20
Sau khi hai vị cảnh sát rời đi, tôi nằm trên giường mà không sao ngủ được.
Thật không hiểu nổi.
Trong ký ức của tôi, dù cơ thể khiếm khuyết nhưng tôi có một người bố yêu thương mình, một người mẹ luôn quan tâm tôi.
Sau khi bố qua đời, cuộc sống của hai mẹ con cũng coi như là êm đềm.
Thời thơ ấu, so với bạn bè đồng trang lứa, mẹ chưa bao giờ để tôi thiếu thốn bất cứ thứ gì.
Tại sao sau khi mẹ mất, mọi thứ lại thay đổi hoàn toàn.
Giống như tờ giấy mỏng manh ấy cuối cùng chẳng thể gói nổi ngọn lửa, những ngọn lửa bùng lên bao vây lấy tôi, thiêu rụi mọi thứ thành tro bụi.
"Bố, bố thực sự vẫn còn sống sao?"
Gần sáng, tôi chìm vào giấc ngủ chập chờn.
Tôi đã mơ thấy bố.
Hai bố con chúng tôi đang ngồi trong sân ngôi nhà cũ ở quê.
Ông ấy dường như làm sai điều gì đó, nhìn tôi với ánh mắt đầy tiếc nuối.
Tôi cũng đang giận dỗi, quay mặt đi không thèm đếm xỉa.
Ông ấy lấy từ trong túi ra hai hòn đá đen sì.
"Tiểu Cảnh, con biết cách phân biệt than đá và đá thạch than không?"
"Than đá và đá thạch than nhìn bên ngoài đều giống nhau nhưng than thì có thể đốt cháy, có thể sưởi ấm, còn đá thạch than thì không."
"Nếu con muốn biết cái nào là than đá, cái nào là đá thạch than, chỉ có cách tự mình làm thôi, hãy chạm vào chúng, hãy bẻ đôi chúng ra."
"Than đá rất giòn, bên trong vẫn là than. Đá thạch than thì rất cứng, không bẻ được, dù có bẻ được thì bên trong cũng chỉ là những khối đá thô kệch mà thôi."
"Rất nhiều sự thật đều bị chôn vùi dưới những thứ dơ bẩn, con muốn tìm hiểu thì phải bẻ đôi nó ra."
...
"Rất nhiều sự thật đều bị chôn vùi dưới những thứ dơ bẩn, con muốn tìm hiểu thì phải bẻ đôi nó ra."
...
"Rất nhiều sự thật đều bị chôn vùi dưới những thứ dơ bẩn, con muốn tìm hiểu thì phải bẻ đôi nó ra."
Tôi mở mắt ra.
Tôi gắng gượng mặc quần áo rồi đứng dậy. Bố nói đúng, muốn biết rõ sự thật năm đó thì tôi phải tự mình nhúng tay vào, không được sợ bẩn.
21
Khoáng nghiệp Minh Sơn đã không còn nữa.
Bây giờ nó đã đổi tên thành Tập đoàn Minh Sơn, sở hữu rất nhiều doanh nghiệp con và hoạt động trong vô số lĩnh vực.
Từ bất động sản, tài chính cho đến y tế, vân vân.
Doanh nghiệp này đã thành công tẩy trắng và chuyển mình từ một công ty khai thác mỏ năm xưa.
Phó Minh Sơn cũng trở thành một doanh nhân kiệt xuất có tiếng trong thành phố.
Không biết bãi khai thác mỏ bên cạnh làng Minh Sơn giờ đã biến thành bộ dạng gì rồi.
Sau bao nhiêu năm, tôi quay lại làng Minh Sơn một lần nữa.
Quay lại căn nhà cũ của gia đình tôi.
Vô vàn ký ức ùa về, có cả tốt lẫn xấu.
Trong sân cỏ dại mọc đầy, cái chòi gỗ bên trái bị gãy mất cột trụ, đổ nghiêng về phía tường rào trông càng thêm hoang tàn.
Tôi đẩy cổng sân, vất vả băng qua đám cỏ dại để đi đến trước cửa nhà.
Vốn dĩ tôi còn đang lo vì vội vàng đi nên không mang theo chìa khóa.
Thực ra ổ khóa trên cửa sớm đã bị người ta đập vỡ rồi.
Lúc tôi và mẹ rời đi, trong nhà vốn chẳng còn lại bao nhiêu thứ.
Bây giờ bên trong chỉ còn trơ lại lớp tường gạch, cái gì có thể lấy được thì đều bị lấy đi, cái gì tháo dỡ được thì đều bị dỡ sạch.
