Ông ngẩng đầu nhìn con trai, khó nhọc nói ra một câu:

“Tôi có con trai… có con gái, không nên là nó.”

Cả căn phòng không ai nói gì.

Chu Lâm quay lưng lau mắt.

Chu Thành đi ra ban công, châm một điếu t.h.u.ố.c.

Bật lửa bấm ba lần mới cháy.

Khói bị gió thổi ngược vào, anh ho đến cong người.

Mẹ chồng vẫn định giải thích.

“Lão Chu bệnh đến lú lẫn rồi. Trước đây chẳng phải đều là người một nhà sao? Con dâu chăm bố chồng, nói ra ngoài ai mà chẳng khen?”

Tôi đứng dậy.

“Người được khen có mệt hay không, bà không quan tâm. Bà chỉ quan tâm nói ra ngoài có dễ nghe hay không.”

Cơ mặt bà giật một cái.

“Tôi chẳng phải cũng vì cái nhà này sao?”

“Thứ bà bảo vệ không phải gia đình, mà là những quy tắc có lợi nhất cho bà.”

Nam hộ lý nhìn giờ, nhắc rằng xe chuyển nhà đã đến.

Mẹ chồng không nói nữa.

Bà đi đến cửa, lấy từ trong túi ra hai chiếc chìa khóa, đặt mạnh lên tủ giày.

“Trả cô, không thiếu một cái.”

Tôi đếm.

Lúc đầu tôi đ.á.n.h tổng cộng bốn chìa khóa.

Tôi một chiếc, Chu Thành một chiếc, bố mẹ chồng mỗi người một chiếc.

Chiếc của bố chồng đã trả cho tôi, bây giờ cộng thêm của mẹ chồng và Chu Thành là đủ bốn.

Chu Thành từ ban công quay lại, trong tay vẫn nắm chiếc chìa khóa của mình.

Mẹ chồng cau mày.

“Trả nó đi, giữ làm gì?”

Anh không động đậy.

Công nhân chuyển từng thùng đồ ra ngoài.

Túi giữ nhiệt đựng t.h.u.ố.c, ghế bô gấp, ghế tắm, đều là những thứ tôi mua thêm từng món một.

Lúc cuối cùng chuyển xe lăn, tôi nhắc công nhân cẩn thận với bậc cửa.

Mẹ chồng lạnh lùng nói:

“Không cần cô giả vờ làm người tốt.”

Tôi lùi sang bên.

Trước khi bố chồng được đẩy vào thang máy, ông vẫn luôn ngoái đầu nhìn tôi.

Tôi không gọi ông là bố nữa, chỉ gật đầu với ông.

Sau khi cửa thang máy khép lại, trong nhà chỉ còn tôi và Chu Thành.

Anh đặt chìa khóa trong lòng bàn tay, không trả lại.

“Thời gian cân nhắc ly hôn còn ba ngày.”

“Em biết.”

“Chỉ cần ba ngày nữa không đi nhận giấy chứng nhận ly hôn thì đơn sẽ hết hiệu lực.”

“Em sẽ đi.”

Anh dựa vào chiếc tủ giày đã trống.

“Căn nhà đã trở về như cũ, bố mẹ anh cũng chuyển đi rồi. Sau này bố mẹ em muốn ở bao lâu thì ở, anh tuyệt đối không ngăn. Chúng ta bắt đầu lại từ đầu, không được sao?”

“Không phải chỉ cần chuyển người đi là mọi chuyện sẽ biến mất.”

“Vậy anh xin lỗi. Sau này anh với Chu Lâm cùng lo cho bố, không để em nhúng tay.”

“Đó vốn là chuyện hai người nên làm.”

“Mẹ anh cũng sẽ không đến ở nữa.”

“Chu Thành, anh vẫn chưa hiểu.”

Anh nhìn tôi bằng đôi mắt đỏ hoe.

“Vậy em nói cho anh biết, rốt cuộc anh còn phải làm thế nào?”

Tôi chỉ vào chìa khóa trong tay anh.

“Trước hết trả nó cho em.”

