lại:
“Làm vậy không hợp lễ.”
Ta càng ôm c.h.ặ.t hơn.
“Ta sợ.”
Vệ Liễm im lặng một lát.
Rồi nói:
“Ta từng dạy nàng bơi mà.”
Ta tủi thân trách móc:
“Là chàng dạy không tốt.”
Chàng không hề do dự.
“Là lỗi của ta.”
“Đúng là lỗi của chàng.”
Ta lau nước mắt.
Buồn bực nói:
“Chàng không ở đây.”
“Bọn họ đều bắt nạt ta.”
…
Tần Ngọc đến ngay sau Vệ Liễm.
Hắn ngẩng đầu.
Ánh mắt lạnh lùng quét qua.
Đám quý nữ đang xem náo nhiệt lập tức như chim sợ cành cong.
Tản đi sạch sẽ.
Chỉ còn lại Tôn tiểu thư đứng tại chỗ.
Hắn lạnh nhạt nói:
“Ngươi về đi.”
“Sau này nếu không có việc gì thì không cần vào cung nữa.”
Chỉ vài câu ngắn ngủi.
Một mối hôn sự tốt đẹp cứ thế tan thành mây khói.
Tôn tiểu thư cứng đờ người.
Lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
Tựa như không thể tin nổi.
Cho đến khi nội thị vớt tỷ tỷ lên khỏi hồ.
Tần Ngọc không còn tâm trí để ý đến người khác nữa.
Hắn vén mái tóc ướt đẫm của tỷ lên.
Ánh mắt khẽ d.a.o động.
“Đây là lý do nàng luôn đeo khăn che mặt sao?”
Tỷ tỷ luống cuống che mặt.
Nghẹn ngào nói:
“Để điện hạ chê cười rồi...”
“Đừng che.”
Hắn khẽ cười.
Nắm lấy cánh tay tỷ.
“Chỉ là một vết sẹo mà thôi.”
“Không đáng gì cả.”
“Trong mắt cô, gương mặt này của nàng rất đẹp.”
Giọng nói dịu dàng đến mức.
Ta chưa từng nghe hắn dùng với ai bao giờ.
…
Dù là kiếp trước hay kiếp này.
Đây đều là lần đầu tiên Hoàng hậu gặp được ân nhân cứu mạng của Thái t.ử.
Người nhất thời sững sờ.
Rất lâu không nói gì.
Tỷ tỷ đỏ mặt cúi đầu.
Tần Ngọc bình thản quỳ xuống.
“Nhi thần cầu xin mẫu hậu tác thành cho chúng con.”
Hoàng hậu thất thần nhìn hắn.
“Chỉ vì ân cứu mạng sao?”
Tần Ngọc không trả lời.
Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn thấp thoáng ý cười.
“Kể từ sau lần bị ám sát.”
“Nhi thần luôn mơ thấy một nữ t.ử.”
“Trong mộng, nhi thần vừa gặp đã đem lòng yêu nàng.”
“Dù bị bá quan văn võ dâng tấu phản đối, nhi thần vẫn muốn cưới nàng làm thê t.ử.”
“Bây giờ.”
“Cuối cùng nhi thần cũng tìm được nàng rồi.”
Hoàng hậu ngơ ngác hỏi:
“Ý con là...”
“Trưởng nữ nhà họ Tô chính là người trong mộng của con?”
Tần Ngọc không hề do dự.
“Đúng vậy.”
Hoàng hậu im lặng.
Đến khi ngẩng đầu lên lần nữa.
Người nghiêm túc nói:
“Hài t.ử.”
“Con mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ.”
“Nếu nhận nhầm người.”
“Sau này sẽ không còn đường quay lại đâu.”
Tần Ngọc cúi đầu.
Trong mắt tràn đầy dịu dàng.
“Nhi t.ử sẽ không nhận nhầm.”
“Ngoại trừ vết sẹo ấy.”
“Hai người gần như giống hệt nhau.”
Mọi chuyện đã đến nước này.
Hoàng hậu cũng không nói thêm gì nữa.
Người cúi đầu vuốt hoa văn thêu trên phượng bào.
