"Binh quyền của chàng bị Hoàng hậu dòm ngó, tài sản của ta bị Cố Hải thèm khát."
"Chi bằng hai ta bắt tay, gạt phăng mấy cái gai chướng mắt này đi."
Thần Hiên quay đầu, ánh mắt thâm trầm nhìn nữ nhân thông tuệ trước mặt.
"Nàng muốn ra tay từ đâu trước?"
"Kẻ địch muốn gì, chúng ta cắt đứt cái đó."
"Cố Hải thích dùng tiền để thâu tóm quan trường, ta sẽ khiến phủ Thừa tướng khuynh gia bại sản."
Phát s.ú.n.g đầu tiên nhắm thẳng vào tiệm muối lớn nhất kinh thành của Cố gia.
Giang Nguyệt Ly mượn danh nghĩa Tô gia, âm thầm thu mua toàn bộ nguồn cung từ Giang Nam.
Nàng dùng một số tiền khổng lồ đè bẹp các thương nhân nhỏ lẻ, tạo ra thế độc quyền.
Đồng thời, nàng cho người tung tin đồn kinh thành sắp khan hiếm muối nghiêm trọng.
Cố Hải sau khi giải được kịch độc, cơ thể gầy rộc, nghe tin liền như ngồi trên đống lửa.
Gã hám lợi, không kịp suy nghĩ, lập tức gom hết ngân lượng trong phủ để gom hàng giá cao.
Gã muốn đầu cơ tích trữ, đợi giá lên đỉnh điểm để nuốt trọn túi tiền của dân chúng.
Nhưng gã không biết, toàn bộ số muối gã mua vào với giá c.ắ.t c.ổ, đều là hàng do Tô gia tuồn ra.
"Vương gia, ba mươi vạn thạch muối đã bán sạch cho phủ Thừa tướng."
Trường An hớt hải chạy vào báo tin, cái mỏ hỗn cười đến tận mang tai.
"Bọn họ hiện tại ngay cả tiền mua cháo cũng phải đi vay mượn."
"Đúng là loại đầu heo, bị Vương phi dắt mũi mà cứ ngỡ mình là thiên tài kinh doanh."
Nguyệt Ly khẽ nhấp ngụm trà, nụ cười rạng rỡ như hoa mùa xuân.
"Muối đã đầy kho, giờ là lúc mở đập xả nước."
Ngay ngày hôm sau, Thần Hiên dùng danh nghĩa cứu tế, dâng tấu lên Hoàng đế xin mở kho muối triều đình.
Giá muối trong một đêm rớt t.h.ả.m hại, rẻ mạt như đất cát ven đường.
Phủ Thừa tướng ôm một đống muối vô giá trị, nợ nần chồng chất khắp kinh kỳ.
Cố Hải tức đến mức hộc m.á.u ngay tại chỗ, nằm liệt giường không dậy nổi.
Màn phối hợp đầu tiên của đôi vợ chồng "diễn sâu" thắng lợi giòn giã.
Nhưng sóng gió thật sự chỉ mới bắt đầu bắt rễ từ đây.
11.
Hai tháng sau, phủ Thừa tướng tuy điêu đứng nhưng Hoàng hậu vẫn chưa chịu dừng tay.
Bà ta hạ chỉ tổ chức tiệc ngắm hoa mẫu đơn, đặc biệt điểm danh Vĩnh An Vương phi phải tham dự.
Kinh thành ai cũng biết, đây chính là "hồng môn yến" dành riêng cho Giang Nguyệt Ly.
Các vị phu nhân, tiểu thư khuê các ngồi đầy ngự hoa viên, ánh mắt đổ dồn về phía nàng đầy châm biếm.
"Nghe nói phủ Thừa tướng vừa phải bán bớt ba tòa nhà để trả nợ đấy."
"Tất cả là tại vị Vương phi vía dữ này xúi giục Tô gia tranh giành làm ăn."
Giang Nguyệt Ly mặc một bộ cung trang màu xanh nhạt, gương mặt vẫn bình thản như không có chuyện gì.
Nàng chậm rãi thưởng trà, mặc kệ những lời mỉa mai xung quanh.
