Ngày A muội được người ta tìm thấy rồi đưa trở về, nàng đã chẳng còn là một đứa trẻ nữa.
Thiếu nữ năm xưa bị tráo đổi với nàng đã thay nàng sống trong phủ, chiếm lấy thân phận vốn thuộc về nàng, cũng nhận trọn mọi yêu thương lẽ ra phải dành cho nàng.
Cha mẹ một lòng nghiêng về Hoa Dung, đứa con gái họ đã đích thân nuôi nấng suốt hơn mười năm trời.
Họ luôn miệng nói Hoa Dung không có điểm nào không tốt, lại khuyên A muội chớ nên giữ oán hận trong lòng.
Công tử Thẩm gia vốn được định sẵn sẽ trở thành phu quân của A muội, vậy mà trước mặt mọi người lại thẳng thừng tuyên bố, đời này nếu không phải Hoa Dung thì hắn tuyệt đối không cưới.
Hắn còn cười nhạo A muội lớn lên nơi thôn dã, nói rằng nàng vốn chẳng nên quay về kinh thành.
A muội đau lòng đến tuyệt vọng, cuối cùng lâm vào một trận bệnh nặng.
Ở kiếp trước, khi ta vội vã chạy về đến kinh thành, nàng đã sớm ngừng thở.
Bên cạnh cỗ quan tài lạnh lẽo ấy, thậm chí chẳng có lấy một người chịu ở lại thức đêm canh linh.
Bởi vậy ở kiếp này, ta sớm đổi sang khoái mã, bất kể ngày đêm, không dừng vó mà trở về kinh thành.