Ta mang danh quận chúa dùng tiền lót đường, bị ép gả cho Vĩnh An Vương, vị chiến thần tàn phế, mang chứng tuyệt tự kinh hoàng.
Kinh thành cười nhạo ta đào mồ tự chôn.
Nhưng bọn họ không biết, ta cưới hắn chỉ vì muốn mượn quyền lật lại vụ án oan của phụ thân.
Thành thân hai tháng, ta nôn nghén dữ dội, thái y chẩn đoán có thai.
Hoàng hậu đắc ý khép ta tội ch ết vì cắm sừng vương gia, thanh mai trúc mã phản diện ép hắn hưu vợ nộp mạng.
Đứng trước điện tiền, vị vương gia vốn diễn vai lạnh lùng đột ngột ném gậy chống, rút kiếm chặn trước mặt ta, đôi mắt đỏ ngầu gầm lên với thiên hạ:
"Ai bảo bản vương vô sinh? Ai dám động đến mẹ con nàng?"