Tô Tuyết toàn thân run rẩy, sắc mặt trắng bệch cắt không ra giọt m.á.u.

Dây đàn trong tay nàng ta đột nhiên đứt đoạn, vạch rách đầu ngón tay, m.á.u nhỏ giọt xuống trên mặt đàn, trông rất ghê người.

“Đại... Đại nhân...”

Giọng nói của nàng ta run rẩy kịch liệt, nào có còn nửa phần dáng vẻ kiên trinh bất khuất như khoảng thời gian trước đó.

Tạ Nghiễn rốt cuộc đã phản ứng kịp rồi.

Hắn ta chỉ vào Tô Tuyết, lắp bắp hỏi: “Lệnh... lệnh bài?”

“Nàng ta chẳng phải là hậu nhân của trung lương sao? Nàng ta chẳng phải...”

Nam t.ử mặc áo bào đỏ quay đầu lại, nhìn Tạ Nghiễn như nhìn một kẻ ngu xuẩn đần độn.

“Hậu nhân của trung lương?”

“Nàng ta là hoa khôi đầu bảng của Túy Xuân lâu, cũng là ngoại thất do bổn tọa bao nuôi. Mấy ngày trước thừa dịp bổn tọa không đề phòng, đã trộm mất lệnh bài cùng một ngàn lượng ngân phiếu của bổn tọa rồi bỏ trốn.”

“Thế t.ử gia, đôi mắt này của ngươi, liệu có phải nên tìm Thái y tới xem khám một chút rồi không?”

Tim của ta đã vọt lên tới tận cuống họng.

Tuy rằng đoán được Tô Tuyết có vấn đề, nhưng không ngờ lại kịch tính chấn động thế này.

Hoa khôi đầu bảng Túy Xuân lâu? Ngoại thất của Chỉ huy sứ Cẩm y vệ?

Tạ Nghiễn thế này không chỉ là bị cắm sừng, mà còn tự đem cả cửu tộc của mình gác lên trên bếp lửa mà nướng rồi.

Ta đang xem đến độ cao hứng hăng hái, bỗng nhiên cảm giác một đạo ánh mắt băng lãnh xuyên qua từng tầng đám đông, chuẩn xác vô cùng phóng thẳng về phía bờ tường nơi ta đang ẩn nấp.

Nam t.ử mặc áo bào đỏ khẽ ngẩng đầu, ánh mắt lóe như điện.

“Vị ở trên tường kia, xem lâu như vậy rồi, không xuống dưới uống chén rượu sao?”

Chân ta bỗng nhũn ra, suýt chút nữa là trực tiếp từ trên thang lăn lộn ngã xuống.

Hỏng rồi, hóng hớt thế nào lại hóng trúng đầu mình thế này.

Ta hít sâu một hơi, chỉnh đốn lại y phục váy áo một chút.

Là phúc thì không phải họa, là họa thì tránh không khỏi.

Nếu đã bị phát hiện, vậy thì chỉ có thể đem bản lĩnh giữ nhà của thương nhân Thẩm gia ta ra mà dùng thôi.

Ta vịnh vào chiếc thang, run lẩy bẩy bò xuống dưới, rồi sau đó chạy bước nhỏ một mạch xông thẳng vào trong chính sảnh.

Trước khi tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng lại, ta đã “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống ở ngay trước mặt Lục Hằng, hai tay dâng cao qua khỏi đỉnh đầu.

“Đại nhân minh giám!”

“Dân phụ đã phát hiện nữ t.ử này có hành tung khả nghi từ sớm, những ngày qua đang thu thập chứng cứ, vốn dĩ dự định sáng sớm ngày mai sẽ tới Bắc trấn Phủ ty để tố giác.”

“Đây là những ghi chép của dân phụ về ngôn hành cử chỉ của nữ t.ử này tại trong phủ những ngày vừa qua, cùng với sổ sách nàng ta dụ dỗ lừa gạt tiền tài của phu quân ta mang tới sòng bạc, xin đại nhân xem qua.”

Ta móc từ trong l.ồ.ng n.g.ự.c cuốn sổ đen đã chuẩn bị sẵn sàng từ sớm kia ra, cung cung kính kính đệ trình lên trên.

Cuốn sổ cái này, được bắt đầu ghi chép ngay từ đêm đầu tiên Tạ Nghiễn mang Tô Tuyết trở về.

Đêm hôm đó ta nhét ngân phiếu gõ cửa phòng sách, thấy hắn ta ra sức che chở bảo vệ Tô Tuyết vượt xa lẽ thường, liền biết chuyện này tuyệt đối không thể kết thúc êm đẹp.

Sau khi trở về viện t.ử, ngay trong đêm đó ta đã để Xuân Đào theo dõi nhất cử nhất động của Tạ Nghiễn, mỗi một khoản chi tiêu của hắn ta, mỗi một lần mật ngữ tư thanh với Tô Tuyết, thậm chí là hướng đi khi hắn ta lén lút chuồn ra khỏi phủ, đều được ta ghi chép từng chữ từng câu ở trên sổ sách.

Ta vốn dĩ là vì ngày sau có thể ở trước mặt quan sai tự chứng minh sự trong sạch của bản thân, lại không hề ngờ tới, cuối cùng lại biến thành bằng chứng đanh thép tiễn hắn ta vào tròng.

Tạ Nghiễn trợn to hai mắt, chỉ vào ta: “Thẩm Kim Kim, ngươi... ngươi bán đứng ta?”

Ta quay đầu lại, tặng cho hắn một ánh mắt cạn lời nghẹn ngào.

“Phu quân, ta đây gọi là đại nghĩa diệt thân.”

“Đây mới thực sự là... hiểu thế nào là đại nghĩa.”

5

Chỉ huy sứ Cẩm y vệ Lục Hành đầy hứng thú cầm lấy sổ sách của ta lên xem. Còn bà mẫu vốn đã quay cuồng mệt mỏi vì chuyện tiền ăn của Hầu phủ giảm mạnh, giờ phút này nghe tin Tạ Nghiễn không chỉ che giấu tội phạm triều đình mà còn lấy trộm gia tài đi đ.á.n.h bạc, hơi thở không thông, ôm n.g.ự.c ngã quỵ xuống đất.

Ma ma bên cạnh nhanh tay lẹ mắt, vội vàng bấm nhân trung cho bà ta, nhưng bà mẫu đã mặt mày xám ngoét, hơi thở thoi thóp.

Tô Tuyết thấy tình hình không ổn, vừa muốn lùi ra sau đám đông liền bị ánh đao của Cẩm y vệ ép cho không thể động đậy.

Má-u trên mặt Tạ Nghiễn rút sạch, môi run rẩy: "Thẩm Kim Kim, ngươi... ngươi đây là hãm hại! Ta là người đọc sách, sao có thể đến nơi ô uế như sòng bạc!"

Lục Hành không hề ngẩng đầu, chỉ nhẹ nhàng đọc lên một dòng trên sổ sách:

"Ngày mười chín tháng tám, chi hai trăm lượng bạc trắng, vào Trường Lạc phường thành nam, thua một trăm tám mươi lượng. Mười lăm lượng còn lại mua túy Xuân Phong lâu, sau khi say hô lớn chỉ có A Tuyết hiểu ta."

Đọc xong, hắn đập mạnh sổ sách lại, nửa cười nửa không nhìn về phía Tạ Nghiễn.

"Thế t.ử gia, khoản này ghi chép kỹ lưỡng thật đấy. Ngay cả hai mươi lượng tiền mua rượu cũng nhớ rõ mồn một. Sao nào, có cần bổn tọa phái người đến Trường Lạc phường bắt chủ sòng bạc tới đối chất không?"

Tạ Nghiễn trợn ngược mắt, suýt nữa ngất đi.

Chương 5 - Cửu Tộc Tiêu Tiêu Lạc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia