Mỗi sáng sáu giờ phải dậy nấu bữa sáng cho cả nhà, đưa con đi học, rồi vội vàng đi tàu điện ngầm tới chỗ làm.
Sáu giờ tối tan làm về còn phải mua thức ăn, nấu cơm, kèm con làm bài.
Đợi con ngủ rồi lại dọn nhà, giặt quần áo.
Loay hoay đến mười một, mười hai giờ đêm là chuyện thường.
Cuối tuần còn mệt hơn.
Phải đưa con đi học thêm, học bơi, học vẽ, còn bận hơn cả đi làm.
Cho nên tôi vẫn luôn tự nhủ, không phải nó không muốn tới thăm tôi, mà thật sự không thu xếp được thời gian.
Làm mẹ mà đến chút thông cảm ấy cũng không có thì còn xứng làm mẹ sao.
Nhưng chuyện tôi chuyển vào viện dưỡng lão, trước sau nó chỉ tới hai lần.
Lần đầu là lúc tôi nói muốn vào viện dưỡng lão.
Nó về nhà nói chuyện với tôi.
Chưa được hai mươi phút thì điện thoại reo.
Là trường của cháu ngoại gọi tới, nói con bé bị sốt, bảo nó mau tới đón.
Nó cúp máy, cầm túi lên liền đi.
Ra tới cửa còn quay đầu nói với tôi: “Mẹ, chuyện này mẹ suy nghĩ thêm đi, đừng vội quyết định.”
Lần thứ hai là sau khi tôi đã làm xong thủ tục.
Tôi gọi nó tới giúp chuyển ít đồ.
Nó tới, ném hai túi đồ dệt vào cốp xe, lái tới cửa viện dưỡng lão nhưng ngay cả xe cũng không xuống.
Nó hạ kính, nói với tôi: “Mẹ, hôm nay cuối tuần khó đỗ xe, con không lên đâu. Mẹ tự vào làm thủ tục nhé. Có chuyện thì gọi cho con.”
Nói xong liền đạp ga đi mất.
Tôi đứng trước cửa viện dưỡng lão, hai tay xách dây buộc của hai chiếc túi, nhìn xe nó hòa vào dòng xe cộ.
Đèn hậu lóe lên hai cái rồi biến mất.
Hôm ấy tôi đứng ở cửa ít nhất năm phút.
Ông bảo vệ của viện dưỡng lão đi tới hỏi tôi: “Chị tới đưa người hay tới ở?”
Tôi nói: “Tới ở.”
Ông ấy nhìn tôi từ trên xuống dưới, gật đầu.
“Vậy vào đi, bên trong ấm.”
Đại sảnh có hệ thống sưởi, quả thật rất ấm.
Lúc làm thủ tục ở quầy lễ tân, tôi điền mấy tờ đơn.
Có một mục là người liên hệ khẩn cấp.
Tôi viết tên và số điện thoại của Lý Tĩnh.
Làm xong thủ tục, Tiểu Châu dẫn tôi tới phòng.
Trên đường đi, cô ấy giới thiệu ở đây mấy giờ ăn cơm, mấy giờ có hoạt động, mấy giờ có thể tắm.
Tôi ừ ừ à à đáp lời.
Thật ra chẳng lọt vào đầu được chữ nào.
Sau khi thu xếp xong trong phòng, tôi gửi cho nó một tin nhắn WeChat.
“Tĩnh, mẹ chuyển vào rồi, mọi thứ đều ổn, con đừng lo.”
Sau khi gửi, biểu tượng trước tin nhắn quay mãi một lúc mới hiện gửi thành công.
Tôi không nhận được hồi âm.
Tối tôi lại nhắn một tin.
Nói căn phòng hướng Bắc hơi âm u, hỏi ngày mai nó có thể mang chiếc chăn dày của tôi tới không.
Tin này nó trả lời khá nhanh.
Ba chữ.
“Được, ngày mai.”
Ngày hôm sau nó không tới.
Ngày thứ ba cũng không tới.
Ngày thứ tư, tôi đang ngồi bên giường ngẩn người thì WeChat vang lên.
Là tin nhắn lúc ba giờ bốn mươi bảy phút sáng.
Nói sẽ tới.
Tôi chờ từ năm giờ mười hai phút sáng đến mười một giờ trưa.
