Ông cười với tôi.
“Tiểu Vũ, đừng đứng đó nữa, thằng bé sắp làm bộ xương già này của tôi rã ra mất rồi.”
Tôi cẩn thận gấp tờ giấy, bỏ lại phong bì, khóa cùng lá thư của bố chồng trong ngăn kéo phòng ngủ.
Sau đó trở ra phòng khách, ngồi cạnh Tiểu Mãn, giúp nó gắn một miếng tam giác lên đỉnh lâu đài.
Tối đó chú Chu ở lại ăn cơm.
Tôi làm sườn kho và trứng xào hẹ.
Tiểu Mãn bưng bát ăn rất hăng.
Chú Chu uống hai cốc trà hoa cúc, kể rất nhiều chuyện trước kia khi ông và bố chồng cùng trực.
Ông nói trước khi bệnh, bố chồng thích nhất là đ.á.n.h cờ tướng với ông.
Mỗi lần thua lại trừng mắt:
“Thằng nhóc này chơi ăn gian.”
Nhưng lần sau vẫn tìm ông đ.á.n.h tiếp.
Ông nói bố chồng tính bướng.
Biết mình sắp liệt cũng không khóc không làm ầm.
Chỉ là mỗi tối nhờ ông đỡ tay viết gì đó.
Viết xong lại nhìn trần nhà rất lâu.
“Ông ấy từng nói với tôi một câu.”
Chú Chu đặt cốc xuống, ngón tay miết miệng cốc.
“Ông ấy nói điều quan trọng nhất trong đời là phải cho đúng người thứ nên cho. Có người anh cho nhiều tới đâu cũng chẳng nợ anh. Có người anh cho ít một chút họ vẫn nhớ ơn anh cả đời. Hai người mà ông ấy thấy đời này cần cho, chỉ có hai. Một là cô, một là thằng Mãn.”
Tôi không nói.
Cúi đầu gắp một miếng sườn vào bát Tiểu Mãn.
Chú Chu cười, đứng lên bảo trời tối rồi phải về.
Tôi đưa ra cửa.
Ông lấy từ túi một tấm thiệp gấp đưa tôi.
“Những ngày cuối, lão Trần bảo tôi viết giúp.”
Ông nói.
“Ông ấy nói miệng, tôi ghi. Dặn đợi cô ổn định rồi mới cho xem, đừng đưa sớm kẻo cô suy nghĩ lung tung.”
Tôi mở tấm thiệp.
Trên đó là chữ xiêu vẹo của chú Chu.
“Tiểu Vũ, đời này bố không biết nói lời hay. Mùa đông năm con gả về, con gói sủi cảo trong bếp, bố ngồi phòng khách xem tivi, nghe con nói với thằng cả: ‘Sau này t.h.u.ố.c hạ huyết áp của bố để em đi mua, anh đừng quên.’ Chỉ một câu đó, bố nhớ chín năm. Con xứng đáng nhận tất cả những thứ này. Sau này sống cho tốt, đừng quay đầu.”
Tôi siết tấm thiệp đứng ngoài hành lang.
Chú Chu đã đi xuống lầu.
Tiếng giày từng bước chìm dần dưới cầu thang.
Tôi ép thiệp lên n.g.ự.c, hít sâu, đóng cửa trở vào.
Trong phòng khách, Tiểu Mãn nằm bò trên bàn trà làm bài.
Đầu b.út chì cào trên giấy sột soạt.
Máy sưởi kêu ù ù.
Nửa nồi canh sườn còn lại trong bếp tỏa mùi thơm nhàn nhạt.
Bức tranh trên cửa tủ lạnh vẫn ở đó.
Vòng sáng vàng quanh người ngồi xe lăn được ánh đèn chiếu vào, ấm áp.
Tôi dựa cửa bếp nhìn gáy Tiểu Mãn một lúc.
Trên đầu nó có hai xoáy tóc.
Giống hệt ông nội.
Sau đó tôi xoay người rửa tay, mở tủ lạnh lấy rau cho ngày mai, bắt đầu chuẩn bị bữa sáng.
Điện thoại reo.
