Hoàng hậu cười dài, nhưng lời tiếp theo lại như d.a.o giấu trong bông:

"Giang học sĩ năm xưa phạm sai lầm, nhưng may mà Tô gia có lòng nghĩa hiệp.

Chỉ là, một quận chúa khuê các, trên đầu không có phụ thân che chở, sau này chuyện hôn sự e là khó lòng chọn được nơi t.ử tế."

Lời vừa dứt, một nam t.ử trẻ tuổi ở phía dưới liền đứng dậy, nghênh ngang bước ra.

Hắn mặc cự phục lộng lẫy, thắt lưng nạm ngọc, vẻ mặt ngạo mạn tột cùng.

Cố Hải, công t.ử độc nhất của Thừa tướng đương triều, cũng chính là kẻ năm xưa gài bẫy phụ thân nàng.

Ánh mắt gã nhìn Giang Nguyệt Ly đầy vẻ thèm khát và khinh rẻ.

"Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, thần từ lâu đã ngưỡng mộ Giang tiểu thư.

Dù Giang gia sa sút, thần cũng nguyện ý nạp nàng vào phủ làm trắc thất, không chê bai thân phận của nàng."

Làm trắc thất?

Cả đại điện lại rộ lên tiếng xầm xì.

Đại tiểu thư phủ học sĩ năm xưa, nay chỉ xứng làm thiếp cho con trai Thừa tướng.

Đây rõ ràng là một cái tát trực diện vào mặt Giang Nguyệt Ly và cả Tô gia.

Cố Hải quay sang nhìn Tô Vạn Tài, cười khẩy một tiếng:

"Tô lão gia, gả con gái vào phủ Thừa tướng, sản nghiệp Tô gia sau này tại kinh thành mới có chỗ dựa vững chắc.

Ngài thấy đề nghị này thế nào?"

Gã muốn người, và muốn nuốt trọn cả khối tài sản khổng lồ của Tô gia.

Hoàng hậu ở trên cao khẽ gật đầu, tỏ vẻ tán đồng.

Bà ta muốn mượn tay Cố Hải để khống chế dòng tiền của Tô gia, c.h.ặ.t đứt mọi nguồn lực có thể hỗ trợ các hoàng t.ử khác.

Tô Vạn Tài tức đến mức mặt mũi đỏ gay, khối vàng lấp lánh trên người như muốn nổ tung.

Ông định đứng phắt dậy mắng người, nhưng Giang Nguyệt Ly đã khẽ ra hiệu cho ông ngồi xuống.

Nàng đứng yên tại chỗ, đôi mắt trong veo không một gợn sóng, gương mặt lộ ra vẻ hoảng sợ, yếu đuối đúng mực.

"Cố công t.ử có lòng, nhưng Nguyệt Ly thân phận thấp kém, không dám trèo cao phủ Thừa tướng."

Giọng nàng run rẩy, trông đáng thương đến cốt tủy.

Phía góc điện, Thần Hiên vẫn im lặng uống rượu.

Nhưng ly rượu bằng ngọc trên tay hắn đã xuất hiện một vết nứt mảnh như tơ nhện.

Trường An đứng sau lưng hắn, cái mỏ hỗn lại bắt đầu hoạt động, lầm bầm nhỏ to:

"Cóc ghẻ mà cứ ngỡ mình là thiên nga, phủ Thừa tướng giàu sang quá nhỉ?

Bảo cưới người ta làm thiếp mà mặt cứ vênh lên như thể ban ơn, đúng là loại mặt dày hơn thành kinh cương."

Cố Hải nghe thấy, sắc mặt đại biến: "Ngươi nói cái gì?"

Trường An lập tức trốn sau lưng Thần Hiên, giả vờ sợ hãi: "Ấy ch.ết, thần lỡ lời, Cố công t.ử bớt giận."

Thần Hiên lúc này mới đặt ly rượu xuống, tiếng "bốp" nhẹ vang lên khiến cả điện tiền lạnh toát.

Hắn ngước mắt nhìn Cố Hải, ánh mắt như nhìn một kẻ ch ết rồi.

03.

Thần Hiên chậm rãi chống gậy đứng dậy.

Bước đi tập tễnh, tiếng gậy gỗ mun nện xuống nền gạch trầm đục.

"Cố công t.ử muốn nạp phi tần của bản vương làm trắc thất sao?"

Giọng hắn không cao, nhưng sát khí tràn ra khiến Cố Hải lạnh toát sống lưng.

Cả đại điện hít một ngụm khí lạnh.

Phi tần của bản vương?

Hoàng hậu nhướng mày, ánh mắt sắc lẹm: "Cửu nhi, ngươi nói vậy là có ý gì?"

Thần Hiên không nhìn Hoàng hậu, đôi mắt phượng chỉ khóa c.h.ặ.t bóng dáng Giang Nguyệt Ly.

"Hoàng hậu nương nương, hai năm trước khi xuất chinh, thần đã cùng Giang tiểu thư có lời thề ước.

Nay thần tuy tàn phế, thân thể không vẹn toàn, tuyệt tự tuyệt tôn..."

Hắn cố tình nhấn mạnh bốn chữ "tuyệt tự tuyệt tôn", thần sắc tràn ngập vẻ u sầu, thống khổ.

"...Nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn thê t.ử của mình bị người khác sỉ nhục."

Giang Nguyệt Ly đứng bên cạnh, suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.

Kịch hay, diễn xuất sắc sắc sắc!

Nàng lập tức phối hợp, rút chiếc khăn tay khẽ chấm khóe mắt không một giọt nước mắt.

"Vương gia... Nguyệt Ly không khổ, chỉ cần được hầu hạ người, danh phận có là gì."

Hai người một tung một hứng, khiến cả triều thần ngơ ngác.

Hoàng hậu nheo mắt, trong lòng nhanh ch.óng tính toán.

Thần Hiên nắm ba mươi vạn binh quyền, nhưng lại là kẻ phế nhân vô sinh.

Nếu để hắn cưới Giang Nguyệt Ly, một phế nữ sa sút, thì vương phủ của hắn coi như hoàn toàn chấm dứt, không còn hy vọng nối dõi.

Điều này còn có lợi hơn việc để gã Cố Hải ngu xuẩn kia cưới nàng.

Cố Hải không cam lòng, ấm ức định mở miệng: 

"Nương nương, chuyện này..."

"Được rồi." Hoàng hậu cắt ngang, nụ cười giả tạo lại hiện lên.

"Cửu nhi đã có tình, An Nhạc lại có nghĩa, bổn cung đương nhiên thành toàn."

Tô Vạn Tài lúc này mới lạch bạch bước ra giữa điện, quỳ sụp xuống.

Ông bắt đầu thực hiện kế hoạch "đập tiền lót đường" của mình.

"Hoàng hậu nương nương anh minh!

Thảo dân không có gì ngoài tiền, gả con gái vào phủ Vĩnh An Vương, thảo dân xin dâng mười vạn lượng vàng làm của hồi môn!"

"Ngoài ra, ba mươi vạn thạch lương thảo cho quân đội biên cương của Vương gia năm nay, Tô gia xin tài trợ toàn bộ!"

Mười vạn lượng vàng? Ba mươi vạn thạch lương thảo?

Tiếng hít khí lạnh vang lên như sấm rền khắp đại điện.

Đây không phải là hồi môn, đây là dùng tiền đè c hết người!

Gương mặt cao ngạo của Cố Hải tức khắc xám ngoét như tro tàn.

Hoàng hậu cũng sững sờ, không ngờ lão phú thương này lại điên cuồng vì con gái đến thế.

Nhưng lời vàng thước ngọc đã ban ra, không thể rút lại.

Thần Hiên nhìn khối vàng di động Tô Vạn Tài, rồi lại nhìn sang Giang Nguyệt Ly.

Nàng khẽ nghiêng đầu, trao cho hắn một ánh mắt tràn ngập vẻ "yếu đuối, dựa dẫm".

Hắn hừ lạnh một tiếng trong lòng, tay chống gậy xoay người bước về chỗ ngồi.

Trường An đứng phía sau, nhìn Cố Hải bằng nửa con mắt, mỏ hỗn tiếp tục hoạt động:

"Ai da, phủ Thừa tướng danh giá quá, sao không mang mười vạn lượng vàng ra đọ đi?

Đúng là nghèo mà cứ thích ra vẻ thanh cao, nhìn mà phát mệt."

2 - Độc Sủng Vương Phi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia