01.

Tuyết kinh thành năm nay rơi muộn.

Nhưng cái lạnh lại thấu tận xương tủy.

Bên trong đại điện, bầu không khí ngột nạt đến mức đóng băng.

Hôm nay là thọ yến của Hoàng hậu.

Góc náo nhiệt nhất không nằm ở phía các vương tôn công t.ử.

Mà lại đổ dồn về góc khuất nơi Giang Nguyệt Ly đang ngồi.

"Nghe nói đôi san hô đỏ khổng lồ ở tiền điện là do Tô gia dâng lên đấy."

"Đúng là nghèo đến mức chỉ còn mỗi tiền!"

"Suỵt, nhỏ tiếng thôi. Nàng ta chẳng phải là phế nữ năm xưa của Giang gia sao?"

"Giang học sĩ c.h.ế.t oan trong ngục, nàng ta lưu lạc Giang Nam, thế nào mẹ góa lại gả được cho Tô Vạn Tài."

"Tô gia vung mười vạn lượng bạc cứu trợ thiên tai để đổi lấy cái danh Quận chúa cho nàng ta."

"Rõ là dùng tiền lót đường mà!"

Giang Nguyệt Ly khẽ nhấp một ngụm trà.

Khóe môi nàng cong lên một độ cong hoàn hảo.

Yếu đuối? Mong manh?

Tốt lắm, vỏ bọc này càng vô hại, nàng càng dễ bề bóp ch.ết những kẻ năm xưa đã bức t.ử phụ thân.

"Ly Ly, con có lạnh không?"

"Nếu lạnh cứ nói, ta bảo người đốt thêm mười cái lò sưởi xung quanh đây."

"Không được nữa thì ta vác tiền mua đứt cái Ngự Hoa Viên này cho con đốt chơi!"

Giọng nói nồng nặc vị "bạch ngân" vang lên bên cạnh.

Tô Vạn Tài, cha dượng của nàng, một phú thương mập mạp, hiền lành.

Ông mặc bộ quan phục thêu chỉ vàng lấp lánh như một khối vàng di động.

Trong mắt ông, chỉ cần con gái nuôi vui vẻ, bảo ông tán gia bại sản ông cũng cười toe toét.

"Cha dượng, con không lạnh."

"Người bớt nói vài câu, kẻo ngự sử lại dâng tấu tội phô trương thanh thế," Nguyệt Ly khẽ cười.

Mẹ nàng ngồi bên cạnh khẽ lườm chồng một cái.

"Ông nhìn ông xem, trước mặt các nương nương mà cứ mở miệng ra là tiền."

"Nhớ kỹ lời ta dặn, hôm nay đến đây là để tìm cho Ly Ly một tấm chồng thật thà, ít mưu mô."

Tô Vạn Tài gật đầu như bổ củi: "Phu nhân nói phải, ta đã nhắm được vài người rồi..."

Lời chưa kịp dứt, từ phía cửa cung, một tiếng thái giám xướng lên cao v.út:

"Vĩnh An Vương gia giá đáo ——!"

Cả đại điện đột ngột im bặt.

Giang Nguyệt Ly đặt ly trà xuống, ngón tay dưới ống tay áo rộng khẽ siết c.h.ặ.t.

Từ giữa con đường trải t.h.ả.m đỏ, một nam t.ử sải bước đi vào.

Hắn mặc một thân triều phục màu đen thêu mãng xà bằng chỉ bạc.

Dương mạo tuấn lãng điên đảo chúng sinh nhưng khí chất lại tàn nhẫn, lạnh lùng như sát thần bước ra từ huyết hải.

Đôi mắt phượng sắc sảo lướt qua đám đông, phàm là người chạm phải ánh mắt hắn đều không tự chủ được mà cúi đầu.

Cửu hoàng t.ử Thần Hiên, tự Yến Chiêu.

Người nắm giữ ba mươi vạn đại quân trấn thủ biên cương.

Nhưng bước đi của hắn có chút không tự nhiên.

Trên tay hắn cầm một chiếc gậy chống bằng gỗ mun khảm ngọc đen.

"Ai da, đáng tiếc cho một vị chiến thần," tiếng bàn tán lại rộ lên nho nhỏ.

"Trận chiến hai năm trước tuy thắng lớn, nhưng Cửu vương gia bị trúng độc của tặc t.ử hung nô."

"Chân thì tàn phế nửa phần, mà nghe nói... độc tố ngấm sâu, thái y viện đã chẩn đoán ngài ấy từ nay tuyệt tự, không thể sinh con nối dõi được nữa!"

Giang Nguyệt Ly nhìn chằm chằm vào chiếc gậy chống của Thần Hiên.

Đáy mắt nàng lóe lên một tia nghi hoặc.

Chàng trai năm xưa lật ngửa cả một đầu tường để hái cho nàng đóa hoa mai, người có thân thủ dũng mãnh như rồng như hổ, lại dễ dàng bị phế như vậy sao?

Đột ngột, Thần Hiên dừng bước.

Ánh mắt hắn như một mũi tên sắc nhọn, xuyên qua tầng tầng lớp lớp người, chuẩn xác b.ắ.n thẳng về phía Giang Nguyệt Ly.

Bốn mắt nhìn nhau giữa điện tiền lộng lẫy.

Ánh mắt hắn chứa đựng sự thâm trầm, một chút giận dữ bị đè nén, và cả một sự thống khổ sâu hoắm.

Giang Nguyệt Ly không né tránh.

Nàng khẽ nghiêng đầu, nở một nụ cười đúng chuẩn một quận chúa khuê các: xa cách, cung kính, và vô hại.

Khớp ngón tay Thần Hiên siết c.h.ặ.t lấy chiếc gậy mun đến mức kêu lên tiếng "rắc" nhỏ.

Hắn thu hồi ánh mắt, lạnh lùng bước về phía chỗ ngồi của mình.

Ngay phía sau hắn, một gã sai vặt dáng vẻ lanh lợi, gương mặt hếch lên trời đang đi theo.

Đó là Trường An, đầy tớ thân cận của Thần Hiên.

Thấy vương gia nhà mình vừa vào cửa đã nhìn chằm chằm phụ nữ, Trường An khẽ lầm bầm:

"Nhìn cái gì mà nhìn? Vương gia nhà ta tuy chân có chút tật, chỗ kia có chút hỏng, nhưng khí chất vẫn là độc nhất vô nhị."

"Mấy vị tiểu thư cẩn thận rụng hết tròng mắt ra ngoài, vương phủ không đền tiền chôn cất đâu nhé!"

Bầy tôi xung quanh nghe thấy mặt mũi xanh mét, nhưng không ai dám ho he.

Bởi vì ai cũng biết cái vương phủ này từ trên xuống dưới toàn là một lũ điên gi ết người không chớp mắt.

Ngay cả một đứa đầy tớ cũng mang cái "mỏ hỗn" không sợ c hết.

Thần Hiên ngồi xuống vị trí tôn quý của mình, giọng nói trầm thấp như tiếng băng nứt vang lên:

"Trường An, câm miệng."

"Vâng, vương gia. Thần câm miệng ngay đây."

"Kẻo người ta lại bảo vương gia tàn phế không biết dạy người, để đầy tớ nói ra sự thật," Trường An bĩu môi.

Lúc này, trên phượng tọa, Hoàng hậu nương nương khẽ mỉm cười.

Ánh mắt bà ta sắc sảo như chim ưng lướt qua một lượt, cuối cùng dừng lại trên người Giang Nguyệt Ly và Thần Hiên.

Sự dừng lại này đầy ẩn ý.

02.

Hoàng hậu ngồi trên phượng tọa, nụ cười trên môi từ ái nhưng ánh mắt lại lạnh thấu xương.

Bà ta khẽ vẫy tay, gọi Giang Nguyệt Ly lại gần.

"An Nhạc, lại đây bổn cung xem nào.

Lưu lạc bên ngoài nhiều năm như vậy, thật khiến người ta xót xa."

Giang Nguyệt Ly cung kính bước ra giữa điện, quỳ gối hành lễ đúng chuẩn mực.

"Nguyệt Ly tham kiến Hoàng hậu nương nương, nguyện nương nương vạn phúc kim an."

"Đứng lên đi, hôm nay là ngày vui, không cần đa lễ."

1 - Độc Sủng Vương Phi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia