Có lẽ đến chế-t hắn ta cũng không ngờ tới, một thương hộ nữ đầy mùi tiền như ta lại có thể vào thời khắc hiểm nghèo này, đem loại sổ sách vụn vặt này làm bằng chứng trước công đường.
Lúc này Tô Tuyết đã nhũn người dưới đất, nàng ta biết mình xong đời rồi. Ăn cắp thẻ bài của Cẩm y vệ, giả mạo hậu nhân trung lương, l.ừ.a đ.ả.o tiền bạc của Hầu phủ. Từng chuyện từng chuyện một, đủ để nàng ta nếm trải khắp mười loại cực hình trong chiếu ngục.
Lục Hành tiện tay ném sổ sách cho tùy tùng phía sau, sải bước đi đến trước mặt ta. Đôi mắt phượng dài hẹp hơi nheo lại, nhìn xuống đ.á.n.h giá ta.
"Có chút thú vị đó."
"Những nữ nhân khác gặp chuyện này, hoặc là khóc lóc t.h.ả.m thiết cầu xin, hoặc là đ.â.m đầu vào tường để giữ tiết. Ngươi thì hay rồi, quay đầu lại bán sạch phu quân mình."
"Ngươi không sợ bổn tọa c.h.é.m cả ngươi sao?"
Ta hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên, cố gắng làm cho ánh mắt mình trông chân thành và vô tội nhất có thể.
"Đại nhân xin bớt giận."
"Dân phụ sợ chế-t, đặc biệt sợ."
"Nhưng dân phụ là người làm ăn. Người làm ăn chú trọng nhất là cắt lỗ."
Ta chỉ vào Tạ Nghiễn đang mềm nhũn dưới đất: "Nam nhân này, dùng của hồi môn của ta nuôi ngoại thất, còn cầm thẻ bài trộm được đi nghênh ngang khắp phố, đẩy cả nhà vào chỗ chế-t."
"Đây thuộc về sai lầm đầu tư nghiêm trọng, thậm chí là l.ừ.a đ.ả.o thương mại."
"Đã là nợ xấu, thì phải tách ra kịp thời."
"Dân phụ tố giác với đại nhân, không phải là vô tình, mà là vì muốn sống."
Lục Hành nghe xong, thế mà lại thấp giọng cười thành tiếng. Tiếng cười kia có chút đáng sợ, nhưng ta nghe ra dường như hắn không thật sự nổi sát tâm.
"Cắt lỗ, tách ra?"
Hắn nhai đi nhai lại hai từ này, bỗng nhiên cúi người xuống, gương mặt tuấn mỹ nhưng âm u kia áp sát lại gần ta, hơi thở ấm nóng phả vào bên tai.
"Đã muốn tách ra, vậy ngươi hiện giờ vẫn là thiếu phu nhân Tạ gia, trong cửu tộc này, không thể thiếu một chỗ cho Thẩm gia ngươi đâu đấy."
Tim ta thắt lại, tới rồi. Đây chính là thời cơ ta vẫn luôn chờ đợi.
Ta lập tức đứng thẳng dậy, từ trong tay áo lấy ra thư hòa ly đã viết sẵn, cùng một hộp mực đỏ đã chuẩn bị từ lâu. Động tác nhanh đến mức ngay cả Lục Hành cũng sững sờ.
Ta quỳ gối bước tới hai bước, giơ thư hòa ly và hộp mực trước mặt Tạ Nghiễn.
"Phu quân... à không, Tạ công t.ử."
"Để không làm liên lụy danh tiếng thanh lưu của Tạ gia, cũng là để tỏ rõ quyết tâm đối đầu với cái ác của Thẩm gia ta."
"Thư hòa ly này, ngươi ký ngay đi."
"Ký nó rồi, ta chỉ là một bá tánh nhiệt tình có công tố giác, không còn là cửu tộc Tạ gia của ngươi nữa."
6
Tạ Nghiễn nhìn thư hòa ly dí tận mặt, người ngu ngơ luôn.
"Ngươi... ngươi lại dám giậu đổ bìm leo vào lúc này?"
Hắn tức đến run rẩy cả người, chỉ vào mũi ta: "Thẩm Kim Kim, đồ độc phụ này. Nếu ta phải vào chiếu ngục, ngươi cũng đừng hòng sống yên!"
Ta không thèm để ý đến hắn, mà quay đầu nhìn về phía Lục Hành.
"Đại nhân, theo luật lệ Đại Lương, nếu phu gia phạm tội trọng, thê t.ử có thể nghĩa tuyệt."
"Hơn nữa, Tô Tuyết cô nương vốn là người của đại nhân, mà Tạ Nghiễn che giấu nàng ta, còn cùng nàng ta... không rõ ràng, đây không chỉ là chứa chấp tội phạm, mà còn là phạm vào uy nghiêm của đại nhân ngài."
"Dân phụ là con nhà lành, thật sự không thể chịu đựng được việc đi cùng hạng cuồng đồ này."
"Khẩn cầu đại nhân làm chứng, cho phép dân phụ hưu phu tại chỗ."
Cái mũ cao này ta đội cho hắn cực kỳ khéo, nâng chuyện hắn "cắm sừng" ta lên tầm cao phạm vào thiên uy. Lục Hành rõ ràng rất hưởng thụ.
Hắn liếc nhìn Tạ Nghiễn, giọng điệu lạnh lùng: "Thế t.ử gia, người ta đã muốn nghĩa tuyệt với ngươi, ngươi còn bám riết không buông, có phải quá thiếu phong độ không?"
Dứt lời, hắn nháy mắt với thuộc hạ bên cạnh. Hai tên Cẩm y vệ như sói như hổ lập tức tiến lên, một trái một phải kẹp lấy Tạ Nghiễn, cưỡng ép ấn ngón tay hắn vào hộp mực.
"Không, ta không ký, ta là Thế t.ử Hầu phủ, ta muốn gặp Hoàng thượng!"
Tạ Nghiễn liều mạng giãy giụa, nhưng trước mặt những kẻ luyện võ, chút sức lực thư sinh kia của hắn hoàn toàn vô dụng. Một tiếng "bộp", dấu tay đỏ ch.ót của hắn đã bị ấn thật mạnh lên thư hòa ly.
Bụi trần lắng xuống, ta nhanh tay lẹ mắt cướp lấy thư hòa ly. Thổi khô mực, cẩn thận gấp lại, nhét vào nơi sát thân nhất trong n.g.ự.c. Khoảnh khắc đó, sướng, thật là sướng!
Còn sướng hơn cả việc cửa hàng của cha ta một ngày thu về vạn lượng bạc.
Ta đứng dậy, hành một cái Vạn phúc lễ tiêu chuẩn trước mặt Lục Hành.
"Đa tạ đại nhân chủ trì công đạo."
"Để đền đáp, toàn bộ chi phí của Tô Tuyết cô nương tại phủ ta, cùng với khoản nợ Tạ Nghiễn thiếu sòng bạc, dân phụ sẽ không truy cứu nữa, coi như là tiền trà nước cho các huynh đệ."
Lời này của ta nói cũng cực kỳ khéo. Không chỉ xóa sạch số tiền trong cuốn sổ đen kia, còn ám chỉ sẵn sàng của đi thay người.
Lục Hành nhướng mày, dường như rất ngạc nhiên vì ta hiểu chuyện như vậy.
"Thẩm chưởng quỹ đúng là hào phóng."
Hắn đứng thẳng dậy, vung tay lên: "Người đâu, đưa Tô Tuyết và Tạ Nghiễn đi."
"Phong tỏa Hầu phủ, những người khác, tất cả trông coi kỹ, chờ xử lý."
Lời Lục Hành vừa dứt, một tên Bách hộ Cẩm y vệ lập tức tiến lên, hai tay dâng lên một tệp hồ sơ đã chuẩn bị sẵn, giọng nói sang sảng: "Đại nhân, lão Hầu gia Tạ Sùng của Vĩnh An Hầu phủ, ba năm trước từng nhận hối lộ của thương nhân muối Giang Nam, mưu lợi muối dẫn, chứng cứ xác thực!"