19
Mấy ngày đó tôi chẳng còn tâm trí đâu mà học hành.
Trong lòng cứ nghĩ có khi những gì mẹ nói là thật.
Ngày t.h.i t.h.ể bố được khiêng ra khỏi mỏ, bà chẳng hề tỏ ra quá đau buồn.
Thậm chí cũng chẳng mấy người nhìn thấy t.h.i t.h.ể bố, sau khi hỏa táng cấp tốc thì đem chôn ngay.
Chẳng phải mọi thứ đều khớp với nhau rồi sao?
Bà sợ người khác qua t.h.i t.h.ể hoặc tro cốt mà phát hiện ra điểm lạ, biết người c.h.ế.t không phải là bố tôi.
Vậy thì bố tôi mới an toàn.
Việc bố tôi nhiều năm không xuất hiện cũng là điều hợp lý.
Ông ấy đang bận thu thập chứng cứ.
Phó Minh Sơn tàn độc đến mức nào, có năng lực lớn đến đâu chúng ta đều rõ.
Nếu bố lộ diện lúc này, chắc chắn sẽ rất nguy hiểm.
Chờ bố tìm đủ chứng cứ, trừng trị Phó Minh Sơn thích đán thì mới có thể xuất hiện.
Tôi đã đợi nhiều năm thế này rồi, đợi thêm vài ngày nữa cũng chẳng sao.
Đợi đến thứ Sáu, đợi đến thứ Sáu là có thể lén gặp bố một lần.
"Gặp được không?"
Tôi thở dài: "Gặp được nhưng không nhìn rõ mặt."
"Ý cậu là sao?"
Thứ Sáu hôm đó, cả ngày tôi cứ dán mắt ra ngoài cửa sổ.
Chỗ ngồi của tôi ở ngay cạnh cửa sổ lớp học, quay đầu là thấy cổng chính của trường.
Người đàn ông đội mũ lưỡi trai đó quả thực đã tới nhưng bị bảo vệ chặn lại.
Khoảng cách quá xa nên tôi không nhìn rõ mặt.
Ông ấy chắc là đã hỏi bảo vệ cửa sổ lớp tôi ở đâu.
Ông ấy hướng về phía cửa sổ của tôi mà vẫy tay mấy lần.
Cuối cùng, người đó để lại một túi đồ lớn cho bác bảo vệ rồi rời đi.
Sau khi tan học, tôi ghé qua phòng bảo vệ để nhận đồ.
Đó là một túi lớn đựng đầy đồ ăn vặt và văn phòng phẩm.
Trong túi còn có một chiếc phong bì bằng giấy xi măng.
Bên trong phong bì là một lá thư cùng hai vật gì đó đen sì.
Trong thư chỉ viết vỏn vẹn một câu: "Tiểu Cảnh, con thử nhìn xem cái nào là than đá, cái nào là đá thạch than."
Câu đố này chỉ có tôi và bố biết.
Nhưng tôi không chắc liệu bố có lén nói chuyện này với mẹ hay không.
Tôi hỏi bác bảo vệ về ngoại hình của người đó, bác mô tả khá giống với bố tôi.
Tuy nhiên suy cho cùng thì tôi vẫn không tận mắt nhìn thấy ông ấy.
Cảnh sát Đổng cau mày: "Nói cách khác, cũng có khả năng người này là do mẹ cậu tìm đến để bịa chuyện lừa cậu."
"Đúng vậy, giờ nghĩ lại, có lẽ lúc đó mẹ tôi đã có người đàn ông khác, bị tôi bắt gặp nên mới bịa ra lời nói dối như vậy. Đó cũng là lý do tôi chưa từng nói với anh về việc bố tôi có thể vẫn còn sống cho đến khi anh đưa ra suy đoán của mình."
Tôi thừa nhận việc mình cứ ở lì tại huyện không đi đâu, thực chất là muốn chờ đợi bố.
Biết đâu đấy.
Biết đâu bố vẫn còn sống.
Dù chỉ là một phần vạn, một phần mười vạn khả năng, ông ấy vẫn còn sống.
Liệu ông ấy có lén quay về nhìn mẹ một cái không?
Liệu ông ấy có lén quay về nhìn tôi một cái không?
Giờ ngẫm lại những lời mẹ nói năm xưa chỉ là một lời nói dối mà thôi.
Thứ nhất là để tôi yên tâm học hành, cho tôi một niềm hy vọng để không ảnh hưởng đến kỳ thi đại học.
Thứ hai là để ngụy trang cho việc bà tìm người mới, chờ đến khi bà nghĩ ra cách giải thích với tôi.
Cảnh sát Đổng liếc nhìn Tiểu Lý.
Tiểu Lý gật đầu, ra hiệu đã ghi chép đầy đủ.
"Cậu nghĩ thế nào về tập đoàn Khoáng nghiệp Minh Sơn?"
Cảnh sát Đổng đưa ra một câu hỏi mới.
Một câu hỏi khiến tôi hoàn toàn mù tịt.
Tôi không có cảm giác gì đặc biệt về Khoáng nghiệp Minh Sơn cả.
Nếu phải nói thì đó là nơi đã hại c.h.ế.t bố tôi, tôi căm ghét nơi đó.
Tôi đã gặp Phó Minh Sơn vài lần, ấn tượng không tốt, tôi cũng ghét ông ta như vậy.
"Không có cảm giác gì đặc biệt cả."
"Cậu còn nhớ Khoáng nghiệp Minh Sơn bị phong tỏa vào năm nào không?"
"Năm cụ thể thì tôi không nhớ rõ nhưng chuyện này tôi biết, hình như là do chính sách của cơ quan chức năng, chẳng phải họ nói bảo vệ môi trường, không cho phép khai thác nữa sao."
"Đúng, nhưng trước đó Khoáng nghiệp Minh Sơn cũng từng xảy ra một vụ t.a.i n.ạ.n vì vấn đề môi trường."
Chuyện này thì tôi thật sự không biết.
Tôi đang định nghe cảnh sát Đổng kể chi tiết thì điện thoại của Tiểu Lý reo lên.
Cậu ta chỉ đáp một câu: "Vâng, tôi hiểu rồi." rồi tắt máy.
Sau đó, cậu ta thì thầm với cảnh sát Đổng: "Kết quả đối chiếu đã có rồi, trùng khớp."
"Anh Lâm, cảm ơn sự hợp tác của anh. Tôi còn có chút việc, hôm khác chúng ta tiếp tục nói chuyện nhé."
"Được."
Hai người xỏ giày ra cửa, trước khi rời đi còn hỏi tôi một câu.
"Dạo này cậu không có ý định rời đi đâu chứ?"
Tôi ngập ngừng một lát: "Không đi."
"Tốt, biết đâu hôm nào đó tôi sẽ lại tìm cậu. Phải rồi, chúng ta lưu phương thức liên lạc nhé, trước khi cậu rời đi nhớ báo cho tôi một tiếng."
"Được."
"Cảm ơn sự hợp tác của cậu một lần nữa. Mà này... Đằng nào cũng đợi một tháng rồi, hãy đợi thêm chút nữa đi, cho dù không đợi được bố cậu thì cũng sẽ đợi được một sự thật."
"Vâng."
Hai người rời đi, tôi ngồi phịch xuống xe lăn.
Dấu vân tay đối khớp được? Dấu vân tay gì chứ?
Vụ nổ mỏ than đừng nói đến dấu vân tay, không ít người còn bị nổ tan xác, lấy đâu ra dấu vân tay.
Tại hiện trường căn phòng nơi Tôn Tòng Quân c.h.ế.t, cảnh sát đã nói rõ với tôi là có dấu vân tay của mẹ, căn bản không cần đối chiếu.
Khả năng duy nhất là tại hiện trường vụ án Lưu Kiến Quốc năm xưa có tìm thấy một nửa dấu vân tay và nó trùng khớp với dấu vân tay của mẹ tôi.
Mẹ ơi, có phải mẹ thật sự đã g.i.ế.c nhiều người như vậy không?