Nặng tới mức chỉ nghĩ thôi cũng không thở nổi.

Tôi tìm một tin nhắn thoại chưa xóa.

Là mùa đông năm ngoái trước khi anh đi công tác.

Hôm ấy tôi cảm, giọng nghẹt mũi.

Anh đứng lối vào thay giày, quay lại nói: “Trong tủ lạnh có lê, nấu ít nước lê uống. Đừng quên ăn sáng.”

Khi đó tôi mơ màng “ừ”, trở người ngủ tiếp.

Bây giờ tôi bấm đoạn thoại ấy, nghe hết lần này tới lần khác.

Giọng anh thấp, nhẹ, mang sự mệt mỏi quen thuộc và chút lo lắng khó phát hiện.

“Trong tủ lạnh có lê, nấu ít nước lê uống. Đừng quên ăn sáng.”

Tôi áp điện thoại vào tai.

Khóc rồi ngừng.

Ngừng rồi lại khóc.

Thứ đắt giá nhất chưa từng là một trăm nghìn mỗi tháng.

Mà là anh chịu hết mọi khổ, vẫn nhớ tôi đã ăn sáng chưa.

Là anh gánh hết mọi khó khăn, vẫn sợ tôi không có một bát nước lê nóng.

Là anh cho tôi hết sự dịu dàng mà không giữ nửa phần cho chính mình.

Tôi nằm trên giường ôm điện thoại, khóc tới mềm cả người.

Trần Dữ, đồ ngốc.

Bao giờ anh mới học được cách để em yêu anh một lần?

Đêm ấy, tôi gần như không chợp mắt.

Nằm trong chăn quen thuộc, gối chiếc gối lông ngỗng mềm, cơ thể lún trong tấm đệm mút hoạt tính đắt tiền.

Ba năm, tôi chưa từng thấy chiếc giường này có gì đặc biệt.

Nhưng tối nay, mỗi tấc mềm mại đều giống như châm biếm.

Tôi ngủ say trong dịu dàng ấy hơn một nghìn đêm.

Còn Trần Dữ trong những đêm ấy nằm ở đâu?

Giường cứng của khách sạn rẻ tiền?

Nhà tôn cạnh công trường?

Hay ghế lái chiếc xe cũ, ngả ghế xuống, đắp áo khoác, ngủ tạm một đêm?

Càng nghĩ tôi càng khó thở.

Vén chăn ngồi dậy, ôm đầu gối, mở mắt trong bóng tối.

Hình ảnh ba năm qua lặp từng khung trong đầu.

Tôi nhớ sinh nhật năm ngoái.

Tôi mời bảy, tám người bạn tới nhà hàng Nhật đắt nhất trung tâm thành phố.

Một bữa hơn mười nghìn.

Lúc quẹt thẻ mắt cũng chẳng chớp.

Còn chụp ảnh đăng WeChat Moments, định vị nhà hàng, ghi: “Lại thêm một tuổi, cảm ơn tất cả yêu thương.”

Hôm ấy Trần Dữ không tới.

Anh chuyển cho tôi năm mươi hai nghìn, ghi chú: “Sinh nhật vui vẻ, anh về muộn.”

Bữa ấy ăn tới hơn mười giờ.

Tôi bắt xe về.

Anh không ở nhà.

Tôi tắm, đắp mặt nạ, nằm sofa mở quà bạn tặng, cười rất vui.

Còn hôm ấy, sau này tôi mới biết, anh ở bệnh viện.

Chỉ số của mẹ anh biến động.

Bác sĩ nói phương án hiện tại hiệu quả không tốt, đề nghị đổi t.h.u.ố.c, chi phí dự kiến tăng khoảng ba mươi phần trăm.

Anh chuyển thêm tiền cho người chăm sóc.

Một mình ngồi ở cầu thang bệnh viện hút nửa bao t.h.u.ố.c.

Những chuyện ấy anh không nói một chữ.

Chỉ nhấn thích bài đăng của tôi.

Tôi nhớ mùa đông hai năm trước, tôi tới Tam Á tránh rét hơn một tháng.

Phòng nhìn ra biển.

Khách sạn năm sao.

Mỗi ngày mở rèm là biển xanh trời biếc.

Tôi chụp nhiều ảnh gửi anh.

Anh nói: “Đẹp.”

Tôi nói: “Bao giờ anh rảnh qua đây đi.”

