Trần Dữ khởi nghiệp từ chuỗi cung ứng vật liệu xây dựng.

Mấy năm trước thị trường xây dựng cơ sở hạ tầng trong nước đang tốt, anh vừa hay bắt đúng thời cơ, hơn hai mươi tuổi đã đứng vững ở thành phố này, mua nhà, đổi xe, dưới tay có hơn chục nhân viên.

Lúc tôi quen anh, anh đã là anh Dữ có chút danh tiếng trong giới.

Làm việc vững vàng, kín miệng, đáng tin.

Những nhà cung cấp người khác không giải quyết được, anh chỉ cần ra mặt nói chuyện vài câu là có thể ký hợp đồng.

Chúng tôi yêu nhau tám tháng.

Không dài không ngắn, vừa đủ để nhìn rõ phẩm chất của một người.

Anh không phải kiểu lãng mạn, cũng chẳng biết nói những lời dễ nghe, nhưng làm việc có chừng mực, đối với người nhà tôi cũng khách sáo, chu đáo.

Lần đầu mẹ tôi gặp anh, sau lưng còn giơ ngón cái với tôi, nói chàng trai này được, đầu óc sáng suốt, có thể dựa vào.

Khi kết hôn, anh mua căn hộ lớn này trong một khu nhà ven sông tốt nhất trung tâm thành phố.

Hơn hai trăm mét vuông, bốn phòng ngủ, hai phòng khách.

Cả một mặt phòng khách là cửa kính sát đất, hôm nào trời đẹp có thể nhìn thấy ánh sáng lấp lánh trên mặt sông.

Nội thất không phô trương, nhưng vật liệu chỗ nào cũng chắc chắn, từng chi tiết đều được làm rất kỹ.

Lần đầu đứng ngoài ban công nhìn dòng sông và bầu trời phía xa, tôi cảm thấy như đang nằm mơ.

Không lâu sau khi cưới, anh chủ động nói với tôi: “Sau này mỗi tháng anh sẽ cố định chuyển cho em một trăm nghìn tiền sinh hoạt, mọi khoản chi trong nhà tính riêng. Em muốn mua gì, muốn làm gì thì tự sắp xếp, không cần hỏi anh.”

Một trăm nghìn.

Tôi ngẩn người mấy giây.

Tôi lớn lên trong một gia đình công chức bình thường.

Bố mẹ cả đời chăm chỉ cần cù, khoản chi lớn nhất trong nhà chính là học phí đại học của tôi.

Con số một trăm nghìn với tôi khi ấy quá đỗi khó tin, cứ như một tình tiết trong phim.

Tôi hỏi: “Có nhiều quá không?”

Anh đang cúi đầu xem tin nhắn công việc trên điện thoại, nghe vậy thì ngẩng mắt nhìn tôi.

Ánh mắt rất bình thản, lại mang theo sự chắc chắn khiến người ta yên tâm.

“Cho em thì không nhiều. Đừng để bản thân chịu thiệt.”

Từ ngày ấy, cứ tới một ngày cố định mỗi tháng, tin nhắn ngân hàng lại đúng giờ vang lên.

Một trăm nghìn tệ.

Không thiếu một đồng.

Có khi là buổi sáng, có khi là nửa đêm, nhưng chưa từng chậm quá ngày hôm đó.

Ba năm trôi qua, tôi dần hình thành phản xạ.

Cứ đến mấy ngày ấy, điện thoại rung một cái là tôi biết anh chuyển tiền.

Ngoài tiền sinh hoạt cố định mỗi tháng, sự chiều chuộng của anh về vật chất gần như đến mức vô lý.

Phí quản lý, điện nước, gas, lương người giúp việc, bảo dưỡng và bảo hiểm xe, tất cả đều do anh tự sắp xếp, chưa từng để tôi nhúng tay.

Chi tiêu cá nhân của tôi, anh càng không hỏi.

Có lần tôi nhìn trúng một chiếc túi trong trung tâm thương mại, hơn sáu mươi nghìn, do dự nửa ngày vẫn không mua.

