Nàng không thể trả lời, xuân d.ư.ợ.c Tây Vực đã hoàn toàn nuốt chửng lý trí của nàng.

Cơ thể mềm mại của nàng chủ động dán c.h.ặ.t vào l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của hắn, bàn tay nhỏ nhắn thô bạo xé mở vạt áo đen.

"Bỏ ra!" Thần Hiên trầm giọng quát, nhưng hơi thở của hắn cũng đã bắt đầu dồn dập khi chạm vào làn da nóng bỏng của nàng.

"Ta nóng... cứu ta..." Nàng nức nở, đôi môi đỏ mọng vô thức tìm kiếm và dán c.h.ặ.t vào bờ môi mỏng lạnh lẽo của hắn.

Sự kiềm chế suốt ba năm qua của vị sát thần kinh thành sụp đổ hoàn toàn trong một cái chớp mắt.

Hắn thô bạo lật người, ép c.h.ặ.t nàng xuống tấm nệm dày trên xe ngựa, chiếc gậy chống bằng gỗ mun bị hắn ném bay ra một góc.

Một đêm mây mưa bất đắc dĩ chấn động tâm can diễn ra ròng rã suốt mấy canh giờ liền.

Hòa cùng tiếng pháo hoa mừng hội nổ vang trời ngoài thành.

06.

Tia nắng đầu tiên của ngày mới xuyên qua rèm cửa xe ngựa.

Giang Nguyệt Ly tỉnh dậy, toàn thân đau nhức như bị xe nghiền qua.

Bên cạnh nàng, Thần Hiên đã mặc lại triều phục chỉnh tề từ bao giờ.

Gương mặt hắn lạnh lùng, hoàn toàn khôi phục vẻ lãnh đạm như sương muối.

Hắn nhìn chiếc ga giường loang lổ vệt m áu, ánh mắt tối sầm lại.

"Đêm qua là ngoài ý muốn."

"Bản vương hiện tại là phế nhân, lại mang chứng tuyệt tự."

"Cưới nàng chỉ làm khổ nàng, đừng mơ mộng danh phận Vĩnh An Vương phi."

"Khăn sạch ở kia, lau xong thì tự rời đi."

Lời nói của hắn tàn nhẫn và dứt khoát.

Giống hệt như một kẻ vô tình, không chút lưu luyến.

Giang Nguyệt Ly khẽ cúi đầu, che đi tia cười lạnh nơi đáy mắt.

Hôm qua ở đại yến, chính miệng hắn cầu hôn nàng trước mặt Hoàng hậu, danh chính ngôn thuận biến nàng thành hôn thê để cứu nàng một mạng.

Hôm nay trên xe ngựa, sau đêm mặn nồng, hắn lại dùng những lời tuyệt tình này để ép nàng lùi bước.

Nàng hiểu gã sói già này đang nghĩ gì.

Hắn giả què giả ch ết, gánh trên lưng ba vạn huyết hải thâm thù của cựu binh Bắc Cảnh, tương lai có thể rơi đầu bất cứ lúc nào.

Hắn xin ban hôn vì đại cuộc, nhưng nhìn vệt m áu trên giường, hắn lại hối hận vì đã kéo một nữ t.ử vô tội vào vũng bùn nguy hiểm của mình.

Hắn nói câu đó, là đang cho nàng một cơ hội cuối cùng để đổi ý, ôm tiền của cha dượng mà chạy trốn trước khi kiệu hoa rước vào phủ địa ngục.

Hắn diễn vai tàn phế tuyệt tự xuất sắc thật đấy.

Nhưng hắn đã quên mất một điều cực kỳ quan trọng.

Đêm qua, đôi chân "tàn phế nửa phần" của hắn khỏe đến mức nào.

Có thể dùng lực ra sao, tư thế dũng mãnh thế nào...

Chính nàng là người đã cảm nhận rõ ràng nhất.

Đã leo lên con thuyền tặc này rồi, muốn đẩy nàng xuống? Không có cửa đâu.