Anh nói: “Bận xong đợt này.”

Sau đó anh thật sự tới.

Tôi ra sân bay đón.

Thấy anh kéo chiếc vali cũ, mặc áo phao tôi mua nhưng đã hơi bạc màu.

Anh ở Tam Á với tôi ba ngày.

Ba ngày ấy điện thoại không ngừng.

Một lần chúng tôi đi dạo bờ biển, anh nhận cuộc gọi, sắc mặt lập tức rất khó coi.

Nhưng cúp máy rồi quay sang cười.

“Một chút vấn đề nhỏ, không sao.”

Tôi tin.

Tôi lại tin.

Không hỏi ai gọi.

Không hỏi vấn đề gì.

Cũng chẳng hỏi vì sao nụ cười anh gượng đến thế.

Tôi kéo tay anh, tiếp tục giẫm sóng trên bãi cát, cảm thấy đó là hạnh phúc.

Bây giờ tôi biết cuộc gọi đó rất có thể từ chủ nợ.

Có lẽ một khoản tới hạn mà anh chưa gom đủ.

Lúc ấy chắc anh cuống lắm.

Nhưng chỉ nhét điện thoại vào túi, cúi người nhặt vạt váy tôi bị sóng làm ướt.

Tôi còn nhớ rất nhiều đêm.

Anh về thì tôi đã ngủ.

Sáng dậy, gối bên cạnh lạnh.

Như anh chưa từng về.

Chỉ trên tủ đầu giường có thêm một cốc nước ấm và mẩu giấy ghi: “Nhớ ăn sáng.”

Những mảnh giấy ấy, phần lớn tôi thuận tay xé bỏ, ném vào thùng rác.

Có lần còn chê chữ anh ngoáy khó đọc.

Bây giờ tôi rất muốn tìm lại hết.

Nhưng những mảnh giấy ấy đã không còn.

Giống như tất cả thứ anh cho, đều bị tôi hờ hững phung phí.

Cuối cùng tôi bắt đầu nghiêm túc nhìn lại chính mình.

Ba năm này, không phải tôi không biết anh mệt.

Tia m.á.u trong mắt.

Thân hình ngày càng gầy.

Chân mày cau khi thất thần.

Tôi đều thấy.

Nhưng không đào sâu.

Thậm chí tôi sợ đào sâu.

Tôi sợ hỏi ra rồi phải đối mặt những thứ nặng nề, thực tế.

Sợ phá vỡ sự an nhàn hiện tại.

Cho nên tôi làm như không thấy khổ sở của anh.

Chỉ chọn nhìn tiền anh chuyển.

Chỉ nhìn vật chất anh cho.

Chỉ nhìn giả tượng bình yên anh dựng.

Tôi ngâm mình trong hồ nước ấm này, thoải mái nổi lên, không muốn nhìn người dưới đáy sắp c.h.ế.t đuối.

Không những chẳng đau lòng, tôi còn có chút cảm giác ưu việt bí mật.

Tôi vui vì anh không quản.

Vui vì anh không ở nhà.

Vui vì mình không phải giống những bà vợ khác xoay quanh chồng.

Tôi đã coi anh như máy rút tiền biết đi.

Anh có về hay không không quan trọng.

Tiền vào tài khoản là được.

Nhận thức ấy khiến cả người tôi run, như bị bàn tay bóp cổ.

Tôi luôn cho rằng mình là người thấu suốt, tỉnh táo nhất trong cuộc hôn nhân này.

Không làm ầm.

Không gây chuyện.

Không kiểm tra.

Không nghi ngờ.

Cho anh tự do lớn nhất, cho mình cuộc sống tốt nhất.

Tôi tưởng đó mới là dáng vẻ phụ nữ hiện đại.

Nhưng sự thật là tôi chỉ ích kỷ.

Tôi coi nhẫn nhịn của anh là lạnh lùng.

Coi im lặng là xa cách.

Coi hy sinh là đương nhiên.

Tôi còn từng c.ắ.n chăn cười trong đêm, thấy mình là phụ nữ may mắn nhất trên mạng.

Tôi may mắn gì?

May mắn có người chồng thay tôi gánh nặng mà không nói?

Chương 14 - Chồng Mỗi Tháng Chuyển 100 Nghìn Tệ, Nhưng Suốt Ba Năm Không Về Nhà - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia