Chỉ có bốn chữ.

“Không cần, không sao.”

Sau này tôi mới biết, một trăm nghìn ấy là anh chắp vá từ tài khoản cá nhân mà gom ra.

Anh thà tự mình lấy chỗ này bù chỗ kia cũng chưa từng bớt của tôi một đồng.

Anh coi chuyện cho tôi tiền như một nguyên tắc không thể phá vỡ.

Ngoài một trăm nghìn cố định mỗi tháng, những dịp lễ Tết, bao lì xì và quà tặng anh cũng chưa từng thiếu.

Tết Nguyên đán, Valentine, ngày Quốc tế Phụ nữ, sinh nhật, Thất Tịch, kỷ niệm ngày cưới, ngày hội mua sắm 11 tháng 11, Giáng sinh.

Tôi thậm chí nghi điện thoại anh có đặt nhắc nhở riêng.

Cứ đến gần những ngày ấy, hoặc anh chuyển cho tôi một khoản tiền, số tiền không cố định nhưng chưa bao giờ dưới năm chữ số, hoặc nhờ tài xế mang đồ về.

Có khi là một bó hoa.

Có khi là túi xách, trang sức mẫu mới của thương hiệu.

Có khi chỉ là một câu: “Anh chuyển thêm tiền vào thẻ rồi, tự xem thích gì thì mua.”

Lời chúc của anh luôn cực kỳ ngắn, chưa bao giờ quá mười chữ.

“Mua thứ em thích.”

“Đừng tiết kiệm.”

“Vui là được.”

Ban đầu tôi còn chê anh thiếu lãng mạn.

Sau này ngay cả chê cũng lười.

Anh là kiểu người như thế.

Kiệm lời như hũ nút.

Mong anh viết thư tình, nói lời ngọt ngào còn khó hơn chờ cây vạn tuế nở hoa.

Nhưng thứ anh cho là thật.

Cho khiến người ta yên tâm.

Cho không hề do dự.

Kiểu cưng chiều bằng vật chất đến mức gần như tuyệt đối ấy, xét theo cách nhìn thông thường, quả thật khiến người ta an tâm.

Mọi sở thích của tôi, anh đều đáp ứng.

Tôi thích du lịch, anh chuyển thêm tiền vào thẻ rồi nói: “Muốn đi đâu thì đi, trên đường chú ý an toàn.”

Tôi thích cắm hoa, anh nhờ người gửi cả thùng hoa tươi từ Vân Nam về.

Phòng khách, phòng ăn, phòng ngủ, ban công, đâu đâu cũng cắm đầy.

Tôi thích uống trà, anh đặc biệt nhờ người lấy mấy cân trà nhục quế chính nham từ Vũ Di Sơn về, cất trong chiếc tủ lạnh nhỏ ở phòng làm việc rồi nói với tôi: “Bạn cho, em uống thử đi, thích thì lấy thêm.”

Có lần tôi dạo phố nhìn trúng một sợi dây chuyền giá ba mươi tám nghìn, đứng trước quầy rất lâu, cuối cùng vẫn không mua.

Trên đường về nhận cuộc gọi của anh.

Nói mấy câu về công việc, tôi thuận miệng nhắc: “Hôm nay em thấy một sợi dây chuyền trong trung tâm thương mại, khá đẹp.”

Anh “ừ” một tiếng.

“Thích thì mua.”

Tôi cười.

“Thôi, đắt quá.”

Đầu bên kia im lặng một giây, giọng trầm xuống.

“Cho em thì không đắt.”

Chiều hôm sau, tôi nhận được một gói giao hàng nhanh nội thành.

Mở ra, bên trong chính là sợi dây chuyền ấy.

Còn có hóa đơn, trên đó là thông tin trợ lý của anh mua hộ.

Tôi nhắn: “Anh mua à?”

Anh trả lời: “Ừ. Sau này thích gì cứ mua thẳng, không cần báo anh.”

Tôi cầm sợi dây chuyền đứng giữa phòng khách.

Ánh nắng từ cửa kính sát đất chiếu vào, viên kim cương trên dây lóe sáng đến ch.ói mắt.

Khoảnh khắc ấy, trong lòng tôi rất ấm.

Anh không ở bên cạnh.

Nhưng cái tốt của anh ở khắp mọi nơi.

Anh dùng cách duy nhất mình giỏi để xây cuộc sống trở nên đủ đầy, khiến tôi sống trong căn nhà này như một đứa trẻ được chiều hư.

Nhưng thời gian lâu dần, phần tốt ấy cũng trở thành thói quen.

Tôi bắt đầu mặc định anh là người như thế.

Coi trọng sự nghiệp, nghiện kiếm tiền, quen dùng tiền giải quyết mọi vấn đề.

Vật chất anh cho tôi càng nhiều, tôi càng cảm thấy anh càng xa mình.

Những khoản chuyển tiền, bao lì xì, quà tặng giống như những sợi dây anh ném từ một thế giới khác tới.

Nó kéo tôi lại.

Nhưng tôi không thể chạm tới trái tim anh.

Anh không ở bên tôi, tôi chấp nhận.

Anh không biết nói lời ngọt ngào, tôi chấp nhận.

Anh giống như một người vô hình tồn tại trong cuộc sống của tôi, chỉ đến ngày cố định mỗi tháng mới xuất hiện một chút, tôi cũng chấp nhận.

Thậm chí tôi còn cảm thấy như vậy khá tốt.

Không cần thay đổi nhịp sống vì ai.

Không cần nhẫn nhịn chịu thiệt trong hôn nhân.

Không cần xử lý những dây dưa tình cảm rắc rối.

Anh cho tiền.

Tôi tiêu tiền.

Anh bận việc anh.

Tôi sống cuộc đời tôi.

Chúng tôi giống hai đường thẳng song song, ổn định chạy trên quỹ đạo của mình, không can thiệp lẫn nhau.

Mãi về sau tôi mới hiểu, sự hào phóng tưởng như chỉ thuộc về vật chất ấy thực ra là cách Trần Dữ âm thầm yêu tôi.

Khi ấy, tôi hoàn toàn không hiểu điều đó.

Tôi chỉ cảm thấy anh thực tế, có trách nhiệm, không để vợ chịu thiệt.

Tôi quy tất cả vào tính cách và năng lực của anh.

Tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng anh kiếm được nhiều nên cho tôi nhiều.

Tôi chưa từng nghĩ mỗi đồng anh đưa cho tôi đều là thứ anh chắt chiu từ chính sức lực của mình.

Càng chưa từng nghĩ để giữ cho tôi cuộc sống bình yên ấy, anh đã âm thầm tiêu hao bản thân suốt từng ngày.

Cuộc sống cứ thế chậm rãi trôi qua.

Tôi dần trở thành một hình mẫu khiến bạn bè ngưỡng mộ.

Trên WeChat Moments, tôi đăng ảnh cắm hoa, trà chiều, ảnh du lịch, hoàng hôn ngoài ban công nhìn ra sông.

Dưới mỗi bài đều là một hàng dài lượt thích và bình luận, nội dung trung tâm vô cùng thống nhất.

Phụ nữ lấy chồng tốt, cuộc sống đúng là khác hẳn.

Nhưng ngưỡng mộ thì ngưỡng mộ, lời bàn tán sau lưng đương nhiên cũng không ít.

Lâm Vi là bạn thân nhất của tôi.

Từ đại học đến giờ vẫn thân.

Cô ấy nói chuyện thẳng, không vòng vo.

Lúc cần dội nước lạnh thì chưa bao giờ khách sáo.

Có lần chúng tôi hẹn ăn ở một nhà hàng Quảng Đông mới mở.

Cô ấy gắp một chiếc há cảo tôm, liếc tôi rồi đột nhiên hỏi: “Dạo này chồng cậu có về nhà không?”

Tôi đang cúi đầu trả lời tin nhắn, thuận miệng đáp: “Vẫn thế. Mấy hôm trước về một lần, ngủ một giấc rồi lại đi công tác.”

“Một tháng gặp mấy lần?”

Chương 5 - Chồng Mỗi Tháng Chuyển 100 Nghìn Tệ, Nhưng Suốt Ba Năm Không Về Nhà - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia