Chồng tôi tháng nào cũng đúng hạn chuyển một trăm nghìn tệ, nhưng gần như chẳng bao giờ về nhà. Tôi cứ thế tận hưởng cuộc sống nhàn nhã, cho đến khi bức ảnh trong ngăn kéo khiến tôi hoàn toàn sụp đổ.
Những tháng ngày bình yên mà tôi tưởng mình đang có, hóa ra đều là vì anh đang một mình gánh hết mọi nặng nề.
Kết hôn ba năm, cuộc hôn nhân của tôi khiến tất cả mọi người đều ngưỡng mộ.
Chồng tôi là Trần Dữ, ba mươi ba tuổi, làm kinh doanh chuỗi cung ứng vật liệu xây dựng, người trong giới đều gọi anh là anh Dữ.
Sự nghiệp của anh thành công, tài chính dư dả, tháng nào cũng đúng hạn chuyển một trăm nghìn tệ tiền sinh hoạt vào thẻ của tôi, chưa từng chậm, cũng chưa từng keo kiệt.
Mọi chi tiêu trong nhà đều do anh lo.