“Khi một người đã muốn đ.á.n.h con, cơm nguội, cửa chưa đóng, thậm chí tiếng con thở hơi lớn cũng có thể bị biến thành nguyên nhân.”
“Có nhiều nguyên nhân không đồng nghĩa với việc con thật sự có lỗi.”
Thu Hòa từ từ cúi đầu.
Những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống mu bàn tay con bé.
Tôi không đưa tay lau giúp.
Con bé không thích bị người khác bất ngờ chạm vào.
Tôi chỉ đưa kim chỉ sang, nhờ con bé xâu kim giúp mình.
Mắt Thu Hòa rất tinh, chỉ một lần đã luồn sợi chỉ qua lỗ kim.
“Thấy chưa, con cũng có việc giỏi hơn tôi rất nhiều.”
Con bé khẽ sụt sịt.
“Chuyện này cũng được tính sao?”
“Sao lại không tính?”
“Sau này mắt tôi già đi, còn phải trông cậy hết vào con đấy.”
Mãi đến khi Thu Hòa học lớp bốn, nhà chúng tôi mới thật sự có được một chiếc bàn học.
Trước đó, con bé chỉ có thể nằm sấp trên chiếc ghế dài để làm bài, còn Tiểu Mãn thường xuyên chạy tới giành b.út chì.
Tôi bảo Lâm Đại Sơn dùng cánh cửa cũ đóng một chiếc bàn cho hai đứa.
Ông ta vừa nghe đã chê phiền phức.
Tôi liền nói.
“Không biết làm thì cứ thừa nhận, chẳng có gì đáng mất mặt cả.”
Đàn ông khó chịu nhất chính là bị người khác bảo mình không biết làm.
Ông ta loay hoay suốt hai ngày, cuối cùng đóng ra một chiếc bàn một bên cao, một bên thấp.
Thu Hòa ngồi ở phía cao, còn Tiểu Mãn ngồi bên thấp hơn.
Tiểu Mãn không biết viết chữ, chỉ thích dùng b.út sáp vẽ những mặt trời tròn xoe.
Mỗi khi làm xong một bài toán, Thu Hòa lại quay sang dạy con bé đếm từng ngón tay.
“Một.”
“Một.”
“Hai.”
“Một.”
“Lại sai rồi.”
Tiểu Mãn cười khúc khích, vô tình làm cây b.út sáp màu vàng lăn xuống đất.
Đúng lúc đó, Lâm Đại Sơn từ ngoài trở về, đôi giày dính đầy bùn.
Ông ta đứng trước ngưỡng cửa, nhìn nền nhà vừa được lau sạch, cuối cùng lại chủ động cúi xuống cởi giày.
Cây b.út chì trong tay Thu Hòa khựng lại trong chốc lát.
Tôi nhìn thấy tất cả, nhưng không nói một lời.
Có những thay đổi nếu được ca ngợi quá sớm, sẽ khiến người làm ra nó tưởng rằng mình vừa ban phát một ân huệ lớn lao.
Buổi tối, tôi lại ghi sổ ở mặt sau tấm ván gia quy.
“Hai mươi cân gạo, Đại Sơn mua.”
“Bàn học, Đại Sơn đóng.”
“Hôm nay không có ai bị đ.á.n.h.”
Dòng cuối cùng không thể quy đổi thành tiền.
Nhưng đó lại là thứ đắt giá nhất trong cả căn nhà.
Tiểu Mãn không thể đến lớp cùng những đứa trẻ bình thường.
Khi ấy, trên thị trấn chưa có nơi hỗ trợ phù hợp, phần lớn thời gian con bé phải đi theo tôi làm việc hoặc ở nhà một mình.
Sau giờ tan học, Thu Hòa thường dạy con bé phân biệt màu sắc và đếm đũa, đôi khi cũng khó chịu vì Tiểu Mãn cứ lặp đi lặp lại đúng một câu hỏi.
“Bao giờ chị về?”
“Chị đã về rồi.”
“Bao giờ chị về?”
“Chị đang ngồi ngay trước mặt em đây.”
Nhưng Tiểu Mãn vẫn tiếp tục hỏi.