Trong lúc đó tôi dậy rửa mặt, ăn sáng, gấp lại quần áo trong tủ một lượt, rồi lại lau bệ cửa sổ.
Mười một giờ ba phút, ngoài hành lang vang lên tiếng giày cao gót.
Cộp cộp cộp.
Hoàn toàn khác tiếng giày đế mềm của Tiểu Châu và những người khác.
Tôi lập tức đứng bật dậy, đi tới mở cửa.
Vừa hay nhìn thấy nó rẽ từ đầu kia hành lang sang.
Nó mặc áo khoác màu camel, tóc xõa, trên mặt trang điểm nhẹ, tay xách một túi giấy.
Đến gần tôi mới nhận ra chân mày nó đang cau lại, khóe miệng kéo xuống.
Hoàn toàn không giống ý tứ của câu “ngày mai con tới thăm mẹ” trong WeChat.
“Mẹ.”
Nó đi tới cửa, không bước vào, đưa túi giấy cho tôi.
“Con mang ít trái cây cho mẹ.”
Tôi nhận lấy.
Khá nặng.
Bên trong chắc là cam, táo gì đó.
Tôi nghiêng người cho nó vào.
Nó do dự một chút rồi vẫn bước qua cửa.
Vào phòng, nó nhìn quanh căn phòng mười hai mét vuông này.
Ánh mắt dừng một thoáng ở vết băng dính trên tường đầu giường, sau đó rơi xuống chiếc ghế.
“Ngồi đi.”
Tôi lấy quần áo trên ghế xuống.
“Ngồi đây.”
Nó không ngồi.
Nó lấy điện thoại từ túi áo khoác, mở khóa, bấm vài cái rồi xoay màn hình về phía tôi.
“Mẹ.”
Giọng nó rất thấp, nhưng từng chữ đều cấn vào lòng như sỏi đá.
“Sao khoản trả góp nhà tháng này lại chưa trích được? Ngân hàng báo tài khoản trả nợ không đủ tiền. Chín nghìn tám trăm, một đồng cũng chưa trừ được.”
Tôi nhìn màn hình điện thoại.
Trên đó là ảnh chụp thông báo trích nợ thất bại của ngân hàng.
Mắt tôi hơi hoa.
Nheo mắt nhìn một lúc mới đọc rõ dòng chữ: “Tài khoản có số cuối 7831 không đủ số dư.”
“Phần sáu nghìn sáu của con đã chuyển vào tài khoản trả nợ rồi. Ba nghìn hai phần của mẹ tháng này vẫn chưa vào. Trong thẻ của mẹ hết tiền rồi à?”
Nó thu điện thoại lại, giọng hơi mất kiên nhẫn.
Tôi há miệng.
Cổ họng khô khốc.
Tôi nói: “Tĩnh, con ngồi xuống, mẹ từ từ nói với con.”
Nó không ngồi.
Gót giày cao cộp xuống sàn hai cái.
Âm thanh đập lên gạch vừa giòn vừa gấp.
“Mẹ nói đi, chiều con còn phải đi đón con. Hôm nay hai giờ rưỡi chiều cháu ngoại mẹ tan học.”
Tôi cúi đầu nhìn hai bàn tay mình.
Da trên mu bàn tay càng ngày càng mỏng.
Những mạch m.á.u màu xanh nổi lên, giống những dòng sông ngoằn ngoèo trên bản đồ.
Tôi đặt hai tay chồng lên nhau, lòng bàn tay ngửa lên.
Móng tay cắt rất ngắn, sạch sẽ.
“Tĩnh.”
Tôi gọi tên nó.
Giọng hơi run, nhưng tôi lại thấy bản thân rất bình tĩnh.
“Lần trước con về nhà thăm mẹ là hôm Trung thu. Con mang một hộp bánh Trung thu, đặt xuống rồi đi, nói phải vội đưa con bé đi học lớp năng khiếu.”
“Hộp bánh đó tới giờ mẹ vẫn chưa ăn hết. Lúc chuyển vào đây mẹ còn mang theo, bây giờ vẫn để trong tủ. Có muốn mẹ lấy ra cho con xem không?”
Nó sững lại, chân mày nhíu c.h.ặ.t.
“Mẹ lôi chuyện này ra làm gì? Con đang hỏi chuyện trả góp nhà.”