Tần Như Hối bắt đầu thuật lại, toàn là chuyện xưa Tần Tuyên Nương chưa từng hay biết.
“Tổ tiên Tần gia từng bước vào nội các, nhưng đến đời tổ phụ thì gia thế đã suy, chờ truyền đến phụ thân ta, Tần gia ở kinh thành từ hiển quý một thời đã thành quan viên tầm thường. Phụ thân sinh ba nhi t.ử, nhị thúc mất sớm, chỉ còn lại phụ thân và tam thúc gánh lấy gia nghiệp. Phụ thân lăn lộn ở Hộ bộ hơn mười năm, cũng chỉ làm tới ngũ phẩm lang trung.”
Từ nhỏ Tần T.ử Nghĩa đã hiểu, nếu ông không cố mà vươn lên, Tần gia ở kinh thành e chẳng còn chỗ đứng.
Ông khổ học, dù tư chất thường thôi, nhưng chuyên cần không ngừng. Khi đỗ tiến sĩ, bước chân vào quan trường mới hay triều đình hiểm ác, không có chỗ dựa thì khó mà đứng vững.
Năm đó, ông hai mươi lăm, còn Tần T.ử Chính vừa đúng nhược quán. Cũng năm đó, khi ông chập chững vào quan trường, nếm hết lạnh nhạt, từ tự tin chỉ cần chăm chỉ là sẽ được trọng dụng, đến tự giễu bản thân bất quá chỉ là hạng tầm thường.
Và cũng chính năm ấy, người đệ đệ duy nhất của ông, bước lên con đường một đi không lối về.
“Năm tam thúc tròn hai mươi lăm tuổi đó đã giấu cả nhà, đi làm Ám Ảnh Vệ.”
Ám Ảnh Vệ, mật thám chỉ trung thành với đế vương, sống trong bóng tối, đa phần không có kết cục tốt. Sống thì chẳng thể quang minh, c.h.ế.t thì cũng không ai biết tới.
Nếu không phải Tần T.ử Chính c.h.ế.t đi hóa thành quỷ quái, lại mất đi ký ức, thì thân phận ấy đáng ra đã bị mang theo xuống mồ.
Tạ Lệnh Nghi, Cố Hựu Sanh và lão Tần nhìn nhau, đều không dám tin.
“Sau đó tam thúc dần mang tiếng ăn chơi trác táng. Nhưng ông ra vào những nơi ấy không phải vì ham thích, mà để lấy tin tình báo. Cho nên những chốn đó, đối với ông vốn chỉ là vỏ bọc, chẳng giúp gì cho việc khôi phục ký ức.”
Lão Tần xoa cái bụng tròn, thầm nghĩ quả thật không sai, đã đi dạo khắp nơi mà chẳng thấy chút ký ức nào lóe lên. Nhưng nghe nói mình từng là Ám Ảnh Vệ, khóe môi lại giật giật, trong lòng còn thấy có chút đắc ý: “Thân phận này, quả thật xứng với ta.”
Tần Tuyên Nương há hốc miệng, nửa ngày mới hoàn hồn. Những lời vừa nghe, bà đều hiểu, nhưng sao vẫn thấy khó mà tin nổi?
“Mười ba năm trước, tam thúc lĩnh thánh chỉ, đi Nam hạ tra án tham ô tế lương. Sòng bạc Liên Dương chẳng qua chỉ là cái cớ. Theo lẽ, ông phải tiếp tục ở Nam hạ tra án. Nhưng ở Liên Dương, ông lại bặt vô âm tín. Mười ba năm biệt tích, đến nay vẫn chưa ai tra ra được năm ấy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”
Tần T.ử Nghĩa nện một quyền xuống bàn:
“Hai mươi mấy năm trước, lão tam vốn nên lui thân. Ám Ảnh Vệ đến bốn mươi tuổi là được rút. Nhưng vì ta, vì Tần gia, đệ ấy không thể lui."
"Tần T.ử Chính dốc lòng trung thành với hai đời đế vương, còn ta cuối cùng cũng ngồi lên ghế thị lang Hộ bộ. Năm đó Tần gia ta mới thật sự đứng vững gót chân ở kinh thành, nhưng đệ ấy thì đã không còn đường lui."
"Mười ba năm trước, Hộ bộ mới về tay ta. Chức vị thượng thư, ta leo lên suốt ba mươi năm, rốt cuộc cũng nhờ giẫm lên thi cốt của đệ đệ mình mà có được!”
Mười ba năm qua, mỗi đêm Tần T.ử Nghĩa đều ra từ đường tế bái, chỉ cầu liệt tổ liệt tông phù hộ, để Tần T.ử Chính còn sống ở một góc nào đó của thế gian.
Tần gia gốc rễ mỏng, ông lại không phải người xuất chúng, nên lão tam mới chẳng dám thoái lui.
Phụ t.ử ông lần lượt ngồi ghế thượng thư Hộ bộ, không phải vì hai đời Sở Hoàng tín nhiệm Tần gia, mà vì tín nhiệm và bồi thường cho Tần T.ử Chính.
Ngoài thân phận Ám Ảnh Vệ, Tần T.ử Chính còn âm thầm quản lý sản nghiệp ngầm ở kinh thành, lợi nhuận toàn bộ sung vào quốc khố.
Hắn đầu óc lanh lợi, giỏi buôn bán, kiếm về cho Sở Hoàng không ít bạc.
“Lão tam mang tiếng xấu xa, nhưng những việc làm đều là vì Đại Sở. Các ngươi đưa đệ ấy đi những chỗ dơ bẩn kia tìm lại ký ức, đệ ấy thì có thể nhớ được cái gì?”
Tần Tuyên Nương buông nắm tay, nhìn Tần T.ử Chính, rồi lại quay sang hỏi Tần T.ử Nghĩa:
“Vậy, đại bá phụ có biết mẫu thân ruột của ta là ai không?”
Nếu phong lưu trác táng của phụ thân năm xưa chỉ là lớp vỏ, vậy thì mẫu thân bà, người nữ nhân duy nhất để lại huyết mạch cho ông có phải mới thật sự là chỗ neo giữ quan trọng nhất, có thể gợi lại chút ký ức nào đó chăng?
Tần T.ử Nghĩa ho khan mấy tiếng, uống một ngụm nước mới dần bình ổn lại.
“Ta chưa từng gặp mẫu thân của ngươi. Ngươi vừa chào đời không bao lâu, lão tam đã ôm ngươi về nhà, nói rằng là cốt nhục của chính mình. Khi ấy còn bị phụ mẫu trách tội, chịu gia pháp nặng nề.”
Lão Tần khẽ vuốt bụng, thầm nghĩ: Ắt hẳn chỉ có quốc sắc thiên hương mới khiến mình chung tình như thế.
Tần T.ử Chính vốn vì Hoàng đế mà làm việc, nhiều chuyện là cơ mật, ngay cả Tần T.ử Nghĩa cũng không rõ hết tung tích. Huống hồ, năm Tần Tuyên Nương sinh ra, vẫn là tiên đế còn tại vị, nay người sớm đã qua đời.
Tần Tuyên Nương không khỏi thấy hụt hẫng. Tạ Kỳ Sâm khẽ siết tay bà, dịu dàng trấn an.
Tạ Lệnh Nghi thở dài: “Không ngờ cả một đời ngoại tổ phụ lại quanh co như vậy. Đại bá, người có còn nhớ chỗ nào đặc biệt, hay sự việc gì đặc biệt, có thể giúp ngoại tổ phụ khôi phục trí nhớ không?”
Tần T.ử Nghĩa trầm ngâm: “Đệ ấy từng nói với ta, núi Sát Na chính là nơi đệ ấy cùng mẫu thân của Tuyên Nương định ước. Cả đời đệ ấy chưa từng cưới thê thiếp, ngoài hoàng mệnh trên vai, chắc hẳn đối với người ấy cũng là có chút chân tình.”
Núi Sát Na? Chẳng phải chính là nơi vốn định đi ngắm trăng sao?
Cố Hựu Sanh ngẩng lên nhìn trời, cũng sắp đến giờ cơm tối.
Tần T.ử Nghĩa lại nói: “Ngoài ra, ở ngõ Hoa Liễu phía tây thành, còn có một tòa Tần trạch, từng là tư gia của đệ ấy, cũng là tổ trạch Tần gia. Chúng ta từ nhỏ lớn lên ở đó. Nhưng phụ thân không giữ nổi gia nghiệp, đến năm ta vừa đội mũ trưởng thành, tòa nhà đã bị bán mất. Đó là giai đoạn Tần gia nghèo túng nhất. Sau này, Như Hối mua lại phủ ấy, người ngoài liền đồn rằng huynh đệ chúng ta bất hòa, rằng ta coi khinh người đệ đệ lưu lạc. Kỳ thực… kỳ thực là vì nhà đã sớm không còn, mà lão tam thì mang hoàng mệnh trên vai, bên cạnh đệ ấy kỵ nhất là người đông, chính đệ ấy cũng cầu dọn ra.”
Làm mật thám nào có sung sướng gì. Bề ngoài lão tam phong lưu, nhưng trong lòng cay đắng, năm đó chỉ có ông tự mình nếm trải.
Ngay cả phụ mẫu cũng đến trước lúc nhắm mắt mới biết được sự thật.
Lão tam vốn là đứa con út được cưng chiều nhất, phụ mẫu vẫn không nỡ buông tay. Thấy ông buông thả phóng túng, từng có lúc họ ân hận vì không dạy bảo nghiêm khắc. Đến khi biết ra, đứa con mà mình thương nhất đã vì nhà mà trả giá quá nhiều, lệ chảy tràn, tim đau nhói… Nhưng rốt cuộc, họ cũng an lòng mà nhắm mắt xuôi tay.