Thu Hòa bực bội gập sách lại.
“Đừng hỏi nữa!”
Tiểu Mãn giật nảy mình, đôi môi lập tức mếu xuống.
Thu Hòa vừa quát xong đã hối hận, nhưng lại không biết phải làm thế nào để dỗ em.
Tôi đang ngồi thái củ cải bên cạnh, thấy vậy liền nói.
“Nếu cảm thấy quá phiền thì con cứ ra ngoài đi một vòng.”
“Con có quyền cảm thấy khó chịu vì em ấy, nhưng không được bắt nạt em.”
“Con không bắt nạt.”
“Vậy hãy nói cho em biết con cần yên tĩnh trong mười phút.”
Thu Hòa quay sang Tiểu Mãn.
“Chị cần được yên tĩnh trong mười phút.”
Tiểu Mãn không hiểu mười phút dài bao lâu, nhưng lại hiểu việc Thu Hòa úp một chiếc bát xuống mặt bàn.
Khi chiếc bát được lật lên, Thu Hòa lại quay sang tiếp tục vẽ cùng con bé.
Rất nhiều quy củ trong nhà chúng tôi không phải những lời hoa mỹ, mà được tạo nên bằng bát, bằng phong bì và bằng những tấm ván cũ.
Nhưng đám trẻ trong làng không hề quan tâm đến những thứ đó.
Chúng đứng ngoài đường gọi Tiểu Mãn là đồ ngốc, còn bảo con bé chính là quả báo dành cho những chuyện xấu tôi từng làm.
Ban đầu, Thu Hòa chỉ nắm tay con bé đi đường vòng để tránh mặt chúng.
Về sau, có một cậu bé giật con thỏ vải của Tiểu Mãn ném xuống rãnh nước, Thu Hòa lập tức lao tới đ.á.n.h nhau với nó.
Giáo viên gọi tôi tới trường.
Cha của cậu bé vừa nhìn thấy tôi đã buông lời mỉa mai.
“Quả nhiên mẹ thế nào thì con thế ấy.”
“Đến con gái riêng cũng học được thói thích đ.á.n.h người.”
Tôi đặt con thỏ vải đang ướt sũng lên mặt bàn.
“Trước hết hãy nói rõ ai là người ném nó xuống nước.”
“Trẻ con chỉ đùa nghịch một chút thôi mà.”
“Vậy Thu Hòa đ.á.n.h con ông cũng chỉ là đùa một chút thôi, đúng không?”
“Chuyện ấy sao có thể giống nhau?”
“Khác nhau ở điểm nào?”
“Con trai ông bắt nạt một đứa không biết phản kháng thì gọi là đùa, còn Thu Hòa bảo vệ em gái lại bị gọi là hung dữ sao?”
Giáo viên vội khuyên hai bên mỗi người nên nhường một bước.
Tôi nói hoàn toàn có thể.
Thu Hòa phải xin lỗi vì đã đ.á.n.h người.
Nhưng cậu bé kia cũng phải xin lỗi vì đã c.h.ử.i mắng và ném đồ của người khác.
Ngoài ra, nhà trường còn phải nói rõ sau này sẽ ngăn chặn việc bắt nạt học sinh bằng cách nào.
Cha cậu bé không chịu, còn ngang nhiên nói Tiểu Mãn vốn dĩ là một đứa ngốc.
Tôi lập tức đứng lên, cầm con thỏ vải trong tay.
“Vậy chúng ta ra ngoài sân trường nói chuyện.”
“Để tất cả phụ huynh cùng nghe xem ông dạy con mình lấy khuyết điểm của người khác ra làm trò vui như thế nào.”
Ông ta sợ tôi thật sự làm lớn chuyện nên cuối cùng phải đưa tay giữ tôi lại.
Kết quả, cả hai đứa trẻ đều phải xin lỗi.
Giáo viên cũng đồng ý điều chỉnh việc trực sau giờ tan học, không để đám trẻ kia tiếp tục đứng chặn ở cổng trường.
Trên đường về nhà, tôi hỏi Thu Hòa.
“Con còn muốn đ.á.n.h nó không?”
“Vẫn muốn.”
“Vì sao?”