Nhàn nhạt nói:
“Vậy trưởng nữ nhà họ Tô vào Đông Cung làm Lương đệ đi.”
“Nữ nhi thương hộ được làm thiếp của Thái t.ử.”
“Đây cũng không coi là thiệt thòi.”
Ánh mắt người vượt qua Tần Ngọc.
Rơi xuống chỗ ta đang nép trong lòng Vệ Liễm.
Người bật cười hiền từ.
“Ở đây còn có một đôi uyên ương nhỏ nữa.”
“Bản cung cũng ban hôn cho các con.”
“Coi như song hỷ lâm môn cho hai tỷ muội.”
…
Ngày tỷ tỷ gả vào Đông Cung diễn ra sau khi ta và Vệ Liễm thành thân.
Trước đây, vì sợ người khác cười nhạo nên tỷ rất ít khi ra ngoài.
Những buổi thi hội, nhã tập, tiệc ngắm hoa hay đ.á.n.h mã cầu, tỷ đều không tham gia, cũng không cho ta tham gia.
Nhưng giờ đây.
Tỷ thường lấy cớ đi dự tiệc để lén gặp riêng Tần Ngọc.
Mỗi lần trở về.
Gương mặt đều đỏ bừng vì vui sướng.
Tỷ nói với ta:
“Điện hạ đã tìm rất nhiều danh y để chữa vết sẹo trên mặt ta.”
“Hắn nói đợi khi ta khôi phục như trước, nhất định sẽ là mỹ nhân đẹp nhất thiên hạ.”
“Hắn còn hứa với ta rằng, cho dù sau này cưới thêm quý nữ danh môn làm chính thê, cũng chỉ coi là vật trang trí mà thôi, tuyệt đối không ai có thể vượt qua sự sủng ái dành cho ta...”
Nghe nhiều thành quen ta cũng lười đáp lại mà chỉ cúi đầu chăm chú thêu đôi uyên ương trên khăn trùm đầu.
Vệ Liễm không muốn ta vất vả.
Chiếc khăn này.
Hắn đã lén thêu giúp ta một nửa từ trước.
Nhiều năm chinh chiến bên ngoài.
Bên cạnh hắn không có ai hầu hạ.
Quần áo rách đều tự mình vá víu.
Thành ra tay nghề thêu thùa còn giỏi hơn ta nhiều.
Khi khăn trùm đầu màu đỏ thẫm được đưa tới phủ.
Chỉ còn hai chiếc vuốt nhỏ của đôi uyên ương là chưa hoàn thành.
Ta tỉ mỉ thêu nốt.
Tối hôm ấy.
Ta đích thân mang nó ra phố giao cho Vệ Liễm.
Dưới ánh đèn l.ồ.ng leo lét.
Ta lén sờ tay hắn.
Sờ một lúc vẫn chưa thấy đủ.
Lại chủ động nắm lấy những ngón tay của hắn.
Mười ngón đan vào nhau.
Vành tai Vệ Liễm lập tức đỏ bừng.
Hắn cúi đầu.
Đôi mắt đẹp khẽ run lên.
Nhìn ta rồi bật cười:
“Ba năm không gặp.”
“Sao nàng vẫn... chẳng ra dáng gì thế này?”
Phụ thân và mẫu thân vẫn luôn nói ta nghịch ngợm.
Không biết giữ quy củ.
Quả thật là vậy.
Lúc nhỏ.
Thấy Vệ Liễm tuấn tú..
Ta luôn thích trêu chọc hắn.
Lớn hơn một chút.
Ta lại ngày ngày bám theo hắn.
Hắn nghiêm mặt nói nào là nam nữ sáu tuổi phải tách riêng.
Phải biết giữ khoảng cách.
Ta không thích đọc sách.
Cũng chẳng biết nói đạo lý.
Chỉ ngoan ngoãn ngồi nhìn hắn.
Rồi rơi thêm vài giọt nước mắt.
Hắn nhíu mày.
Tự mình lẩm bẩm:
“Nhưng nghĩ kỹ lại.”
“Nàng vẫn còn nhỏ.”
“Có thể tha thứ được.”
Thế là.
Bao năm qua hắn vẫn luôn bị ta bắt nạt.