Trường An đứng bên cạnh, cái mỏ hỗn lập tức lên tiếng phối hợp:

"Tuân lệnh Vương phi! Hai vị nương nương nhìn da dẻ mịn màng thế này, chắc chẻ củi sẽ nhanh lắm đây."

Hai vị trắc phi mới đến mặt mày xám ngoét, không ngờ vừa vào cửa đã biến thành kẻ hầu gầy guộc.

Thần Hiên liếc nhìn nữ nhân đang cười híp mắt bên cạnh, khóe môi khẽ giật một cái.

Nàng dâu mới này, rõ ràng là một con cáo già đội lốt thỏ non.

08.

Thành thân được ba ngày, phủ Vĩnh An Vương gà bay ch.ó sủa.

Tất cả là nhờ vị Vương phi mới cưới vô cùng "tận tâm".

Giang Nguyệt Ly bưng một bát t.h.u.ố.c đen ngòm, bốc mùi nồng nặc bước vào thư phòng.

Trên mặt nàng là biểu cảm đau xót, lo lắng đến cực điểm.

"Vương gia, đến giờ uống t.h.u.ố.c rồi."

"Đây là phương t.h.u.ố.c bí truyền dân gian giúp bổ thận tráng dương, hồi xuân sinh lực."

Thần Hiên đang phê duyệt công văn, ngửi thấy mùi liền đen mặt.

Hắn đặt b.út xuống, lạnh lùng nhìn nàng: "Bản vương đã nói, ta vô phương cứu chữa."

"Vương gia đừng nản lòng, thần thiếp đã hỏi kỹ đại phu rồi."

"Thuốc này làm từ pín hổ, đuôi bò, kết hợp với mật ong rừng, cam đoan uống vào sẽ có biến chuyển."

Nàng vừa nói vừa múc một thìa t.h.u.ố.c, chu đáo thổi phù phù rồi đưa tới tận môi hắn.

Đáy mắt nàng lấp lánh tia cười cợt, ép hắn đến mức gân xanh trên trán giật liên hồi.

Hắn diễn vai bất lực, tuyệt tự để lừa thiên hạ?

Tốt lắm, vậy thì ngoan ngoãn uống hết đống t.h.u.ố.c bổ điên rồ này đi.

Trường An đứng một bên, ôm cột thư phòng, cái mỏ hỗn lại bắt đầu hoạt động.

"Vương gia uống đi ạ, tấm lòng của Vương phi bao la như biển cả."

"Người xem, Vương phi vì hạnh phúc nửa đời sau của mình mà không quản ngại hôi thối sắc t.h.u.ố.c."

"Người mà không uống, người ta lại bảo Vương gia không những hỏng chân mà chí khí cũng hỏng nốt."

"Trường An, cút ra ngoài." Thần Hiên nghiến răng, giọng trầm thấp đầy đe dọa.

"Dạ thần cút liền, chúc Vương gia và Vương phi bồi bổ vui vẻ," gã sai vặt lẹ làng lủi mất.

Trong phòng chỉ còn lại hai người, không khí đột ngột ngột ngạt.

Thần Hiên hất tay nàng ra, nước t.h.u.ố.c suýt chút nữa đổ tung tóe.

"Giang Nguyệt Ly, đừng giở trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t với ta."

"Ta cưới nàng chỉ là khế ước, tốt nhất nàng nên an phận thủ thường."

Nguyệt Ly không hề tức giận, nàng đặt bát t.h.u.ố.c xuống, khẽ thở dài một tiếng đầy u uất.

"Vương gia nói vậy thật làm thiếp đau lòng, thiếp chỉ muốn tốt cho sức khỏe của người thôi mà."

Nàng cúi đầu, nhưng ánh mắt lại cố tình lướt qua đôi chân đang buông thõng của hắn.

Trong lòng thầm nghĩ, đêm hoa đăng khỏe như rồng như hổ, bây giờ lại ngồi đây giả vờ thanh cao.

Để xem ai lì lợm hơn ai.

09.

Đêm canh khuya, gió lạnh thổi qua cửa sổ khép hờ.

Trong phòng tân hôn, nến đỏ lập lòe tỏa ra ánh sáng mập mờ.

Giang Nguyệt Ly vừa chải tóc xong, quay đầu lại đã thấy Thần Hiên tiến vào.

Hắn không chống gậy, nhưng từng bước đi vẫn giả vờ tập tễnh vô cùng gượng gạo.

"Vương gia, người không dùng gậy, lỡ ngã thì thiếp biết đền thế nào?"

Nàng mỉm cười đầy ẩn ý, vội vã tiến lên định đỡ lấy cánh tay hắn.

Thần Hiên không thèm né tránh, đột ngột vươn tay siết c.h.ặ.t lấy eo nàng.

Hắn dùng lực đẩy một cái, chuẩn xác ép nàng ngã nhào xuống chiếc giường lớn trải nệm gấm đỏ.

Cơ thể cao lớn, rắn chắc của vị sát thần lập tức đè áp xuống, khóa c.h.ặ.t nàng bên dưới.

"Giang Nguyệt Ly, nàng trêu chọc bản vương mấy ngày nay, vui lắm sao?"

Khoảng cách quá gần, hơi thở nam tính nồng đượm bao vây lấy nàng.

Nguyệt Ly không hề hoảng sợ, nàng khẽ chớp mắt, hai tay nhu mỳ áp lên l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.

"Vương gia nói gì thiếp không hiểu, thiếp chỉ đang tận tụy trị bệnh cho phu quân."

"Chẳng hay bát t.h.u.ố.c pín hổ ban chiều đã có chút tác dụng nào chưa?"

Thần Hiên cúi đầu sát gần tai nàng, giọng nói trầm thấp mang theo chút nguy hiểm.

"Nàng muốn biết có tác dụng hay không, sao không tự mình kiểm tra?"

Bàn tay hắn thô bạo nắm lấy cổ tay nàng, giữ c.h.ặ.t trên đỉnh đầu.

Đôi chân hắn ép sát vào chân nàng, không cho nàng bất kỳ cơ hội cử động nào.

Sức lực thâm sâu, vững chãi như bàn thạch.

Hoàn toàn không giống một kẻ tàn phế gãy chân chân yếu tay mềm.

Nguyệt Ly khẽ cười thành tiếng, ánh mắt trong veo lấp lánh nhìn thẳng vào mắt hắn.

"Vương gia diễn sâu thật đấy, nhưng tiếc là thiếp đã từng thử qua độ bền của đôi chân này rồi."

"Đêm hội hoa đăng, ai kia dùng lực dũng mãnh ra sao, thiếp vẫn nhớ như in."

"Người bảo xem, nếu Hoàng hậu biết chiếc gậy gỗ mun này chỉ là đồ chơi, bà ta sẽ thế nào?"

Cơ thể Thần Hiên đột ngột cứng đờ, đồng t.ử co rút lại đầy kinh ngạc.

Hắn không ngờ nữ nhân này lại bướng bỉnh và nhạy bén đến mức lật tẩy hắn ngay trên giường.

"Nàng quả nhiên đã biết." Sát khí trong mắt hắn lóe lên, nhưng rồi lại biến mất.

"Biết bí mật của bản vương, nàng không sợ ta g iết người diệt khẩu sao?"

Nguyệt Ly vươn đầu lưỡi khẽ l.i.ế.m môi, nụ cười càng thêm phần sảng khoái quyến rũ.

"Mạng của thiếp đã buộc c.h.ặ.t vào vương phủ rồi, vương gia làm sao nỡ gi ết thê t.ử mang mười vạn lượng vàng đến cho mình chứ?"

Bốn mắt nhìn nhau, một bên là sát thần thâm trầm, một bên là hồ ly tinh quái.

Màn đấu trí trên giường kết thúc bằng một sự thỏa hiệp ngầm đầy ám muội.

10.

Sau đêm đấu trí trên giường, không khí trong vương phủ vi diệu hẳn lên.

Hồ ly gặp phải sói già, không thèm giả vờ làm thỏ non nữa.

Giang Nguyệt Ly ngồi bên bàn trà, tay lật xem sổ sách của phủ Thừa tướng.

Thần Hiên đứng bên cửa sổ, chiếc gậy mun đen bị vứt một xó không thèm động đến.

5 - Độc Sủng Vương Phi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia