Có lần mẹ tôi tới ở vài hôm, gặp anh một lần, sau lưng kéo tôi nhỏ giọng hỏi: “Trần Dữ có phải không khỏe không? Sao gầy đến thế? Con đừng chỉ biết chơi, quan tâm nó nhiều một chút.”
Ngoài miệng tôi đáp được.
Trong lòng lại chẳng thật sự để tâm.
Người làm ăn mà.
Bận lên quên ăn, thức khuya tiếp khách lại hại sức khỏe.
Gầy đi một chút rất bình thường.
Bản thân anh còn không coi là chuyện lớn, tôi ngày nào cũng đuổi theo hỏi “sao anh lại gầy”, “có phải không ăn uống t.ử tế không”, nghe kỳ cục biết bao.
Hơn nữa mỗi lần anh về tắm thay quần áo, trên người cũng chẳng thấy vết thương gì.
Sắc mặt tuy kém chút nhưng nói chuyện làm việc vẫn nhanh nhẹn.
Thì có thể nghiêm trọng đến đâu chứ?
Bây giờ nhớ lại, sự sơ ý của tôi đã tới mức khiến người ta giận dữ.
Thật ra anh đã cho tôi rất nhiều cơ hội.
Ví dụ có lần anh về lúc nửa đêm.
Tôi vừa hay dậy uống nước, bắt gặp anh đứng ngoài ban công hút t.h.u.ố.c.
Ánh trăng hôm ấy rất nhạt.
Nửa mặt anh sáng, nửa chìm trong bóng tối.
Đường quai hàm như được d.a.o khắc.
Thấy tôi đi ra, anh dập điếu t.h.u.ố.c vào chiếc gạt tàn đặt trên lan can rồi quay người, gượng cười.
“Làm em thức à?”
Tôi lắc đầu.
“Sao anh còn chưa ngủ?”
“Hút điếu t.h.u.ố.c rồi ngủ. Em nằm trước đi.”
Tôi “ồ” một tiếng, quay về phòng ngủ.
Tôi không hỏi thêm “anh đang nghĩ gì”, “có chuyện gì sao”.
Thậm chí chẳng nhìn anh thêm lần nữa.
Tôi chìm vào hơi ấm của chăn và ánh sáng màn hình điện thoại, lướt video ngắn rồi cười thành tiếng.
Lại có lần anh về lúc nửa đêm, vừa vào nhà đã ngả vật xuống sofa, đến giày cũng chưa kịp cởi.
Tôi đẩy anh, bảo đi tắm.
Anh mơ hồ đáp một tiếng, trở người tiếp tục nằm.
Tôi thở dài, vào phòng ngủ lấy chăn đắp cho anh rồi tự mình quay về ngủ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, anh đã đi.
Trên bàn trà có một chiếc cốc rỗng, một bao t.h.u.ố.c còn lại nửa và một tờ giấy ăn bị vò tròn.
Tôi ném khăn vào thùng rác, thuận tay rửa cốc.
Không hỏi.
Không tìm hiểu.
Mọi dấu vết mệt mỏi anh để lại trong căn nhà này, tôi đều làm như không thấy.
Còn một lần, tôi nhớ rất rõ.
Hôm ấy là sinh nhật mẹ anh.
Tôi vốn không biết.
Sau đó xem lịch mới phát hiện.
Tối anh về, trên người nồng mùi t.h.u.ố.c sát trùng bệnh viện.
Nặng tới mức tôi ngồi phòng khách cũng ngửi thấy.
Thấy tôi, anh theo bản năng lùi lại một bước.
“Hôm nay anh tới bệnh viện thăm khách hàng, dính chút mùi. Anh đi tắm trước.”
Khi ấy tôi đang xem phim, thuận miệng “ừ”, mắt còn chẳng rời màn hình.
Anh đứng ở lối vào, dường như do dự một lát, muốn nói gì đó.
Cuối cùng chỉ thay giày rồi đi thẳng vào phòng tắm.
Nếu hôm ấy tôi hỏi thêm một câu.
Nếu tôi đứng lên, đi tới cạnh anh, nhìn vào mắt anh rồi hỏi: “Trần Dữ, gần đây rốt cuộc anh làm sao vậy?”
Có lẽ mọi chuyện đã khác.
Có lẽ anh vẫn không nói.
