Từ nhỏ ta đã vô cùng nhút nhát, sợ nhất là chuốc họa vào thân.
Phu quân đi du học ở Giang Nam trở về, mang theo một nữ tử tuyệt sắc.
Hắn ta đứng trước mặt cả nhà, dõng dạc: “A Tuyết gánh trên vai huyết hải thâm thù, ta phải lật lại bản án cho nàng ấy, dù có phải dốc cạn lực lượng của toàn tộc!”
Bà mẫu cảm động gạt nước mắt, khen nhi tử có tình có nghĩa.
Ta lúc đó không dám ho he tiếng nào, nhưng đến nửa đêm càng nghĩ càng hoảng sợ, run rẩy bò dậy gõ cửa phòng sách.
“Phu quân à.”
“Theo luật lệ Đại Lương, che giấu khâm phạm triều đình sẽ bị tru di cửu tộc.”
“Dù ngươi không màng tới cái đầu trên cổ, nhưng cha ta chỉ có mỗi một nữ nhi là ta, gia sản vẫn còn chưa tiêu hết.”
Phu quân khinh bỉ cười nhạo: “Nữ nhi phụ đạo, hiểu thế nào là đại nghĩa.”
Ta thở phào nhẹ nhõm: “Hiểu rồi, vậy ngươi mau viết hưu thư trước đi!”