Gã cười đến mức mặt mũi vặn vẹo, cảm giác thù hận vụ mất muối đã được rửa sạch.

"Kẻ lăng loàn trắc nết này phải bị dìm l.ồ.ng heo, tru di cửu tộc!"

Các phu nhân, tiểu thư xung quanh lập tức dùng ánh mắt ghê tởm nhìn Giang Nguyệt Ly.

Nàng đứng giữa điện, gương mặt "hoảng loạn" đến tột độ, nước mắt chực trào.

"Thần thiếp không có... Oan uổng cho thần thiếp..."

Nàng khóc lóc t.h.ả.m thiết, nhưng tay áo rộng lại che đi khóe môi đang vểnh lên.

Đúng lúc này, một tiếng gậy gỗ mun nện xuống nền gạch đầy trầm đục từ ngoài cửa truyền vào.

Thần Hiên với bộ triều phục đen sẫm, gương mặt sát khí ngập trời bước vào điện.

"Ai cho phép các ngươi chạm vào Vương phi của bản vương?"

Hắn nhìn một lượt qua Cố Hải và Hoàng hậu, ánh mắt lạnh lẽo như nhìn những xác ch ết.

Hoàng hậu hừ lạnh một tiếng, ra vẻ bề trên đầy thương hại:

"Cửu nhi, ngươi tới thật đúng lúc. Nữ nhân này đã cắm sừng ngươi, làm nhục vương phủ."

"Bản cung định thay ngươi ban ch ết cho nàng ta và tên dã nam nhân kia."

Thần Hiên nghe xong, đột nhiên bật cười, tiếng cười trầm thấp vang vọng khắp điện tiền.

Hắn chậm rãi tiến đến bên cạnh Giang Nguyệt Ly, một tay ôm lấy eo nàng nâng đỡ.

Hành động phối hợp vô cùng ý tứ của hai chiếc "máy diễn sâu" lại bắt đầu bắt nhịp.

"Hoàng hậu nương nương muốn tìm dã nam nhân sao?"

"Vậy thì không cần tìm đâu xa, dã nam nhân đó đang đứng ngay trước mặt người đây."

Cả đại điện trố mắt nhìn nhau, Cố Hải lắp bắp: 

"Vương... Vương gia, người điên rồi sao? Người bị tuyệt tự mà!"

Thần Hiên cười khẩy, liếc mắt ra lệnh cho một vị ngự y đứng tuổi khác vừa đi theo hắn vào điện.

Đây là Viện trưởng Thái y viện, người có uy tín cao nhất trong triều.

"Cố công t.ử, bản vương tuyệt tự khi nào? Chẳng phải hai năm trước chính miệng các ngươi đồn đại sao?"

"Tô viện trưởng, ông nói cho bọn họ biết, hai tháng qua ông đến vương phủ bắt mạch cho bản vương, độc tố trong người ta đã tiến triển thế nào?"

Vị viện trưởng già bước ra, cung kính dập đầu:

"Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, hai tháng trước sau khi thành thân, Vĩnh An Vương đã tìm được thần y từ Giang Nam, dùng m.á.u gấu và nhân sâm ngàn năm thanh lọc toàn bộ kịch độc gây tuyệt tự."

"Cơ thể vương gia thực chất đã hoàn toàn bình phục từ một tháng trước, chuyện này lão thần đều có ghi chép trong y án của triều đình, tuyệt đối không thể làm giả."

Lão viện trưởng vừa dứt lời, vị ngự y đang bắt mạch cho Nguyệt Ly cũng run rẩy phụ họa theo:

"Đúng vậy... tuổi t.h.a.i của Vương phi hoàn toàn trùng khớp với thời gian vương gia giải độc... 

Đây... đây chính xác là hỷ sự của vương phủ!"

Gương mặt Hoàng hậu và Cố Hải trong tích tắc xám ngoét như tro tàn.

Cái bẫy "thông dâm" tự đào ra, giờ đây lại tự chôn vùi chính bọn họ.

13.

Thất bại t.h.ả.m hại tại Ngự Hoa Viên như một cái tát lật mặt Hoàng hậu và phủ Thừa tướng.

Danh tiếng thối nát, tiền tài cạn kiệt, bọn họ đã bị dồn vào đường cùng.

"Không thể kéo dài thêm nữa, đợi đứa hoang t.h.a.i kia sinh ra, vị trí thái t.ử sẽ lung lay!"