Lý Quyên nhắn:
“Tiểu Vũ, hôm nay chồng cũ của cô lại đổi việc, đi giao chuyển phát nhanh rồi. Chuyện Chu Mẫn hình như vẫn chưa xong, mấy hôm trước cô ta tới đồn cảnh sát báo án, nói Trần Kiến Quốc có dấu hiệu l.ừ.a đ.ả.o tiền của cô ta. Có lẽ tòa còn mở thêm một phiên.”
Tôi liếc màn hình, không mở chi tiết, lật úp điện thoại xuống mặt bếp.
Con d.a.o trong tay rơi đều xuống thớt.
Cộc cộc cộc.
Nhịp rất vững.
Một củ cà rốt được thái thành những lát mỏng đều.
Ngoài cửa sổ bắt đầu có trận tuyết đầu tiên trong năm.
Tuyết nhỏ li ti từ bầu trời xám rơi xuống, đọng trên cành cây hòe già đã trụi lá, phủ một lớp trắng mỏng.
Lại qua một tháng.
Tuyết đã rơi ba trận.
Mái nhà ở ngõ Ngô Đồng tích một lớp trắng dày.
Lúc tan, nước nhỏ tí tách từ mái xuống, đập thành một hàng hố nhỏ trên nền xi măng.
Trường của Tiểu Mãn nghỉ đông.
Mỗi ngày ở nhà quậy với tôi, hoặc xếp đủ kiểu nhà kỳ quái bằng đồ chơi trong phòng khách, hoặc nằm bên bệ cửa sổ nhìn chim sẻ nhảy trên dây điện.
Mẹ chồng tới một lần.
Chiều hôm đó bà đứng trước cửa, khoác chiếc áo dài màu xám đậm.
Tóc bạc hơn một tháng trước rất nhiều, b.úi gọn sau đầu.
Bà không vào.
Chỉ đứng ngoài ngưỡng, lấy từ túi một bình giữ nhiệt đưa cho tôi.
“Đông chí rồi, gói ít sủi cảo nhân thì là. Trước kia bố con thích nhân này.”
Tôi nhận bình.
Hơi nóng vẫn bốc qua khe nắp, truyền qua lớp inox sưởi lòng bàn tay.
Tiểu Mãn nghe tiếng chạy ra.
Thấy bà nội liền ôm chân.
Mẹ chồng cúi xuống sờ đầu nó, lại lấy một phong bao đỏ trong túi áo nhét vào túi áo bông.
“Bà không cần.”
Bà đứng thẳng.
Mắt nhìn về phía bức ảnh gia đình trong phòng.
“Con cầm, mua đồ ngon cho thằng bé.”
Tôi ôm bình giữ nhiệt đứng ở cửa, rất lâu không biết nói gì.
Mẹ chồng cũng không định ở lại.
Bà quay người đi.
Bước vẫn chậm rãi như xưa, nhưng vai sụp xuống một chút, cổ áo khoác dựng lên che nửa mặt.
“Mẹ!”
Tôi gọi từ phía sau.
Bà dừng, không quay đầu.
“Mẹ… vào ngồi một lát không?”
Vai bà khẽ động.
Dừng hai giây rồi xua tay.
Sau đó tiếp tục xuống lầu.
Tiếng bước chân chìm dần trong cầu thang.
Cuối cùng “rầm” một tiếng, cửa chống trộm tầng một đóng.
Không còn gì nữa.
Tôi đứng ở cửa, hé nắp bình ngửi.
Mùi thì là phả ra, nóng hổi, mang thứ mùi tôi đã quen từ mùa đông đầu tiên gả vào nhà họ Trần.
Khi ấy bố chồng vẫn đi được.
Ngày đông chí, ông cán vỏ trong bếp, mẹ chồng băm nhân, tôi bóc tỏi phụ.
Trần Kiến Quốc khi đó chưa bị thăng chức và nợ c.ờ b.ạ.c làm mờ mắt.
Cả nhà chen trong căn bếp nhỏ gói sủi cảo.
Vỏ bố chồng cán giữa dày mép mỏng.
Gói ra chiếc nào cũng tròn căng như thỏi vàng.