Nhưng ít nhất anh sẽ biết tôi quan tâm anh.
Đáng tiếc tôi không làm.
Tôi đã quen mặc kệ anh.
Tôi coi sự xa cách ấy là trưởng thành.
Là độc lập.
Là sự ăn ý ngầm giữa người trưởng thành.
Tôi thậm chí cảm thấy không làm phiền anh chính là sự thông cảm lớn nhất.
Nhưng thế nào mới gọi là thông cảm?
Thông cảm thật sự không phải đứng xa nhìn một người mệt đến kiệt sức rồi gật đầu nói “anh vất vả rồi”.
Mà là đi tới, đưa tay, đỡ khỏi vai người ấy dù chỉ một phần mười sức nặng.
Tôi chẳng làm gì.
Tôi nằm bên anh ba năm.
Nhưng ngay cả từ lúc nào tóc anh bắt đầu xuất hiện sợi bạc, tôi cũng không biết.
Mỗi lần về nhà, anh luôn nhẹ tay nhẹ chân như sợ làm phiền thứ gì.
Khi nằm xuống cạnh tôi, anh quay lưng về phía tôi, hơi thở rất nhẹ.
Có lúc tôi cảm thấy anh thật ra chưa hề ngủ.
Chỉ nhắm mắt, ép mình nghỉ mấy tiếng để ứng phó với ngày hôm sau.
Điện thoại anh vĩnh viễn để chế độ rung, đặt trên tủ đầu giường.
Mỗi lần có cuộc gọi, anh lập tức ngồi dậy, ra ban công nghe.
Trong cơn mơ màng, tôi nghe được vài mảnh câu.
“Tiền.”
“Bệnh viện.”
“Tuần sau.”
“Nghĩ cách.”
Đứt quãng như một giấc mơ vụn vỡ.
Tôi tưởng là chuyện kinh doanh.
Nếu lúc đó tôi để tâm hơn một chút.
Mở điện thoại anh xem thử.
Hoặc dựng tai nghe lúc anh gọi.
Có lẽ tôi đã phát hiện sự thật từ lâu.
Nhưng tôi không làm.
Tôi thậm chí còn thấy anh phiền.
Nửa đêm còn nhận điện thoại, ảnh hưởng tôi ngủ.
Tôi trở người, kéo chăn trùm qua đầu rồi ngủ say.
Bây giờ nghĩ lại, những đêm tôi chê anh ồn ấy, anh đang một mình đứng ngoài ban công, hạ thấp giọng ứng phó với người đòi nợ, sắp xếp viện phí, tính toán khoản tiền tiếp theo lấy từ đâu.
Còn tôi cuộn trong chiếc chăn mềm ấm, hết giấc mơ nhẹ nhàng này tới giấc mơ ngọt ngào khác.
Tôi tận hưởng bình yên anh cho, lại chưa từng chia sẻ với anh nửa phần khổ cực trần thế.
Ba năm rồi.
Sao tôi có thể chậm chạp đến thế?
Hôm ấy là thứ Tư.
Trần Dữ đã đi công tác năm ngày.
Trước lúc đi chỉ nói sang tỉnh khác trông một lô hàng, chưa biết ngày về.
Tôi quen với kiểu giải thích mơ hồ này, cũng không hỏi nhiều.
Giúp anh thu xếp vài bộ quần áo thay vào vali, tiễn tới cửa.
Lúc mang giày, anh quay đầu nhìn tôi.
“Có việc thì gọi cho anh.”
Tôi “ừ”, vẫy tay.
Cửa đóng lại, trong nhà lại chỉ còn mình tôi.
Người giúp việc xin nghỉ ba ngày về quê.
Tôi không muốn nhà bám bụi, vừa hay rảnh, bèn tự bắt tay tổng vệ sinh.
Phòng khách, phòng ăn, phòng ngủ, dọn từng chỗ.
Lau bụi, lau sàn, thay ga giường, giặt rèm.
Bận hơn nửa ngày.
Làm xong, tôi đứng giữa phòng khách, chống eo nhìn căn nhà sáng sủa sạch sẽ, trong lòng dâng lên cảm giác thỏa mãn khó tả.
Cuối cùng chỉ còn phòng làm việc.
Căn phòng ở cuối hành lang, quay về hướng Bắc, ánh sáng bình thường, thường ngày đóng cửa.