Trong mật thất phủ Thừa tướng, Hoàng hậu nghiến răng, gương mặt vặn vẹo vì đố kỵ.

Cố Hải đứng bên cạnh, sắc mặt xanh xao độc địa:

"Nương nương, ngoại bang phía Bắc đã đồng ý trợ giúp, chỉ chờ chúng ta nội ứng ngoại hợp."

"Đêm giao thừa tới, chúng ta sẽ hạ độc Hoàng thượng, ép cung đổi chủ!"

Một kế hoạch điên cuồng và đẫm m.á.u được vạch ra trong bóng tối.

Nhưng bọn họ không biết, từng lời nói, từng bước đi đều lọt vào tai kẻ khác.

Tại phủ Vĩnh An Vương, Trường An đang đứng báo cáo, cái mỏ hỗn hớt hải đầy hưng phấn.

"Vương gia, Vương phi! Cá đã c.ắ.n câu, bọn họ định làm phản vào đêm giao thừa!"

Giang Nguyệt Ly thong thả c.ắ.n một miếng bánh ngọt, đôi mắt híp lại như cáo nhỏ.

"Muốn làm loạn vào ngày tết sao? Thật là biết chọn ngày lành tháng tốt."

Nàng quay sang nhìn Thần Hiên đang lau chùi thanh bảo kiếm bám bụi đã ba năm.

"Vương gia, ba vạn cựu binh thân cận của chàng ở ngoại thành đã sẵn sàng chưa?"

Thần Hiên tra kiếm vào bao, một tiếng xoảng lạnh lùng vang lên gãy gọn.

"Chỉ chờ một mồi lửa của nàng, bọn họ sẽ lập tức đạp bằng kinh kỳ."

Hắn nhìn nàng, ánh mắt thâm trầm dịu dàng nhưng ẩn chứa sát khí ngập trời.

"Được, vậy chúng ta cùng diễn màn kịch cuối cùng này với họ."

Giang Nguyệt Ly cười khẩy, chiếc bẫy lớn nhất định giang sơn chính thức mở ra.

14.

Đêm giao thừa, tuyết rơi trắng xóa cả hoàng thành.

Bên trong đại điện, tiệc giao thừa đang diễn ra thì tiếng binh khí va chạm đột ngột vang lên chát chúa.

Cửa điện bị đá văng thô bạo, Cố Hải dẫn theo hàng ngàn phản quân mặc giáp sắt lao vào.

Hoàng hậu từ trên vị trí mẫu nghi thiên hạ chậm rãi đứng dậy, nụ cười đầy vẻ điên cuồng mãn nguyện.

"Hoàng thượng băng hà rồi! Vĩnh An Vương cấu kết ngoại bang mưu phản!"

"Truyền lệnh của bổn cung, gi ết chế t nghịch tặc Thần Hiên và Giang Nguyệt Ly ngay tại chỗ!"

Cố Hải cầm kiếm, ánh mắt đỏ ngầu vì đắc ý nhìn chằm chằm vào đôi chân của Thần Hiên:

"Thần Hiên, hôm nay xem ai cứu được ngươi! Một gã què thì làm được trò trống gì chứ?"

Giữa tiếng la hét hỗn loạn của các đại thần, Thần Hiên đột nhiên đứng bật dậy.

Hắn dùng một lực rất nhẹ, bẻ gãy đôi chiếc gậy gỗ mun đen vẫn mang theo bên mình suốt mấy năm qua.

Rắc.

Tiếng gỗ gãy gọn vang lên, hắn đá bay mảnh vụn, hiên ngang đứng thẳng bằng đôi chân vững chãi.

Khí thế Sát thần kinh thành từng đóng bạt cõi Bắc trong một tích lách bùng nổ, ép người đến ngạt thở.

"Cố Hải, ngươi bảo ai là kẻ què?" Giọng hắn trầm thấp, lạnh lẽo như băng tuyết ngoài kia.

Cố Hải kinh hoàng lùi lại một bước: "Ngươi... chân của ngươi?!"

Đúng lúc này, ngoài thành vang lên tiếng tù và trầm hùng, chấn động cả mặt đất.

Ba mươi vạn cựu binh Bắc Cảnh từng bị tước binh quyền bỗng nhiên từ đâu xuất hiện, bao vây ngược lại phản quân.

7 - Độc Sủng Vương Phi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia