Ba năm.
Hơn một ngàn ngày đêm.
Ta từ chỗ tràn trề hy vọng, ngày ngày trang điểm, đêm đêm ngóng chờ, dần trở nên tê dại thản nhiên, tâm như giếng cổ.
Từ trên xuống dưới Đông cung, ai ai cũng nhìn rõ, Thái t.ử phi hữu danh vô thực, chẳng qua chỉ là hư danh.
Cung nữ thái giám thấy ta thất sủng liền gièm pha, ngoài mặt vâng lời trong lòng khinh khỉnh. Qúy tộc nữ quyến lén lút mỉa mai, bảo ta có gia thế nhan sắc mà chẳng giữ nổi nửa phân tình cảm của phu quân.
Những lời gièm pha ấy, ta nghe ba năm, nhịn ba năm.
Ta cứ nghĩ, hãy đợi thêm chút nữa.
Đợi hắn ngồi vững ngôi vị Trữ quân, đợi triều đình êm đẹp, đợi mọi thứ an bài xong.
Có lẽ một ngày nào đó, hắn sẽ ngoảnh lại nhìn thấy ta, nhìn thấy sự nhẫn nại bấy lâu cùng tấm chân tình gói trọn của ta.
Ta tưởng sự lui bước, sự bao dung và việc dốc hết tất cả của mình rồi sẽ sưởi ấm được trái tim băng giá của hắn.
Nhưng rốt cuộc ta đã sai rồi.
Kẻ không yêu ngươi, dẫu ngươi có dâng cả tính mạng cũng chẳng đổi lại được nửa phần dịu dàng.
…..
Năm ấy khi mùa thu gõ cửa, biên quan báo cấp.
Bắc Địch cất quân xâm lược, khói lửa ngút trời, dân chúng biên thùy tan tác nhà tan cửa nát, thương vong vô số.
Người huynh trưởng duy nhất của ta, Thẩm Tri Diễn, người trấn giữ phương Bắc suốt ba năm, dắt quân t.ử thủ cửa thành, tắm m.á.u chiến đấu suốt ba tháng ròng, cuối cùng vì thế cô lực kiệt mà bị thương nặng gạt lại trong vòng vây.
Chấn báo tám trăm dặm hỏa tốc truyền về kinh thành, cả triều đình rúng động.
Phụ thân ta đứng suốt đêm trên triều, quỳ xin Thánh thượng phái quân viện trợ.
Nhưng chốn triều đình gian thần làm chủ, lén lút câu kết với Tiêu Cảnh Uyên, lấy lý do phòng thủ kinh thành trống trải để trăm phương ngàn kế cản trở.
Ta quỳ bên ngoài đại điện Đông cung, quỳ trọn một đêm thâu.
Mưa thu lạnh ngắt thấm ướt xiêm y, buốt giá tận xương tủy.
Bậc đá xanh trơn trượt lạnh lẽo xước rách cả đầu gối ta, m.á.u hòa cùng nước mưa chảy dài xuống dưới.
Ta dập đầu hết lần này đến lần khác, giọng nói khản đặc: "Điện hạ, xin ngài phát binh cứu huynh trưởng thần thiếp! Họ Thẩm bao đời trung lương, huynh trưởng thần thiếp vì nước giữ cõi, thề c.h.ế.t vệ quốc, không thể rơi vào kết cục bỏ mạng sa trường, thây cốt không còn!"
Trong điện đèn đuốc sáng trưng, hơi ấm tỏa ra nồng nặc.
Tiêu Cảnh Uyên ngồi chễm chệ trước bàn, thong thả thưởng thức chén trà nóng, nghe tiếng van xin khản đặc ngoài cửa của ta mà chẳng chút động lòng.
Người cố vấn bên cạnh khẽ khuyên: "Điện hạ, Thẩm Thái phó quyền cao trọng vọng, Thẩm tướng quân nắm giữ quân tâm, nếu khoanh tay đứng nhìn Thẩm tướng quân t.ử trận, sợ rằng sẽ làm lạnh lòng thần t.ử trung thành."
Tiêu Cảnh Uyên thản nhiên cất lời, giọng nói lạnh lùng tàn nhẫn, lọt qua cánh cửa sổ mở hờ, rơi thẳng vào tai ta không sót một chữ:
"C.h.ế.t thì c.h.ế.t thôi."
"Họ Thẩm công cao chấn chủ, quyền nghiêng thiên hạ, vốn dĩ đã là cái gai trong mắt bản vương. Thẩm Tri Diễn c.h.ế.t đi, họ Thẩm tự c.h.ặ.t mất một tay, đối với bản vương, đối với triều chính đều là chuyện tốt. Việc gì phải cứu?"
Thân mình ta cứng đờ, dòng m.á.u trong người như đóng thành băng trong chớp mắt.
Gió thu cuốn theo mưa lạnh vả mạnh vào mặt ta, đau rát lạnh buốt, nhưng chẳng bằng một phần vạn sự tàn nhẫn trong lời nói của hắn.
Ta run rẩy giơ tay nắm c.h.ặ.t lấy chéo áo, cổ họng nghẹn ngào vị đắng chát, suýt chút nữa phun ra ngụm m.á.u tươi.
Ta dốc hết sức mạnh gia tộc giúp hắn bước lên đỉnh cao, giúp hắn ngồi vững giang sơn.
Họ Thẩm nhà ta một đời trung liệt, vì nước vì dân, cúc cung tận tụy.
Đến cuối cùng, trong mắt hắn, lại là hiểm họa cần phải trừ khử càng sớm càng tốt.
Lại là quân cờ có thể tùy ý vứt bỏ để củng cố ngai vàng.
Ta không đành lòng, chống đỡ thân thể nát tan, cất lời từng câu từng chữ: "Tiêu Cảnh Uyên! Huynh trưởng ta chưa từng phụ lòng đất nước, chưa từng phụ ngài! Sao ngài có thể tàn nhẫn đến thế!"
Trong điện vang lên giọng nói nhạt nhẽo đến cực điểm của hắn, nhẹ hẫng như lông hồng, nhưng lại đập tan tành chút hy vọng mỏng mong còn sót lại trong ta:
"Thẩm Thanh Từ, ngươi phải nhận rõ thân phận của mình."
"Ngươi là Thái t.ử phi Đông cung, phu quân của ngươi là đế vương tương lai. Giang sơn xã tắc, trăm họ muôn dân quan trọng hơn vinh nhục của một nhà họ Thẩm các ngươi nhiều. Vì đại nghiệp, hy sinh nhà họ Thẩm là chuyện đương nhiên."
Đương nhiên.
Hóa ra sự hi sinh nhiều năm của họ Thẩm, tấm lòng trung trinh của cả gia tộc, trong mắt hắn chỉ là vật hy sinh "đương nhiên" trên con đường xưng vương mà thôi.
Chính khoảnh khắc ấy, ngọn lửa tình yêu ta giữ ngút ngàn suốt bao năm hoàn toàn dập tắt, biến thành tro bụi.
Ta chậm rãi đứng thẳng người lên, không dập đầu nữa, cũng chẳng van xin nữa.
Đầu gối m.á.u chảy đầm đìa, trang phục nhếch nhác chật vật, nhưng sống lưng ta vẫn thẳng tắp.
Ta nhìn cánh cửa điện đóng c.h.ặ.t kia, nhìn ánh đèn ấm áp sáng rực bên trong, nhìn người đàn ông ta đã yêu suốt mười năm, mong ngóng suốt mười năm.
Rồi khẽ mỉm cười.
Nụ cười xót xa, tuyệt vọng.
"Tiêu Cảnh Uyên, hôm nay ngài khoanh tay đứng nhìn, vứt bỏ toàn bộ họ Thẩm ta."
"Ngày sau thiên đạo tuần hoàn, giang sơn đổi chủ, ngài nhất định phải trả lại gấp trăm, gấp ngàn lần mối nợ hôm nay."
"Thẩm Thanh Từ ta ở đây lập thề, từ nay về sau dứt tình đoạn ái, đời này chẳng cần gặp lại, kiếp kiếp đời đời vĩnh viễn không tha thứ."