Ở nông thôn là vậy, đến cả một mẩu gỗ cũng có thể bị tháo ra làm củi đốt.
Trong nhà nồng nặc một mùi hôi thối khó tả.
Đại tiện, tiểu tiện vương vãi khắp sàn.
Chắc là họ lấy nơi này làm nhà vệ sinh tạm thời rồi.
Cũng phải thôi, dù sao cũng hơn nhà vệ sinh hố, mùa đông đi vệ sinh ở đây không bị lạnh m.ô.n.g.
Tôi không hề tức giận.
Tuy ngôi nhà nhỏ này là nơi quan trọng nhất trong ký ức của tôi nhưng giờ người trong ký ức đã không còn, giữ lại căn nhà trống rỗng này thì có ý nghĩa gì chứ?
Tôi rời khỏi căn nhà cũ.
Tôi đẩy xe lăn chậm rãi đi về phía khu mỏ, tôi muốn nhìn lại nơi bố tôi đã bỏ mạng một lần nữa.
22
Hồi tôi còn nhỏ, việc khai thác mỏ diễn ra tràn lan trên khắp cả nước.
Nó hủy hoại môi trường và phá vỡ hệ sinh thái.
Đồng cỏ và ruộng đất của nhiều nông dân bị ô nhiễm nên chính phủ mới ban hành chính sách dừng khai thác tất cả các mỏ than.
Khoáng nghiệp Minh Sơn cũng không ngoại lệ, sau khi có chính sách là phải dừng lại ngay.
Lấp hố mỏ, trồng cây xanh rồi một lượng lớn nhân công rút đi, để lại một bãi chiến trường ngổn ngang.
Xung quanh khu mỏ năm đó cỏ dại mọc đầy, cái gọi là trồng cây xanh thực chất cũng chỉ làm cho có lệ.
Toàn bộ khu mỏ vẫn có thể nhìn thấy không ít hố sâu và những ngọn núi than xỉ, cảm giác như những kẻ đó đã rút đi rất vội vàng.
Hồi đó tôi mấy tuổi nhỉ, chắc sáu, bảy tuổi gì đó, bố từng dẫn tôi vào đây một lần.
Bố ngồi trên đống than đối diện với tôi.
Ông ấy say sưa kể cho tôi nghe đủ thứ chuyện.
Giờ đây gió thổi qua, dường như tôi vẫn thấy được bóng dáng của bố.
"Tiểu Cảnh, ước mơ của con sau này là gì?"
"Ước mơ là gì ạ?"
"Là việc con muốn làm nhất, điều con luôn canh cánh trong lòng muốn thực hiện."
"Ồ, vậy ước mơ của con là ngủ ạ."
"Ha ha ha, ngủ cũng tốt."
"Thế còn ước mơ của bố là gì ạ?"
Bố đưa mắt nhìn ra xa, chẳng biết đang ngắm nhìn điều gì.
"Ước mơ của bố là khai thác than."
"À."
Tôi không muốn nghe bố nói thêm nữa, chỉ muốn về nhà, ở mỏ than bẩn quá.
Bố cứ tự mình nói những điều mà tôi chẳng hiểu nổi.
"Có than đất nước mới có thể mạnh lên, than là nền tảng chiến lược."
"Bố chưa từng gặp ông nội của con, ông ấy đi chiến tranh từ sớm."
"Con có biết tại sao chúng ta đ.á.n.h trận khổ cực như vậy không? Vì không có sắt."
"Sắt từ đâu ra? Là dùng than cốc để luyện đấy."
"Mà than cốc lại chính là thứ được khai thác từ đây."
"Chẳng nói đâu xa, hồi bố còn nhỏ, sản lượng thép toàn quốc chỉ có 6 triệu tấn, con biết nước láng giềng là bao nhiêu không? Gần 80 triệu tấn."
"Chênh lệch gấp hơn mười lần, con bảo nếu đ.á.n.h nhau thì làm sao mà không khổ?"
"Còn nữa..."
Bố thấy tôi ngáp ngắn ngáp dài sắp ngủ gật đến nơi thì cười khà khà phủi lớp bụi than trên người.
"Đi thôi, bố đưa con về nhà."
Đó là lần đầu tiên tôi vào khu mỏ, thấy bố trong trạng thái làm việc.
Và cũng là lần cuối cùng.
"Cậu... Cậu là... Con trai út nhà họ Lâm... Lâm Cảnh phải không?"
Tôi ngoái đầu lại.
Một ông lão tóc tai bạc phơ đang dụi mắt, ngẩn ngơ nhìn tôi.