Đông cung năm ấy lung linh gấm vóc, khắp chốn giăng đèn kết hoa, pháo cưới rộn rã qua từng dãy cung tường. Đông cung nghênh đón người trong mộng của Thái tử Tiêu Cảnh Uyên.
Cũng chính là ngày ta nhắm mắt trút hơi thở cuối cùng.
Cung Ngang Huy của ta chìm trong làn tuyết lạnh cắt da cắt thịt, hiu hắt chẳng một ai ngó ngàng.
Ta là Thẩm Thanh Từ, là Thái tử phi chính thất được Tiêu Cảnh Uyên đường đường chính chính đem tam thư lục lễ đến cưới về.
Nhưng trong mắt hắn, ta lại là vết dơ dơ bẩn nhất, là nỗi nhục nhã hắn muốn xóa sạch nhất đời này.
Người đời đều bảo ta cậy thế gia tộc, ép Thái tử điện hạ phải cưới mình. Bảo ta hợm hĩnh ngang ngược, cướp mất vị trí vốn thuộc về Tô Vãn Khanh.
Ba năm đạo phu thê, ba năm phòng đơn gối chiếc.
Ta ôm lấy Đông cung mênh mông, ôm lấy mối duyên tàn lạnh lẽo, đi từ ngập tràn trông mong đến trọn niềm tuyệt vọng.
Ai cũng nghĩ ta xuất thân hiển hách, phụ thân làm đến chức Thái phó, huynh trưởng cầm quân trấn giữ biên cương, ta gả vào Đông cung là vinh hoa tột bậc, là trèo được cành cao.
Nhưng chỉ mình ta hiểu.
Ba năm qua, ta sống chẳng bằng một kẻ hầu người hạ thấp kém nhất Đông cung.