Nói xong, ta chống đỡ thân thể xiêu quẹo, từng bước từng bước gượng đứng dậy rồi quay lưng bước đi.
Mưa thu lất phất làm ướt mái tóc ta, dòng nước mưa lạnh ngắt lăn dài trên gò má, chẳng rõ là nước mưa hay giọt lệ tủi hờn.
Ta không ngoảnh đầu lại dù chỉ một lần.
Sau đêm đó, ta hoàn toàn buông bỏ mọi chấp niệm.
Chẳng còn yêu nữa.
Thật sự chẳng còn yêu nữa rồi.
Một tấm chân tình, mười năm sâu nặng, đều đem quăng cho gió lạnh, đem cho ch.ó ăn.
Ba ngày sau, biên quan truyền về tin dữ.
Huynh trưởng Thẩm Tri Diễn của ta t.ử thủ cửa thành, đạn pháo cạn kiệt, lấy thân tuẫn quốc.
Thây cốt không còn, bọc thây da ngựa.
Tin tức truyền về phủ Thái phó, người tóc bạc tiễn kẻ tóc xanh, phụ thân ta chỉ sau một đêm tóc bạc phơ, tức giận công tâm, tại chỗ phun ra m.á.u tươi rồi ngất đi, từ đó nằm liệt giường.
Phủ Thái phó từng một thời hiển hách, vẻ vinh trùm thiên hạ, chỉ trong một đêm sụp đổ hoàn toàn.
Trên triều đình, Tiêu Cảnh Uyên nhân đà họ Thẩm sụp đổ liền ra tay dẹp bỏ phe cánh đối lập, thu gom binh quyền, hoàn toàn củng cố vững chắc vị trí Trữ quân của mình.
Hắn đắc ý ngập tràn, quyền thế ngút trời, phong quang vô hạn.
Còn ta lại trở thành kẻ đáng thương bị người đời xót xa lẫn khinh bỉ khắp kinh thành.
Xót xa cho mười năm si tình của ta rốt cuộc chỉ là giấc mộng mị.
Khinh bỉ ta nhìn nhầm người, trao nhầm tấm lòng, làm lụy đến cả gia tộc sụp đổ.
Từ đó, ta đóng cửa không ra ngoài, sống cô độc trong Cung Ngang Huy.
Chẳng buồn trang điểm, chẳng buồn đón tiếp, không màng thế sự, chẳng ngắm cảnh xuân.
Mỗi ngày chỉ ngồi một mình bên cửa sổ, nhìn lá rơi ngoài sân, nhìn tuyết bay đầy trời, ngày qua ngày lặng lẽ chờ c.h.ế.t.
……
Nội tộc họ Thẩm sụp đổ, Tiêu Cảnh Uyên chẳng còn gì phải kiêng nể nữa.
Hắn cuối cùng cũng có thể danh chính ngôn thuận nghênh đón người trong mộng của mình——Tô Vãn Khanh.
Tô Vãn Khanh trở về từ Giang Nam, dịu dàng động lòng người, tài hoa xuất chúng, rất được lòng trên dưới trong cung, lại càng nhận được sự sủng ái tuyệt đối từ Tiêu Cảnh Uyên.
Hắn vì nàng mà phá lệ vô số lần.
Quy củ trong cung nghiêm ngặt, thiếp thất vào cung phải trải qua vô số lễ nghi phức tạp, hắn đều miễn sạch, dùng quy chế sát với Thái t.ử phi để đón nàng vào Đông cung.
Hắn vì nàng mà tu sửa cung điện riêng, đem hết kỳ trân dị bảo bày đầy khoảng sân, dặm dài cây hoa, muôn phần gấm vóc.
Hắn ngày ngày ở bên chăm sóc, hỏi han ân cần, dịu dàng chu đáo, đó là dáng vẻ dịu dàng mà ta chưa từng được thấy trong suốt ba năm thành hôn.
Trên dưới Đông cung ai ai cũng biết, Tô tiểu thư mới đến là người được Điện hạ cưng chiều nhất.
Còn ta, người Thái t.ử phi danh chính ngôn thuận, hoàn toàn trở thành kẻ thừa thãi, gượng gạo nhất trong Đông cung.
Có cung nhân không chịu nổi, lén lút khuyên ta: "Nương nương, người dù sao cũng là chính phi, việc gì phải tự làm khổ mình như thế? Chỉ cần nhún nhường một chút, Điện hạ nhất định sẽ nể tình cũ."
Ta chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, cười trừ.
Tình cũ sao?
Giữa ta và hắn sớm đã chẳng còn tình nghĩa, chỉ còn lại mối thù m.á.u mủ sâu như biển.
Hắn hại huynh trưởng ta t.ử trận, hủy hoại vinh quang gia tộc ta, đập tan chấp niệm cả đời ta.
Mối thù sâu như biển ấy, lấy đâu ra tình cũ để mà hoài niệm?
Ta không náo, không giận, không tranh không giành.
Ta lặng lẽ ở trong Cung Ngang Huy của mình, giống như một kẻ đứng ngoài cuộc, lạnh mắt nhìn hắn cùng Tô Vãn Khanh tình sâu ý nặng, ân ân ái ái.
Ta càng thản nhiên, càng im lặng, Tiêu Cảnh Uyên lại càng tỏ ra thiếu kiên nhẫn, càng thêm bực bội.
Hắn đã quen với việc ta đuổi theo phía sau, quen với việc ta nịnh bợ, quen với việc đôi mắt ta lúc nào cũng đong đầy hình bóng hắn.
Đột nhiên bị ta vứt bỏ hoàn toàn, bị ta ngó lơ hoàn toàn, trong lòng hắn trỗi dậy một cơn tức giận khó hiểu.
Hắn bắt đầu thường xuyên bước chân vào cung điện của ta, không phải để vuốt ve, không phải để hối hận, mà là mang theo đầy sự mỉa mai và thăm dò.
Buổi chiều hôm ấy, nắng thu vừa đẹp.
Hắn mặc thường phục bước vào khoảng sân lạnh lẽo của ta.
Lúc ấy ta đang ngồi bên cửa sổ, lặng lẽ lật xem cuốn binh thư huynh trưởng để lại, thần sắc bình thản, chẳng buồn chẳng vui.
Ba năm rồi, đây là lần đầu tiên hắn chủ động bước chân vào Cung Ngang Huy.
Sân nhà cỏ dại mọc đầy, khung cửa sổ bám một lớp bụi mỏng, lạnh lẽo cô quạnh, chẳng chút sức sống.
So với khoảng sân rực rỡ hoa gấm, ngập tràn hơi ấm của Tô Vãn Khanh, đúng là hai thế giới hoàn toàn trái ngược.
Hắn nhíu c.h.ặ.t lông mày, giọng điệu mang theo sự thiếu kiên nhẫn cùng mỉa mai: "Thẩm Thanh Từ, ngày ngày ngươi sống như thể c.h.ế.t rồi thế này là làm cho ai xem? Là đang trách bản vương lạnh nhạt với ngươi sao?"
Ta chậm rãi khép cuốn sách lại, ngước mắt nhìn hắn.
Ánh mắt ta bình lặng không chút gợn sóng, không có tình yêu, không có oán hận, không có tủi hờn, trống rỗng như một mặt nước c.h.ế.t.
"Điện hạ nghĩ nhiều rồi."
"Thần thiếp sớm đã không còn tâm trí tranh sủng, cũng chẳng còn tâm trí oán hận. Điện hạ sủng ái ai, coi trọng ai, đều không liên quan gì đến thần thiếp."
Giọng điệu ta bình thản xa cách, cung kính lễ phép, nhưng lại mang theo sự xa lạ và khoảng cách thấu xương.
Thân hình Tiêu Cảnh Uyên khựng lại, đáy mắt xẹt qua một tia ngỡ ngàng.