Tiểu Lý bắt đầu ghi chép.
"Tôi muốn hỏi ngày xảy ra vụ nổ, mẹ tôi rốt cuộc có đến mỏ không."
Cảnh sát Đổng không trả lời câu hỏi của tôi mà hỏi ngược lại.
"Hay là thế này, trước hết cậu kể xem cậu còn nhớ bao nhiêu về vụ nổ mỏ đó rồi tôi sẽ trả lời câu hỏi của cậu."
Ngày đó tôi nhớ rất rõ.
Đó là một mùa hè, một mùa hè cực kỳ nóng bức, nắng buổi sáng rất gay gắt.
Tôi vừa ăn cơm trưa xong thì mây đen kéo tới, trận mưa lớn đã ủ suốt nửa ngày cuối cùng cũng sắp ập xuống.
Hơn nữa nhìn dáng vẻ ấy, mưa sẽ đến rất nhanh.
Mây đen như sà xuống ngay trên đầu, cảm giác giơ tay ra là chạm tới nơi.
Khoảng hơn ba giờ chiều, mẹ nói với tôi là bà phải đi đưa cơm cho bố.
Đợi mưa lớn trút xuống thì ở mỏ chắc chắn sẽ bận túi bụi, đoán chừng tối hôm đó ông ấy lại chẳng được ăn cơm nữa.
Nhưng mà mới hôm qua, mẹ còn vừa mang cơm tới cho bố tôi xong.
Bà bị bảo vệ mỏ than chặn lại, hộp cơm nhôm màu bạc nguội ngắt mới phải mang về.
"Mẹ, đừng đi nữa, bảo vệ không cho mẹ vào đâu."
"Nhưng mẹ phải mang áo mưa cho bố con, nếu không bố sẽ bị ngấm nước mưa cảm lạnh mất."
Tôi nghĩ cũng phải, bảo vệ tuy không cho phụ nữ vào nhưng nếu để áo mưa ở phòng trực ban, lát nữa bố tan làm ra lấy thì không thành vấn đề.
Mẹ tôi nói xong câu đó thì rời đi, cảm giác mẹ đi rất vội vàng như thể mẹ đã biết trước ngày hôm đó sẽ xảy ra chuyện gì vậy.
Sau khi mẹ đi, tôi nằm một mình trên giường, chơi chiếc rubik mà bố vừa mua cho tôi ở trên phố.
Bố bảo chơi cái này có thể rèn luyện sự linh hoạt cho ngón tay.
"Cái này chơi thế nào ạ?"
"Xáo trộn thứ tự lên, sau đó xoay các màu giống nhau về cùng một mặt là được."
Đến hơn 8 giờ tối, mẹ vẫn chưa về, trời cũng chưa đổ mưa.
Bỗng nhiên bên ngoài vang lên một tiếng nổ ầm trời, dọa tôi giật b.ắ.n mình.
Tôi chưa từng nghe tiếng sấm nào to đến thế, còn thầm nghĩ, tốt quá, cuối cùng trời cũng mưa rồi.
Những ngày tới chắc sẽ không còn nóng bức như này nữa.
Sấm đã đ.á.n.h nhưng lại chẳng thấy tiếng mưa.
Bên ngoài sân ngày càng ồn ào, nhiều người lớn hét lớn cái gì đó rồi theo sau là tiếng bước chân hỗn loạn.
Tôi chống nạng ra cửa, từng nhóm người chạy ngang qua cổng nhà tôi, tất cả đều chạy về cùng một hướng.
Ánh đèn pin làm mắt tôi hoa cả lên.
Tôi chặn một người hàng xóm lại.
"Chú Cát ơi, xảy ra chuyện gì vậy ạ?"
"Nổ rồi, mỏ than nổ rồi! Cháu mau về nhà đi, đừng chạy lung tung, chú phải đi cứu người đây."
"Xẹt."
Một tia chớp rạch ngang bầu trời, phản chiếu ánh lửa từ đằng xa, trông như ngày tận thế vậy.
Mưa bắt đầu trút xuống tầm tã.
Tôi chống nạng, từng bước từng bước đi về phía mỏ than.
Không biết đã ngã bao nhiêu lần.
10
Trên đường đi, một người hàng xóm tốt bụng nhìn thấy tôi lấm lem bùn đất.
Ông ấy khuyên tôi mau về nhà, tôi không nghe, ông ấy cưỡng ép cõng tôi chạy ngược lại.
Tôi vừa khóc vừa đ.ấ.m vào lưng ông ấy.
"Cháu không về nhà, cháu phải đến mỏ than, cháu phải tìm bố cháu!"
"Cháu thật hồ đồ, mau về nhà với mẹ cháu đi, cháu lẻn ra ngoài thế này thì mẹ cháu lo biết bao nhiêu!"
"Mẹ cháu cũng đang ở mỏ than."
"Vớ vẩn, ở đó không cho phụ nữ vào."
"Mẹ cháu đi đưa cơm cho bố cháu mà."
Ông ấy dừng lại, do dự một lát rồi cõng tôi chạy nhanh hơn về phía mỏ than.
Đến cổng mỏ, ở đây đã chật kín người.
Vô số người xung quanh đang gào khóc, có người gọi con, có người gọi chồng, có người gọi bố.
Tiếng kêu yếu ớt của tôi bị nhấn chìm trong mớ âm thanh hỗn độn.
Chẳng có ai nghe thấy cả.
Khoáng nghiệp Minh Sơn đã bố trí rất nhiều bảo vệ để giữ trật tự nhưng hoàn toàn vô ích, ai nấy đều cố hết sức chen vào trong cổng.
Bảo vệ hoàn toàn không ngăn được.
Sau đó, không biết từ đâu có hơn chục chiếc xe bus chở khách chạy tới.
Những người bước xuống đều có vẻ mặt hung ác, tay cầm gậy sắt và xà beng, ai chen lên là đ.á.n.h tới tấp.
Nghe nói đêm hôm đó, có hàng chục người bị đ.á.n.h bị thương.
Dưới sự đe dọa của bạo lực, đám đông mới dần bình tĩnh trở lại.
Mưa càng lúc càng lớn, không cách nào mở nổi mắt, đám đông cứ đứng chờ trong mưa như một lũ vịt ngơ ngác nghe sấm.
Nhưng thứ chúng tôi chờ đợi được, chỉ là từng t.h.i t.h.ể cháy đen.
Một trong số những t.h.i t.h.ể đó, chính là bố tôi.
11
Vụ nổ xảy ra ở khu vực sâu nhất của hầm mỏ.
Nhiều người bị nổ đến mức không còn hình thù gì nữa, gương mặt hoàn toàn không thể nhận dạng.
Những người khá hơn một chút thì có thể nhận ra được là ai.
Người nhà xúm lại khóc lóc t.h.ả.m thiết.
Những người t.h.ả.m hơn, đầu bị nổ mất một nửa, ban đầu có một đám người xông vào khóc lóc.
Không lâu sau lại có một nhóm người khác phát hiện ra đặc điểm nhận dạng rõ ràng hơn, lại xúm vào khóc cùng.
Giữa những tiếng gào khóc đó, t.h.i t.h.ể này được xác định là của nhà ai.
Những người trước đó nhận nhầm t.h.i t.h.ể lau khô nước mắt, lại tiếp tục nuôi hy vọng, chờ đợi t.h.i t.h.ể tiếp theo được mang ra rồi lại xông lên khóc tiếp.
Lặp đi lặp lại vài lần, tôi thấy có người đã khóc tới bốn năm lần rồi.
Người cuối cùng, sau khi nhận ra mình nhận nhầm t.h.i t.h.ể thì bắt đầu c.h.ử.i bới.
Chửi mỏ than, c.h.ử.i người c.h.ế.t, c.h.ử.i trời c.h.ử.i đất nhưng tuyệt nhiên không dám c.h.ử.i Phó Minh Sơn.
"Chú ơi, sao cháu thấy họ không đau lòng lắm vậy ạ?"
Ông ấy thì thầm giải thích với tôi: "Người đó có tổng cộng năm người con trai, hôm nay người đi làm ở mỏ than là đứa cả, nó bị thiểu năng. Nếu bị nổ c.h.ế.t thật thì mỏ than phải bồi thường một khoản không nhỏ đâu."
Đứa cả, tuổi chắc cũng phải ngoài bốn mươi.
Đầu óc không bình thường, thân thể chắc cũng bị vắt kiệt rồi, có khi còn mang trong mình bao nhiêu bệnh nền.
Nếu bị nổ c.h.ế.t thế này, biết đâu cả nhà họ lại còn đang mừng thầm.