GIỚI THIỆU:
Ngày thứ bảy sau khi phu quân qua đời, bà mẫu bảo ta nhận con trai của tiểu thúc tử làm con nuôi.
Bà nói: “A Đường, con tuổi còn trẻ đã thủ tiết, sau này dù sao cũng phải có một chỗ nương tựa.”
Ta liếc mắt xem thường thằng nhóc mập ba tuổi kia, đến nước mũi còn đang sủi bong bóng.
“Ai nương tựa ai?”
Mặt bà mẫu lúc đỏ lúc trắng, ấp a ấp úng.
Như thể đang cẩn thận cân nhắc nên trả lời vấn đề “ai với ai” này thế nào.
Ta không cho bà cơ hội mở miệng:
“Nương tựa vào ba gian cửa hiệu của ta? Hai tòa trạch viện? Hay tám trăm mẫu ruộng tốt?”
Tất cả mọi người trong linh đường lập tức lặng ngắt như gà.
Tiểu thúc tử đỏ mặt tía tai:
“Tẩu tẩu, lời này của tẩu cũng khó nghe quá rồi, đứa nhỏ đâu phải ham tiền của tẩu.”
Ta gật đầu.
“Vậy thì tốt quá.”
“Không ham tiền, vậy theo các ngươi sống nghèo cũng chẳng khác gì.”
“Ta thiếu con trai, tự ta sẽ sinh.”
Bà mẫu vỗ bàn: “Ngươi là một quả phụ, sinh với ai?”
Ta ưỡn ngực ngẩng đầu, hắng giọng, nói rành rọt từng chữ:
“Ta muốn chiêu tế.”