Giang Nguyệt Ly nhấc tấm chăn lên, giả vờ nghẹn ngào đúng chuẩn khuê các:

"Vương gia nói phải, là Nguyệt Ly tự nguyện, tuyệt không dám mơ mộng cao xa."

Hắn đứng dậy bước xuống xe.

Bước đi bên ngoài lại bắt đầu tập tễnh, tay lại chống gậy gỗ mun như cũ.

Nàng nhìn theo bóng lưng hắn qua khe rèm, khẽ vuốt vạt áo, khóe môi nhếch lên đầy ẩn ý.

Thần Hiên, để xem ngươi còn diễn được bao lâu.

07.

Kinh thành chưa từng chứng kiến một đám cưới nào kỳ lạ đến thế.

Thập lý hồng trang kéo dài từ đầu phố đến cuối phố, rực rỡ cả một góc trời.

Vĩnh An Vương mang danh tàn phế, cưới một phế nữ sa sút của Giang gia.

Nhưng thiên hạ không ai dám cười, bởi vì sính lễ và của hồi môn toàn là vàng ròng.

Tô Vạn Tài vung tay một cái, mua đứt toàn bộ lụa là thượng hạng nhất kinh kỳ.

Mỗi một bước kiệu hoa đi qua, gia nhân lại rải tiền xu bọc giấy đỏ cho dân chúng.

"Đúng là dùng tiền lót đường tới tận cửa vương phủ mà!"

Tiếng bàn tán của người dân tràn ngập sự ghen tị.

Giang Nguyệt Ly ngồi trong kiệu hoa, đầu đội mũ phượng nặng trịch.

Khóe môi nàng cong lên, tiền của cha dượng quả nhiên chưa bao giờ làm nàng thất vọng.

Kiệu hoa dừng trước cửa phủ Vĩnh An Vương.

Thần Hiên mặc hỷ phục đỏ sẫm, tay chống gậy gỗ mun, gương mặt lạnh như tiền bước ra.

Hắn dùng đầu gậy khẽ vén rèm kiệu, giọng nói trầm thấp đưa vào tai nàng:

"Giang Nguyệt Ly, bước vào cửa này rồi, muốn hối hận cũng đã muộn."

Nàng khẽ mỉm cười qua lớp khăn voan đỏ, giọng điệu yếu đuối, ngoan ngoãn:

"Nguyệt Ly nguyện gả cho vương gia, tuyệt không hối hận."

Nghi lễ bái đường diễn ra nhanh ch.óng, nhưng ngay khi vừa kết thúc, biến cố liền đến.

Thái giám thân cận của Hoàng hậu nương nương đột ngột tiến vào, trên tay bưng một khay ngọc.

"Hoàng hậu nương nương ban thưởng!

Biết Vĩnh An Vương phi mới cưới chịu nhiều thiệt thòi, đặc biệt ban cho hai vị trắc phi để hầu hạ vương gia."

Hai nữ t.ử dung mạo diễm lệ, ánh mắt sắc sảo lập tức bước ra quỳ gối.

Cả đại điện im bặt, ai cũng hiểu đây là tai mắt do Hoàng hậu gài vào để giám sát vương phủ.

Thần Hiên siết c.h.ặ.t cây gậy chống, sát khí quanh người bắt đầu d.a.o động.

Hắn định mở miệng từ chối, nhưng Giang Nguyệt Ly đã nhanh hơn một bước.

Nàng tự tay vén khăn voan đỏ lên, gương mặt xinh đẹp lộ ra nụ cười rạng rỡ.

"Tạ ơn Hoàng hậu nương nương đã thương xót."

"Vương gia nhà ta thân thể không vẹn toàn, chỗ kia lại... có chút tật, khó lòng sủng hạnh hai vị tỷ tỷ."

Nàng vừa nói vừa dùng ánh mắt "đau xót" nhìn xuống chân Thần Hiên.

"Nhưng vương phủ đang thiếu người làm việc nặng.

Trường An, dẫn hai vị trắc phi xuống nhà bếp chẻ củi và gánh nước đi, đừng để họ rảnh rỗi."