Bên trong khuê phòng, Giang Nguyệt Ly không thèm ngó ngàng tới con trai.
Nàng ngồi giữa một núi phong bao lì xì, tay gảy bàn tính tanh tách, đếm tiền đến mức sái cả khớp.
"Đẻ đứa nhỏ này lời to, tiền mừng đủ mua đứt nửa cái kinh thành rồi."
Thần Hiên bế con bước vào, nhìn nữ nhân hám tiền trước mặt, vừa bất lực vừa buồn cười.
Hắn cúi đầu, c.ắ.n nhẹ lên tai nàng: "Tiền đếm xong chưa? Xong rồi thì chuẩn bị đẻ đứa thứ hai."
Giang Nguyệt Ly trợn mắt, ném một thỏi vàng vào mặt hắn: "Biến, bổn vương phi chỉ thích tiền, không thích sinh!"
Thần Hiên cười khẩy, thổi tắt nến, giữ c.h.ặ.t eo nàng: "Muộn rồi, hồ ly nhỏ."
18.
Ba năm trước, kinh thành nhuốm m áu.
Cha ruột của Giang Nguyệt Ly bị phủ Thừa tướng hãm hại, gán cho tội danh mưu phản, cả gia tộc sụp đổ trong một đêm.
Lúc bấy giờ, Thần Hiên đang là một Vĩnh An Vương danh tiếng lẫy lừng, tay nắm binh quyền Bắc Cảnh.
Nàng biết rõ phe Hoàng hậu muốn mượn vụ án này để kéo luôn cả hắn xuống nước.
Để bảo vệ hắn, Giang Nguyệt Ly đã tàn nhẫn buông lời chia tay, dứt khoát cắt đứt mọi tình nghĩa, rồi cùng mẹ lặng lẽ rời kinh thành, trốn về Giang Nam.
Ngày nàng đi, Thần Hiên phát điên.
Vị Sát thần không sợ trời không sợ đất ấy đã lục tung cả kinh thành, lật tung từng con phố chỉ để tìm bóng hình nàng, nhưng đổi lại chỉ là sự im lặng tuyệt vọng.
Nàng đá hắn một cái đau điếng, biến hắn thành trò cười cho thiên hạ.
Ngay sau đó, tai họa ập xuống Bắc Cảnh. Đại quân của Thần Hiên bị gian thần hãm hại, tổn thất nặng nề rồi tan rã.
Hắn nhuốm m áu hồi kinh. Giữa vòng vây hiểm nghèo của phe Hoàng hậu, để bảo toàn mạng sống và mưu tính đại sự, hắn buộc phải giả vờ tàn phế, mang chứng tuyệt tự để kẻ địch lơi lỏng cảnh giác.
Hoàng đế trên cao vì muốn cân bằng triều cục, cũng nhắm mắt làm ngơ cho màn kịch này.
Hắn biết mình đang đứng trên lưỡi đao, ngàn cân treo sợi tóc.
Vì không muốn kéo nàng vào vũng bùn nguy hiểm này nữa, Thần Hiên đành nuốt ngược đau đớn, thuận theo ý nàng mà buông xuôi việc tìm kiếm.
Ai ngờ, ba năm sau gặp lại.
Nàng không còn là thiên kim chịu tội năm xưa, mà đã danh chính ngôn thuận trở thành con gái nuôi của nhà phú thương Tô Vạn Tài giàu nứt đố đổ vách, hiên ngang trở về kinh thành vả mặt phủ Thừa tướng.
Đêm bất đắc dĩ trên xe ngựa, nhìn nữ nhân mà mình vừa yêu vừa hận suốt ba năm đang nằm bên cạnh, Thần Hiên dùng hết lý trí để đẩy nàng ra:
"Cưới nàng chỉ làm khổ nàng, đừng mơ mộng danh phận Vĩnh An Vương phi."
Hắn nói câu đó, nửa là vì vết thương lòng năm xưa bị nàng đá vẫn còn âm ỉ đau, nửa là vì sợ phủ Vương gia tàn phế của mình không bảo vệ nổi nàng trước nanh vuốt của Hoàng hậu.
Hắn tưởng mình diễn vai tàn nhẫn rất đạt.
Nhưng hắn không biết, Giang Nguyệt Ly ngồi sau rèm xe khẽ mỉm cười, thầm nghĩ trong lòng:
"Thần Hiên, ba năm trước ta bỏ trốn là để cứu huynh. Ba năm sau ta mang theo núi vàng của cha dượng trở về, chính là để cùng huynh lật cái triều đình này. Huynh muốn đẩy ta ra? Nằm mơ đi!"
[HOÀN]