04.
Kinh thành đêm hội hoa đăng náo nhiệt lạ thường.
Đèn l.ồ.ng ngũ sắc treo cao, thắp sáng cả một vùng trời sông nước.
Giang Nguyệt Ly vận một bộ nam phục bằng gấm xanh, tóc b.úi cao gọn gàng.
Dưới lớp mặt nạ hồ ly, đôi mắt nàng trong veo nhưng đầy mưu tính.
Nàng đến đây không phải để ngắm cảnh.
Hôm nay là cơ hội tốt nhất để nàng "tạo nét" với vị phu quân tương lai, Thần Hiên.
"Quận chúa, người thật sự muốn đi một mình sao?"
Tỳ nữ thân cận lo lắng hỏi nhỏ từ sau lưng.
"Không sao, các ngươi cứ ở lại bảo vệ cha dượng," Nguyệt Ly khẽ phất tay.
"Hôm nay thợ săn phải tự mình đi giăng bẫy."
Nàng bước chen vào dòng người đông đúc hướng về phía cầu Định An.
Theo mật báo, Thần Hiên tối nay sẽ cải trang đi vi hành, xe ngựa của hắn đỗ ở góc khuất gần bờ sông.
Nàng định dàn dựng một màn "gặp gỡ bất ngờ" rồi giả vờ ngã vào lòng hắn.
Vừa để thử xem phản ứng của hắn, vừa để danh chính ngôn thuận bám lấy vương phủ trước khi cưới.
Nhưng khi đi qua một con hẻm tối bên cạnh t.ửu lầu, Nguyệt Ly bỗng khựng lại.
Tiếng thì thầm quen thuộc lọt vào tai nàng.
"Thuốc đã chuẩn bị xong chưa? Đây là xuân d.ư.ợ.c Tây Vực, thần tiên cũng không chịu nổi."
Giọng nói đầy vẻ nham hiểm, không ai khác chính là Cố Hải.
"Công t.ử yên tâm, thuộc hạ đã mua chuộc được gã sai vặt đi theo Giang Nguyệt Ly."
"Chỉ cần nàng ta uống ngụm nước kia, nửa canh giờ sau sẽ tự bò đến chân công t.ử."
Núp sau bức tường, Giang Nguyệt Ly khẽ híp mắt, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh.
Ồ, hóa ra không chỉ có mình ta đi săn.
Tên Cố Hải ngu xuẩn này ở đại yến bị cha dượng nàng dùng tiền đè bẹp, nay lại muốn giở trò đồi bại để "gạo nấu thành cơm".
Gã muốn hủy hoại sự trong sạch của nàng, ép Tô gia phải gả nàng làm thiếp để nuốt trọn gia tài.
"Muốn chơi sao? Bản quận chúa sẽ chơi tới cùng với ngươi," Nguyệt Ly thầm nghĩ.
Nàng lén rút từ trong tay áo ra một chiếc khăn tay thấm sẵn loại hương độc tán khí.
Chờ tên thuộc hạ của Cố Hải vừa quay người bước ra khỏi hẻm, nàng liền nhẹ nhàng lướt tới.
Một mùi hương thoảng qua, tên thuộc hạ chưa kịp kêu lên một tiếng đã ngã gục.
Nguyệt Ly nhanh như chớp lục tìm trên người hắn, lấy ra một lọ sứ nhỏ chứa xuân d.ư.ợ.c.
Đồng thời, nàng giật lấy chiếc khăn lau nồng nặc mùi t.h.u.ố.c mê của hắn.
Nhưng gã Cố Hải đứng bên trong hẻm đã bắt đầu nghi ngờ: "Sao lâu thế? Làm cái gì vậy?"
Tiếng bước chân của gã ngày một gần, Nguyệt Ly thầm tính toán thời gian.
Nàng quyết định tương kế tựu kế, giả vờ như mình vừa bị hạ độc, lảo đảo dựa vào thân cây liễu bên bờ sông.
Chiếc bẫy đã được lật ngược, thợ săn chính thức đổi vai.
05.
Dưới bóng tối của cây liễu bên cầu Định An, Giang Nguyệt Ly bắt đầu cảm thấy cơ thể có gì đó không ổn.
Mùi hương quái dị từ gã thuộc hạ lúc nãy bám trên chiếc khăn tay đã vô tình lọt vào cánh mũi nàng.
Nàng run rẩy nhìn lọ sứ trong tay.
Khốn kiếp, đây không phải loại t.h.u.ố.c mê thông thường, mà là loại xuân d.ư.ợ.c Tây Vực cực mạnh bốc hơi trong không khí.
Nàng tính kế Cố Hải, nhưng lại đ.á.n.h giá thấp sự tàn nhẫn của loại t.h.u.ố.c này.
Ý thức bắt đầu mờ mịt, l.ồ.ng n.g.ự.c nóng lên như bị thiêu đốt.
"An Nhạc quận chúa, chạy đi đâu chứ?"
Giọng nói đầy d.ụ.c vọng của Cố Hải vang lên, gã từ trong hẻm tối lao ra, gương mặt tràn ngập vẻ đắc ý.
"Tên cặn bã..." Nguyệt Ly c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến bật m.á.u để tìm lại chút tỉnh táo.
Bàn tay run rẩy giấu dưới ống tay áo rộng khẽ chạm vào một cây trâm bạc nạm ngọc.
Nơi đầu trâm, nàng đã sớm tẩm kịch độc trích từ mật rắn đuôi chuông Giang Nam.
Gã Cố Hải tưởng mồi ngon đã vào tròng, hớn hở vồ tới định ôm c.h.ặ.t lấy vai nàng.
Phập.
Một tiếng động rất nhỏ vang lên giữa tiếng pháo hoa nổ đì đoàng của lễ hội.
Giang Nguyệt Ly dồn chút sức lực cuối cùng nghiêng người, cây trâm bạc chuẩn xác đ.â.m thẳng vào cổ tay Cố Hải.
"A ——!" Gã rú lên một tiếng đau đớn.
Nơi vết thương, một vệt m.á.u đen kịt nhanh ch.óng loang ra dưới ánh đèn l.ồ.ng.
"Ngươi... ngươi hạ độc ta?!" Cố Hải ôm lấy cổ tay, sắc mặt đại biến, ngã quỵ xuống đất sùi bọt mép.
"Cố công t.ử, nửa canh giờ không có giải d.ư.ợ.c, kinh mạch sẽ đứt đoạn mà c hết."
"Ngươi cứ ở đây mà tận hưởng đêm hoa đăng nhé," Nguyệt Ly thở dốc, bỏ lại gã phản diện đang thoi thóp.
Nàng quay người, loạng choạng chạy nhanh vào màn đêm.
Nhưng d.ư.ợ.c tính lúc này đã hoàn toàn bùng phát, lục phủ ngũ tạng như có hàng ngàn ngọn lửa thiêu đốt.
Bước chân nàng không còn theo sự điều khiển của lý trí, đôi mắt nhòe đi vì nước mắt sinh lý.
Ngay phía trước, trong góc khuất rặng liễu, có một chiếc xe ngựa màu đen tàn tạ, không có bất kỳ gia huy nào đang đỗ.
Mùi gỗ mun thoang thoảng bay ra từ tấm rèm che.
Nàng không kịp suy nghĩ nhiều, dùng chút sức tàn vén rèm lao thẳng vào trong xe.
Bên trong tối đen như mực, nồng nặc mùi nam tính trầm ấm hòa lẫn với mùi m.á.u tanh nhạt của vết thương cũ.
Một bàn tay to lớn, lạnh lẽo như thép nguội đột ngột thò ra từ bóng tối, bóp c.h.ặ.t lấy cổ họng nàng.
"Kẻ nào tìm chế t?" Giọng nói trầm thấp, tràn ngập sát khí của Thần Hiên vang lên.
"Thần... Thần Hiên..."
Nguyệt Ly thốt lên hai từ này, nước mắt không tự chủ được mà rơi lã chã xuống mu bàn tay hắn.
Thần Hiên khựng lại, lực đạo ở tay biến mất trong tích tắc.
"Giang Nguyệt Ly? Nàng bị điên rồi sao? Tại sao lại ở đây?"