"Làm sao có thể chứ? Chính tôi cũng ăn rất nhiều kẹo mà. Tôi làm sao mà bỏ t.h.u.ố.c được!" Tôi lẩm bẩm một mình.
"Sao lại không thể, làm giả bằng chứng ngoại phạm chứ sao. Chính cậu cũng ngủ thiếp đi thì làm gì có ai nghi ngờ cậu nữa."
"Trương Soái, tôi thấy cậu xem mấy phim trinh thám ba xu nhiều quá rồi đ.â.m ra hoang tưởng đấy!"
15
Thấy hai chúng tôi lại sắp sửa cãi nhau, Phương Sở vội vàng can ngăn, tiếp tục phân tích sâu hơn:
"Chuyện hộp kẹo cứ tạm gác lại đã, lúc đó Diệp Thư mới 9 tuổi, rất khó hình dung một đứa trẻ có thể mưu mô đến mức độ này."
"Quay lại chuyện Đường Dư Hy mất tích. Trương Soái, lúc cậu đến tìm em ấy, cậu có chui vào trong máng trượt để kiểm tra không?"
Trương Soái lắc đầu, bảo lúc đó chỉ đập đập vào thành ngoài máng trượt, không thấy ai thưa nên thôi.
Phương Sở giống như đang ghi lời khai, vừa vạch vạch vào cuốn sổ tay vừa hỏi tiếp:
"Lúc cậu về đến nhà thì trời đã đổ mưa bão chưa? Khoảng mấy giờ?"
"Tôi nhớ là chưa mưa, mới chỉ nổi gió lớn thôi. Thời gian tầm gần 7 giờ, nhà tôi đúng 7 giờ là dọn cơm."
"Đây cũng chính là lý do tôi khẳng định viên kẹo có vấn đề!"
"Bởi vì lúc tôi đi tụi nó vẫn chưa tỉnh, tôi về nhà được một tiếng đồng hồ, tức là hơn 8 giờ tối trời mới bắt đầu mưa bão dữ dội."
"Nói cách khác, các cậu đã ngủ mê mệt gần hai tiếng đồng hồ. Ở độ tuổi đó, ngủ lịm đi như thế không thấy quá kỳ lạ sao?" Trương Soái nói.
"Những chuyện này tại sao lúc đó cậu không khai với cảnh sát?" Tôi vặn hỏi.
Cậu ấy thở dài một tiếng: "Khi đó còn nhỏ quá, tôi sợ, với lại cũng chẳng hiểu biết gì. Cậu bảo tôi hèn cũng được."
"Ông già tôi vừa nghe tin Đường Dư Hy mất tích đã lập tức cảnh cáo tôi, bắt phải phủi sạch mọi quan hệ, chỉ được nói với cảnh sát là bọn tôi về nhà từ sớm, không biết gì hết."
"Ông bảo một đứa trẻ 7 tuổi mất tích thì chín phần mười là không sống nổi, không khéo bố mẹ nó lại đến bắt đền, tống tiền thì khốn. Nói nhiều chỉ rước họa vào thân."
"Hơn nữa lúc đó đầu óc tôi cũng rối bời, không xâu chuỗi được các sự kiện. Những điều tôi vừa nói đều là do sau khi lớn lên, tôi cứ ngẫm đi ngẫm lại mãi mới ra được mạch logic đấy."
Nói đến đây, Trương Soái nhìn tôi, bất chợt đứng dậy cúi người một cái thật sâu.
16
"Đường Diệp Thư, tôi muốn xin lỗi cậu vì hồi nhỏ chơi đùa không biết chừng mực, cứ đè cưỡi lên người bắt nạt cậu."
"Lúc đó cậu vừa béo vừa ngốc, động một tí là khóc, lại cứ khúm núm lấy lòng bọn tôi, khiến tôi thực sự nảy sinh ác ý với cậu."
"Giờ nghĩ lại, lúc đó hoàn toàn không phải là chơi đùa, mà là bạo lực học đường. Xin lỗi cậu."
"Hôm nay, tôi dám đối mặt với quá khứ, thừa nhận lỗi lầm của mình."
"Còn cậu thì sao? Thử tự hỏi lòng mình xem, chẳng phải cậu luôn ghét bỏ đứa em họ hoàn toàn trái ngược với cậu, vừa ngoan ngoãn đáng yêu lại vừa được lòng người lớn đó sao?"
"Chính tai tôi từng nghe cậu nói cậu ghét em ấy."
"Nói em ấy tâm cơ, giả tạo, là đồ 'hai mặt'."
"Chỉ giỏi diễn trò ngoan hiền trước mặt người lớn."
"Rõ ràng là em ấy năn nỉ cậu dắt trèo tường lén trốn ra ngoài chơi, đến khi bị phát hiện, người bị mắng bị đ.á.n.h lại luôn là cậu, người lớn đều bảo là tại cậu dạy hư em."
"Cậu còn nói Đường Dư Hy già dặn trước tuổi, toàn xem mấy sách của người lớn, vốn dĩ khinh miệt mấy trò chơi con nít của bọn mình. Em ấy đồng ý đóng vai công chúa với điều kiện cậu phải làm rồng ác, chỉ vì muốn nhìn thấy cậu bị đè ra làm trò hề."
"Em ấy bị bố mẹ quản nghiêm, không có tiền tiêu vặt. Thế nên em ấy thích thứ gì là sẽ ngon ngọt xúi bẩy cậu thích trước, để cậu dùng tiền tiêu vặt mua về, rồi em ấy ké chơi cùng."
"Đường Diệp Thư, những lời này chính miệng cậu nói ra, cậu quên sạch rồi sao?"
"Giờ đây, cậu lấy tư cách gì mà ở đây diễn vở chị em tình thâm?"
"Em ấy mất tích, chắc trong lòng cậu phải vui lắm chứ. Như vậy sẽ không còn ai lôi cậu ra so sánh với em ấy nữa, bảo là cùng họ Đường mà sao một đứa trên trời một đứa dưới bùn."
Một loạt câu hỏi dồn dập của Trương Soái khiến tôi lạnh toát cả người.
Lời nói của cậu ấy đã khơi dậy những mảnh ký ức tăm tối mà tôi đã cố tình chôn giấu sâu trong lòng.
Trước mắt tôi hiện lên từng thước phim ngày cũ.
Những lời đó, đúng là chính miệng tôi đã từng nói. Chẳng lẽ đúng như lời cậu ấy đoán, tôi đã tự bóp méo ký ức tội lỗi của chính mình? Thực sự là tôi đã làm hại em họ sao?
17
Tôi có từng ghét Đường Dư Hy không?
Có, tôi từng rất ghét em ấy.
Ghét em lúc nào cũng bày ra bộ dạng con ngoan trò giỏi trước mặt người lớn, dễ dàng "thao túng" tâm lý của họ để nhận lấy những lời khen ngợi, biến đứa làm "bình bông di động" là tôi trở thành một kẻ ngốc nghếch. Mỗi khi mọi người khen ngợi em, họ chưa bao giờ quên hạ thấp tôi vài câu.
Ví dụ như trên bàn ăn, bà nội bao giờ cũng gắp miếng ngon nhất vào bát em, bảo: "Dư Hy ngoan phải ăn nhiều vào, cho ch.óng lớn mập mạp mới xinh."
Rồi quay sang lườm tôi mắng: "Diệp Thư, sao cháu lại béo lên rồi."
"Vợ thằng hai này, nuôi con thì phải chú ý một chút chứ. Nhìn nó xem, ăn uống như cái thùng không đáy thế kia."
Hay như lần nhà mua tivi màu lớn, hai gia đình tụ tập ăn cơm. Bà nội cầm điều khiển hỏi hai chị em muốn xem chương trình gì. Tôi trả lời "Nữ thám t.ử Powerpuff", em họ trả lời "Thời sự buổi tối".
Cả nhà nghe xong cười híp mắt, khen em mới tí tuổi đầu đã biết xem thời sự, học chữ Hán, quan tâm đến đại sự quốc gia; còn tôi thì chỉ biết xem hoạt hình, xem cho hỏng hết cả não.
Nhưng chỉ có tôi biết, em họ chẳng thèm yêu thích gì cái chương trình thời sự đó cả.