Hoàng hậu ngồi trên cao, khẽ nâng chén rượu, giọng nói tràn đầy sự uy nghiêm giấu d.a.o:
"An Nhạc, gả vào vương phủ đã hai tháng, cuộc sống gối chăn chắc hẳn rất hòa hợp?"
"Bổn cung nghe nói Cửu nhi dạo này sắc mặt hồng hào, không biết khi nào vương phủ mới có tin vui đây?"
Bà ta cố tình nhắc đến "tin vui" để xỉa xói việc Thần Hiên mang chứng tuyệt tự.
Cả đại điện cười rộ lên một trận nhỏ, ai nấy đều nhìn Nguyệt Ly bằng ánh mắt thương hại.
Nguyệt Ly đứng dậy, định mở miệng hành lễ thì đột nhiên sắc mặt nàng đại biến.
Nàng khẽ cau mày, một tay che miệng, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
"Oẹ..."
Tiếng nôn khan rõ mồn một vang lên giữa ngự hoa viên yên tĩnh.
Nàng lảo đảo lùi lại một bước, gương mặt xinh đẹp thoắt cái trắng bệch, trông vô cùng yếu ớt.
Hoàng hậu nheo mắt, nụ cười trên môi đông cứng lại: "An Nhạc, ngươi làm sao vậy?"
"Khởi bẩm nương nương, thần thiếp dạo này thân thể bất an, ngửi mùi thức ăn liền... oẹ..."
Nàng lại nôn thêm một trận nữa, tỳ nữ thân cận lập tức hốt hoảng đỡ lấy nàng.
Bầu không khí trong ngự hoa viên đột ngột rơi vào sự im lặng quỷ dị.
Kẻ ngốc cũng nhận ra biểu hiện này là gì.
Đây rõ ràng là triệu chứng nôn nghén của nữ t.ử mang thai!
Hoàng hậu lập tức đập mạnh chén rượu xuống bàn, sắc mặt âm trầm đáng sợ.
"Truyền thái y! Ngay lập tức bắt mạch cho Vĩnh An Vương phi cho bổn cung!"
Bà ta không hề lo lắng, ngược lại trong lòng dâng lên một niềm vui sướng điên cuồng.
Thần Hiên là kẻ tàn phế vô sinh, chuyện này chính thái y viện đã chẩn đoán từ hai năm trước.
Nếu Giang Nguyệt Ly thật sự mang thai, vậy thì chỉ có một khả năng duy nhất.
Nàng ta đã cắm sừng Vĩnh An Vương, thông dâm với nam nhân bên ngoài!
Một ngự y già lập tức run rẩy bước lên, đặt ba ngón tay lên cổ tay của Giang Nguyệt Ly.
Chỉ vài hơi thở sau, trán vị ngự y đã lấm tấm mồ hôi hột, quỳ sụp xuống đất.
"Khởi... khởi bẩm Hoàng hậu nương nương... Mạch tượng của Vương phi..."
"Là hoạt mạch! Vương phi đã có t.h.a.i được hơn một tháng rồi ạ!"
Cả ngự hoa viên nổ tung trong tiếng xầm xì tán loạn.
Giang Nguyệt Ly cúi đầu, che đi nụ cười lạnh lùng đầy tính toán nơi khóe môi.
Chiếc bẫy lớn nhất đã chính thức giăng ra, chỉ chờ lũ hề tự mình nhảy vào.
12.
Lời thái y vừa dứt, cả Ngự Hoa Viên rơi vào không gian tĩnh mịch đến đáng sợ.
Hoàng hậu run lên vì phấn khích, nhưng ngoài mặt lại giả vờ đập bàn giận dữ.
"Gia môn bất hạnh! To gan lớn mật!
Giang Nguyệt Ly, ngươi dám phản bội Cửu nhi, thông dâm bôi nhọ hoàng gia!"
Cố Hải lúc này cũng có mặt tại bữa tiệc liền nhảy dựng lên, mặt mày đầy vẻ hận thù.
"Nương nương anh minh! Thiên hạ ai cũng biết Vĩnh An Vương tàn phế, mang chứng tuyệt tự!"
"Nữ nhân lăng loàn này cưới vào phủ đã có t.h.a.i hơn một tháng!
Đứa hoang t.h.a.i này chắc chắn là do nàng ta tư thông với dã nam nhân bên ngoài!"