Tối hôm ấy tôi ngồi trong phòng khách, mãi không bật tivi.

Trên tường treo một tấm ảnh gia đình.

Chụp vào năm Châu Thiến tốt nghiệp đại học.

Nó đứng giữa tôi và ông Châu, mỗi tay khoác một người, cười đến cong cả mắt.

Trước khi mất, ông Châu từng nói với tôi một câu.

“Tiền có thể cho con, nhưng chỗ ở của mình thì không được mất.”

Khi ấy chúng tôi đang ở bệnh viện.

Ông đã rất yếu, nói một câu phải nghỉ nửa ngày.

Lúc đó tôi còn trách ông nghĩ nhiều.

“Thiến Thiến đâu có đuổi tôi ra ngoài.”

Ông Châu không đáp.

Một lúc sau mới nói: “Không phải đề phòng con, mà là để cho bà một đường lui.”

Trước đây tôi chưa từng thật sự để câu đó trong lòng.

Hôm ấy đột nhiên lại nhớ ra.

Ngày hôm sau, tôi tìm giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà trong nhà ra.

Bìa đỏ đã hơi cũ.

Tôi ngồi bên giường xem một lượt rồi đặt lại vào chỗ sâu nhất trong ngăn kéo.

Hai tháng sau đó, Châu Thiến gần như không về.

Trước Tết, tôi gọi hỏi nó đêm giao thừa có về ăn cơm không.

Nó nói: “Chưa chắc.”

“Nhà chồng con sắp xếp thế nào?”

“Bọn con ăn Tết bên đó.”

“Vậy mùng Hai về?”

“Đến lúc đó tính.”

Tôi nói: “Bây giờ bụng con lớn rồi, đừng đi đi lại lại nhiều.”

Nó “ừ” một tiếng.

Tôi lại hỏi: “Đồ cho em bé chuẩn bị thế nào rồi?”

“Gần đủ.”

“Thiếu gì thì nói mẹ.”

Nó dừng lại một lát.

“Thứ thật sự thiếu thì mẹ cũng đâu cho.”

Lòng tôi chùng xuống.

“Con vẫn đang nói chuyện căn nhà?”

“Con có nói đâu.”

“Trong lời con chính là ý đó.”

Nó cười lạnh.

“Mẹ muốn hiểu như vậy thì con cũng hết cách.”

Tôi không nói thêm.

Đêm giao thừa, tôi nấu bốn món.

Nấu được nửa chừng lại thấy buồn cười.

Một mình thôi, nấu nhiều thế làm gì?

Tôi cất lại hai món chưa nấu vào tủ lạnh, chỉ để lại cá kho, rau xanh và một đĩa sủi cảo.

Chương trình gala Tết trên tivi rất náo nhiệt.

Dưới lầu có người b.ắ.n pháo hoa.

Đúng mười hai giờ, Châu Thiến gửi cho tôi một lời chúc hàng loạt.

“Chúc mừng năm mới, vạn sự như ý.”

Tôi nhìn rất lâu.

Gửi lại một bao lì xì sáu trăm.

Nó nhận.

Không nói thêm gì.

Mùng Năm tháng Giêng, cuối cùng nó cũng về một lần.

Bụng đã rất lớn.

Trần Hạo không tới.

Vừa vào cửa, nó nhìn quanh phòng khách một lượt.

Tôi lấy dép cho nó, nó không thay.

“Ngồi đi, mẹ hâm sữa cho con.”

“Không uống.”

“Vậy ăn quýt?”

“Không ăn.”

Nó ngồi xuống sofa, đi thẳng vào vấn đề.

“Mẹ, căn nhà nằm trong khu vực tuyển sinh kia người ta lại giảm thêm năm mươi nghìn.”

Tôi đứng cạnh bàn trà, không nhúc nhích.

“Hôm nay con về chỉ để nói chuyện này?”

“Con chỉ muốn bàn đàng hoàng với mẹ.”

“Vậy con bàn đi.”

Nó lấy điện thoại ra, cho tôi xem những con số trên máy tính.

“Căn nhà bọn con đang ở bán được hơn một triệu ba trăm nghìn. Trong tay còn hơn hai trăm nghìn. Bố mẹ Trần Hạo đồng ý bỏ hai trăm năm mươi nghìn.”

Nó đặc biệt nhấn mạnh con số “hai trăm năm mươi nghìn”.

“Rồi sao?”

“Còn thiếu hơn sáu trăm nghìn.”

Tôi hiểu.

“Cho nên vẫn là căn nhà của mẹ.”

“Không phải bảo mẹ cho không.”

Nó cuống lên.

“Nhà mới có thể đứng tên cả nhà. Sau này mẹ sang sống cũng được.”

“Có tên mẹ không?”

Nó lập tức khựng lại.

“Cái này… nếu vay ngân hàng thì có thể hơi bất tiện.”

Tôi nhìn nó.

“Tức là mẹ bán căn nhà của mình, đưa tiền cho hai đứa, căn nhà mới đứng tên con và Trần Hạo, sau này mẹ sang nhà hai đứa ở.”

“Cái gì mà sang nhà bọn con ở? Chẳng phải đó cũng là nhà mẹ sao?”

“Quyền sở hữu không có tên mẹ, sao lại là nhà mẹ?”

Sắc mặt Châu Thiến thay đổi.

“Mẹ, sao bây giờ mở miệng ra là quyền sở hữu vậy? Người một nhà mà tính rõ đến thế thì có ý nghĩa gì?”

Tôi không nhịn được bật cười.

“Lúc hai đứa cần căn nhà của mẹ, chẳng phải tính cũng rất rõ sao?”

Nó đột ngột đứng bật dậy.

“Vậy thôi.”

“Vốn dĩ nên thôi.”

“Sau này mẹ già rồi, cũng đừng trông chờ con.”

Câu ấy vừa thốt ra, cả người tôi cứng lại.

Có lẽ chính nó cũng biết mình nói nặng, ánh mắt chao đi một chút.

Nhưng nó không rút lại.

Tôi hỏi: “Con nói lại lần nữa.”

Nó c.ắ.n môi.

“Con nói, nếu mẹ chuyện gì cũng muốn phân chia rõ ràng như vậy, sau này chuyện dưỡng già cũng phân rõ đi.”

Tôi gật đầu.

“Được.”

Nó quay người bỏ đi.

Đi tới cửa, cuối cùng tôi vẫn gọi một tiếng.

“Thiến Thiến.”

Nó dừng lại nhưng không quay đầu.

Vốn dĩ tôi định nói trong tủ lạnh có món bò kho tương con thích ăn, lấy một ít mang về.

Nhưng lời tới miệng lại bị tôi nuốt xuống.

“Đi đường chậm thôi.”

Cửa đóng lại.

Hộp bò kho tương trong tủ lạnh cuối cùng tôi ăn suốt một tuần.

Từ đó về sau, nó thật sự nửa năm không về nhà.

Trong khoảng thời gian ấy, đứa bé chào đời.

Là một bé gái.

Tôi biết tin không phải từ nó.

Một người họ hàng bình luận dưới bài đăng trên WeChat hỏi tôi: “Làm bà ngoại rồi phải không? Chúc mừng nhé.”

Tôi ngẩn ra rất lâu.

Vội gọi cho Châu Thiến.

Nó không bắt máy.

Tôi lại gọi cho Trần Hạo.

Trần Hạo nghe máy.

“Mẹ.”

Nghe thấy tiếng gọi ấy, sống mũi tôi đột nhiên cay xè.

“Sinh rồi à?”

“Vâng, tối qua.”

“Thiến Thiến thế nào?”

“Khá tốt, sinh thường.”

“Đứa bé thì sao?”

“Hơn ba ký, cũng rất khỏe.”

“Ở bệnh viện nào?”

Trần Hạo im lặng một lát.

“Mẹ, bây giờ tâm trạng Thiến Thiến không tốt lắm. Hay là đợi cô ấy ổn hơn hai ngày…”

Tôi hiểu.

Nó không muốn gặp tôi.

Tôi ngồi bên giường, điện thoại vẫn áp bên tai.

“Được. Con chăm sóc nó cho tốt.”

Cúp máy, tôi lấy chiếc khóa vàng nhỏ đã chuẩn bị từ lâu trong ngăn kéo ra.

Rất nhỏ.

Tôi đã tới tiệm vàng chọn ba lần.

Lần đầu thấy quá lớn, sợ đứa bé đeo nặng cổ.

Lần thứ hai thấy góc cạnh cứng quá.

Lần thứ ba mới chọn được chiếc khóa nhỏ tròn tròn này.

Mặt sau khắc một chữ “An”.

Tôi không gửi đi.

Chương 3 - Con Gái Đòi Vay Tiền Bằng Cách Bán Nhà Của Tôi, Tôi Chọn Giữ Lại Đường Lui Cho Mình - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia