Hoàng hậu sắc mặt đại biến, run rẩy gầm lên:
"Không thể nào! Bọn chúng lấy đâu ra lương thảo và ngựa chiến để hành quân cấp tốc như vậy?"
Giang Nguyệt Ly lúc này mới chậm rãi bước ra từ sau lưng Thần Hiên, tay vẫn phủi phủi vạt áo.
Nàng mỉm cười rạng rỡ, giọng điệu vô cùng sảng khoái:
"Hoàng hậu nương nương quên là thần thiếp có một người cha dượng rất giàu sao?"
"Nửa tháng trước, Tô gia đã dùng mười vạn lượng vàng mua đứt toàn bộ kho lương của các tỉnh lân cận."
"Ba mươi vạn quân nuôi trong một tháng? Đối với cha dượng ta chỉ là chuyện muỗi đốt."
"Bọn họ ăn no mặc ấm, cưỡi ngựa tốt nhất, đi đường tắt tới đây để băm vằn phản quân của người đấy."
Trường An từ ngoài cửa điện thò đầu vào, cái mỏ hỗn rống to:
"Báo! Phản quân ngoại bang phía Bắc đã bị quân ta khống chế!"
Gương mặt Cố Hải và Hoàng hậu từ đắc ý chuyển sang xám ngoét, triệt để tuyệt vọng.
15.
Cuộc phiến loạn kết thúc chớp nhoáng trong tiếng gào khóc t.h.ả.m thiết của phe phản diện.
Hoàng hậu bị tống vào lãnh cung, cả đời không thấy ánh mặt trời.
Cố Hải cùng phủ Thừa tướng bị tịch thu toàn bộ gia sản, đày ra biên ải xa xôi hẻo lánh.
Đại cục kinh thành được định đoạt, Vĩnh An Vương phủ lập công lớn, danh tiếng lẫy lừng thiên hạ.
Vụ án oan của cha nàng cũng được giải oan. Khôi phục danh tiếng cho cha nàng.
Một tháng sau, sóng gió triều đình đã hoàn toàn bình lặng.
Trong phòng ngủ của vương phủ, Giang Nguyệt Ly đóng c.h.ặ.t cửa, lén lút thở phào một tiếng.
Nàng nhanh tay cởi bỏ lớp thắt lưng rộng, thò tay vào trong bụng kéo ra một chiếc gối nhỏ bằng bông mềm.
"Phù, giả vờ m.a.n.g t.h.a.i ba tháng trời, suýt chút nữa thì làm ta nghẹt thở ch ết mất."
Nàng quăng chiếc gối lên giường, định đi thu dọn hành lý để chuồn khỏi kinh thành hưởng lạc.
Dù sao thì lời thề báo thù đã vẹn toàn, tiền của cha dượng lại tiêu không hết.
Cạch.
Cửa phòng đột ngột mở ra, Thần Hiên bước vào mà không thèm gõ cửa.
Hắn nhìn chiếc gối bông trên giường, rồi lại nhìn vòng eo thon gọn, phẳng lì của nàng.
Đôi mắt thâm trầm của vị sát thần khẽ nheo lại, tỏa ra một tia nguy hiểm đầy ám muội.
"Vương phi, đứa nhỏ trong bụng nàng... vừa biến mất đi đâu rồi?"
Nguyệt Ly giật thót mình, vội vàng nở nụ cười lấy lòng, bước lùi lại phía sau.
"Ách... Vương gia, màn kịch đã hạ màn, thần thiếp cũng nên thanh toán khế ước rồi rời đi thôi."
"Rời đi?" Thần Hiên hừ lạnh một tiếng, từng bước một ép sát nàng vào góc tường.
Hắn vươn cánh tay rắn chắc khóa c.h.ặ.t lấy cơ thể nàng, không cho nàng một đường lui.
"Nàng dùng một chiếc gối bông để lừa gạt cả thiên hạ, trêu đùa bản vương suốt bao lâu nay."
"Bây giờ phủi m.ô.n.g định bỏ chạy sao? Trên đời làm gì có chuyện dễ dàng như thế."
Nguyệt Ly bị dồn vào đường cùng, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, cố gắng biện minh:
"Chẳng phải lúc đầu chúng ta đã giao ước... Ưm..."
Lời chưa kịp nói hết đã bị bờ môi mỏng, lạnh lẽo nhưng đầy bá đạo của hắn nuốt trọn vào trong.
Nụ hôn dồn dập, mạnh mẽ và độc chiếm như muốn trừng phạt sự bướng bỉnh của nàng.
Mấy canh giờ sau, Giang Nguyệt Ly mệt rã rời nằm trong vòng tay ấm áp của hắn, không còn chút sức lực.
Thần Hiên khẽ vuốt ve lọn tóc mai đẫm mồ hôi của nàng, khóe môi nhếch lên một nụ cười gian manh.
"Bầu giả diễn đủ rồi, từ ngày mai, bản vương sẽ giúp nàng biến nó thành bầu thật."
"Vĩnh An Vương phi, nàng trốn không thoát đâu."
Giang Nguyệt Ly trợn mắt lườm hắn, trong lòng thầm mắng một câu: Khốn kiếp, đúng là sói già giả danh trí thức!
Nhưng khóe môi nàng, chung quy vẫn không tự chủ được mà cong lên hạnh phúc.
16.
Lời nói đùa đêm đó của Thần Hiên ứng nghiệm thật.
Ba tháng sau, Giang Nguyệt Ly nôn nghén, lần này thái y viện không cần diễn kịch cùng nàng.
Tin hỷ truyền ra, Giang Nam bạo động, kinh kỳ xôn xao.
Dân chúng ăn mừng, riêng Vĩnh An Vương phủ rơi vào cảnh gà bay ch.ó sủa.
Hồ ly mang thai, tính khí thất thường gấp mười lần ngày thường.
Đêm canh ba, tuyết rơi ngập mắt, nàng đạp Thần Hiên một phát suýt rớt xuống giường.
"Thiếp thèm ăn bánh trôi bọc ớt hiểm đầu phố, chàng đi mua đi."
Thần Hiên bật dậy, mặt đen như đ.í.t nồi: "Giang Nguyệt Ly, nàng cố tình chỉnh ta?"
Nàng ôm bụng, mắt rơm rớm nước mắt: "Con nó thèm, chàng không đi, mai mẹ con thiếp về Tô gia."
Sát thần từng một tay che trời ở Bắc Cảnh, giờ ôm đầu chịu trận, lầm lũi khoác áo đi mua bánh giữa đêm đông.
Trường An đứng canh cửa, cái mỏ hỗn lại bắt đầu hoạt động.
"Vương gia đi thanh thản, Vương phi ở nhà có thần canh chừng, không mất một cọng tóc."
"Cút!" Một tiếng gầm trầm thấp vang lên, Thần Hiên biến mất trong màn tuyết.
Giang Nguyệt Ly ngồi trên giường gấm, ăn bánh trôi cay xé lưỡi, chân gác lên đùi Vương gia bắt bóp.
Hắn vừa bóp chân cho vợ, vừa lầm bầm: "Đợi tiểu t.ử này ra đời, bản vương sẽ tính sổ cả thể."
Nàng cười híp mắt, nhón một miếng bánh nhét vào miệng hắn: "Uống t.h.u.ố.c bổ không Vương gia?"
17.
Tiểu thế t.ử tròn một tháng tuổi, phủ Vĩnh An Vương mở tiệc trăm bàn.
Khách khứa chưa tới, tiếng xe ngựa kéo vàng của cha dượng Tô Vạn Tài đã làm náo loạn cả con phố.
Mười xe vàng ròng, nguyên khối, sáng ch.ói cả góc sân vương phủ.
Tô Vạn Tài vung tay: "Cháu ngoại ta từ nhỏ phải ngửi mùi tiền cho quen, đống này để nó lót chân tập đi."
Chưa kịp dứt lời, thái giám thân cận của Hoàng thượng vội vã chạy tới, tay cầm thánh chỉ.
"Hoàng thượng có dụ, nhận tiểu thế t.ử làm nghĩa t.ử, lập tức phong làm Quận vương, hưởng bổng lộc mười tòa thành!"
Thần Hiên đen mặt, một tay ôm c.h.ặ.t đứa nhỏ vừa tròn tháng, một tay chắn hai thế lực lắm tiền nhiều quyền.
"Trường An, giữ cửa, không cho hai lão già cuồng cháu này bước vào nội viện."