Ta và đại cô nương Ôn gia từng thân thiết như đôi chim liền cánh nơi khuê các, chuyện vui buồn trong lòng hầu như chưa bao giờ giấu nhau.
Bởi đã xem nàng là người có thể gửi gắm lòng mình, ta vẫn luôn đem mọi tâm sự kể lại không chút đề phòng.
Ngay cả mối duyên âm thầm nảy nở giữa ta và Hoắc thế tử qua những phong thư kín đáo, từ lúc mới đôi lời thăm hỏi cho đến khi cả hai dần hiểu rõ tâm ý của nhau, Ôn Tĩnh Thù cũng biết tường tận.
Ngày ấy, hai má ta nóng bừng, vừa ngượng ngùng vừa mong đợi mà hỏi nàng:
“Ba ngày nữa, thế tử hẹn ta đến chùa Lan Sơn tương kiến. Ngươi nói xem, ta có nên đi hay không?”
Ôn Tĩnh Thù vẫn mang dáng vẻ dịu dàng quen thuộc, giọng nói mềm như gió đầu xuân, khẽ mỉm cười đáp:
“Lòng ngươi đã muốn đến, vậy cứ thuận theo lòng mình mà đi.”
Nghe lời ấy, niềm vui trong ta như cánh hoa hé nở. Ta chọn y phục, chải tóc, điểm trang thật lâu rồi mới mang theo một bụng chờ mong tới nơi hẹn.
Thế nhưng từ sớm đến chiều, bóng dáng Hoắc Yến Trì vẫn không xuất hiện.
Người ta không đợi được, còn tin tức truyền tới sau đó lại là chuyện Hoắc gia đã mang sính lễ đến Ôn phủ cầu thân.