Về nhà thuận miệng nhắc với anh một câu.

Anh “ừ” một tiếng.

Ngày hôm sau điện thoại tôi nhận thêm một khoản chuyển tám mươi nghìn, phần ghi chú chỉ có bốn chữ.

“Thích thì mua.”

Tôi thường nghĩ, trên đời chắc chẳng có cuộc hôn nhân nào khiến người ta bớt phải lo nghĩ hơn thế.

Nhưng phía sau sự thảnh thơi ấy vẫn có một khoảng lạnh lẽo.

Anh rất bận.

Bận đến mức tôi gần như không nhìn thấy mặt anh.

Ba năm sau khi kết hôn, số lần hai chúng tôi cùng ăn cơm có thể đếm trên đầu ngón tay.

Không phải anh không muốn.

Mà anh thật sự không thu xếp nổi thời gian.

Ban ngày hoặc anh ở công ty kết nối dự án, hoặc tới công trường giám sát hàng và kiểm hàng, hoặc ngồi bàn rượu tiếp khách.

Buổi tối về tới nhà thường đã một, hai giờ sáng.

Khi đó tôi đã ngủ từ lâu.

Anh nhẹ tay nhẹ chân vào nhà, tắm, lên giường, nằm cạnh tôi mấy tiếng, trời chưa sáng hôm sau lại đi.

Có lúc cả tuần chúng tôi không nói nổi với nhau một câu.

Nhà rất lớn.

Bốn phòng ngủ, hai phòng khách, trống trải.

Ban ngày lúc người giúp việc ở đây còn đỡ, có người đi lại, có tiếng động.

Đến tối người giúp việc tan làm, căn nhà rộng lớn chỉ còn mình tôi.

Dù mở tivi cũng không lấn át nổi sự yên tĩnh thấm vào từ bốn phương tám hướng.

Có lúc tôi đứng ngoài ban công nhìn ánh đèn bờ bên kia, chợt cảm thấy mình giống như sống trong một chiếc hộp kính tinh xảo.

Đẹp.

Nhưng cô độc.

Tôi từng làm ầm với anh một lần.

Đó là một tối khoảng nửa năm sau khi cưới.

Anh lại gần mười hai giờ mới về.

Tôi ngồi trên sofa phòng khách chờ, mắt đỏ hoe.

Anh đẩy cửa bước vào, thấy tôi còn chưa ngủ thì ngẩn ra, treo áo khoác ở lối vào rồi đi tới hỏi: “Sao vậy?”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, giọng run lên.

“Trần Dữ, em không phải con thú cưng anh nuôi. Mỗi tháng chuyển một khoản tiền là xong. Anh có thể… có thể ở bên em nhiều hơn một chút không?”

Anh đứng trước mặt tôi, im lặng rất lâu.

Tôi tưởng anh sẽ tức giận.

Hoặc giống nhiều người đàn ông khác, dùng câu “anh kiếm tiền chẳng phải cũng vì cái nhà này sao” để chặn họng tôi.

Nhưng anh không làm vậy.

Anh chỉ chậm rãi ngồi xổm xuống, nhìn ngang tầm mắt tôi, nắm lấy tay tôi, giọng rất nhẹ.

“Là anh không tốt. Dạo này dự án căng quá, anh sẽ cố điều chỉnh.”

Sau đó thì sao?

Sau đó anh vẫn bận.

Bận tới mức không có thời gian thực hiện câu “anh sẽ cố”.

Ban đầu tôi còn so đo, còn để ý, còn một mình giận dỗi.

Nhưng thời gian lâu rồi, tôi phát hiện so đo cũng vô ích, tức giận cũng vô ích.

Anh không thay đổi được.

Tôi cũng không muốn giày vò nữa.

Thế là tôi dần học cách hiểu chuyện.

Không còn hỏi anh đi đâu.

Không còn oán anh không ở bên tôi.

Cũng không còn cố tình giả ngủ, tỏ thái độ khi anh về nhà lúc nửa đêm.