Ngay trong ngày đầu tiên tôi đặt chân vào nhà họ Lâm, người chồng vừa cưới đã ngang nhiên tung chân đá cô con gái riêng tám tuổi ngã dúi xuống bậc cửa trước ánh mắt của cả làng.
Ông ta còn chưa kịp nhấc chân lên lần thứ hai, tôi đã túm chặt cổ áo phía sau, kéo mạnh rồi ấn thẳng ông ta vào bức tường đất.
“Ai dám đánh trẻ con, tôi sẽ khiến kẻ đó không còn nhà để quay về.”
“Cuộc hôn nhân này hôm nay vừa bắt đầu, nhưng cũng có thể chấm dứt ngay trong hôm nay.”
Chắc Lâm Đại Sơn nằm mơ cũng không ngờ, chăn đệm của cô vợ mới còn chưa kịp chuyển vào nhà, mặt ông ta đã bị tôi ấn đến dính đầy bụi đất trên tường.
Ông ta giãy giụa hai lần, miệng không ngừng chửi tôi là một mụ đàn bà điên.
Tôi chẳng những không buông mà còn siết tay mạnh thêm đôi chút.
“Trước lúc cưới tôi, ông không biết tôi là người thế nào sao?”