Anh cúi đầu nhìn chìa khóa, ngón cái hết lần này đến lần khác vuốt qua rãnh chìa.

“Trả rồi, có phải sau này anh không thể vào nữa không?”

“Sáu năm.”

“Sáu năm chỉ đổi lấy một chiếc chìa khóa?”

“Không phải đổi. Mà thứ nên thuộc về ai thì trả về cho người đó.”

Anh đột nhiên siết c.h.ặ.t chìa khóa.

“Mẹ anh nói không sai, em chỉ ỷ mình có nhà. Nếu căn nhà này không đứng tên em, em dám cứng rắn thế này sao?”

Tôi nhìn anh, ngược lại bật cười.

“Có lẽ không dám.”

Anh dường như không ngờ tôi sẽ thừa nhận.

Tôi nói tiếp:

“Cho nên năm đó bố mẹ em thà bán cửa hàng cũng phải góp tiền đặt cọc mua nhà cho em. Điều họ sợ chính là sau này em chịu ấm ức mà vẫn không dám đi.”

Nắm tay Chu Thành chậm rãi buông ra.

Lúc chìa khóa rơi vào lòng bàn tay tôi, nó vẫn còn hơi ấm từ tay anh.

Tôi cho bốn chiếc chìa khóa vào một túi niêm phong trong suốt, đóng lại ngay trước mặt anh.

“Ngày mai em sẽ thay khóa. Nếu đồ cá nhân của anh còn bỏ sót, liệt kê ra rồi hẹn thời gian đến lấy.”

Anh nhìn chiếc túi trong tay tôi.

“Em thật sự tàn nhẫn.”

“Em chỉ không tiếp tục mềm lòng nữa.”

Anh đi đến cửa rồi quay đầu nhìn một lần.

“Sau này em hối hận thì đừng đến tìm anh.”

Cửa đóng lại.

Tôi đứng rất lâu trong phòng khách trống.

Trong nhà có mùi thùng giấy lẫn với bụi.

Vị trí trước đây treo ảnh gia đình trên tường giờ đã trống, chỉ còn hai lỗ đinh.

Bức ảnh ấy được chụp trước khi bố chồng bị bệnh.

Trong ảnh, mẹ chồng ngồi giữa, Chu Thành đứng phía sau bà, còn tôi đứng ngoài cùng.

Người chụp ảnh bảo chúng tôi đứng gần nhau hơn một chút, mẹ chồng lại lấn sang vị trí của tôi nửa bước, nói như vậy mặt bà trông nhỏ hơn.

Trước đây nhìn ảnh, tôi chỉ thấy bà thích đẹp.

Bây giờ nghĩ lại, nửa bước ấy đã ở đó từ lâu.

Tôi không xé bức ảnh.

Chu Thành đã mang nó đi.

Như vậy cũng tốt.

Ngày nhận giấy chứng nhận ly hôn, tôi đến sớm mười phút.

Chu Thành đến muộn.

Anh mặc áo khoác bình thường, tóc không chải chuốt, trong tay cầm hai cốc sữa đậu nành.

“Mua cho em, không đường.”

“Cảm ơn, em ăn rồi.”

Anh đặt cả hai cốc lên bệ cửa sổ bên cạnh.

Đến lượt chúng tôi, nhân viên lại xác nhận ý nguyện một lần nữa.

Tôi nói tự nguyện.

Chu Thành không lên tiếng.

Nhân viên ngẩng đầu hỏi anh:

“Bên nam có tự nguyện ly hôn không?”

“Em thật sự không nghĩ lại nữa sao?”

“Em đã nghĩ kỹ rồi.”

“Mẹ anh hôm đó chỉ nói lúc nóng giận.”

“Gần đây bố hồi phục khá tốt, đã có thể vịn đi hơn mười bước.”

“Người chăm cũng ổn định rồi.”

“Vậy là tốt.”

Môi anh trắng bệch, cuối cùng hỏi:

“Sau này ai chăm bố mẹ em?”

Chương 11 - Chăm Bố Chồng Ba Năm, Mẹ Chồng Còn Đòi Làm Chủ Căn Nhà Của Tôi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia