Đầu tháng thứ tư, một ngày thứ Bảy nắng rất đẹp.
Bố đang tưới hoa ngoài ban công.
Mẹ băm nhân sủi cảo trong bếp.
Tôi lau bàn trà ngoài phòng khách.
Điện thoại vang.
Là Trương Khải.
“Vãn Vãn, em ở nhà chứ?”
Giọng anh hơi khàn, không còn tùy ý như trước.
“Ở. Có chuyện gì?”
“Anh… đang dưới lầu nhà mẹ em.”
“Em xuống được không?”
Tôi đi ra ban công nhìn xuống.
Dưới lầu đỗ chiếc Volkswagen màu trắng của anh.
Anh đứng bên xe, một tay bỏ túi, một tay cầm điện thoại, ngẩng đầu nhìn lên.
Thấy bóng tôi, anh giơ tay vẫy.
“Em xuống.”
Tôi nói.
Gió tháng Tư thổi lên người rất ấm.
Hoa hồng trong khu chung cư đã nở, đỏ hồng thành từng mảng.
Lúc tôi xuống dưới, Trương Khải vẫn đứng nguyên chỗ.
Thấy tôi đi ra, môi anh động đậy, giống như muốn nói gì nhưng lại không mở lời.
“Sao không lên nhà?”
Tôi hỏi.
“Sợ bố mẹ em không chào đón anh.”
Anh gãi đầu, cười gượng.
“Đi thôi, ra đằng kia ngồi.”
Trong đình nghỉ của khu dân cư chẳng có ai.
Chúng tôi ngồi đối diện trên ghế đá, cách nhau một khoảng.
Trương Khải cúi đầu, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối.
Rất lâu không nói.
Tôi cũng không giục.
Chỉ yên lặng chờ.
“Vãn Vãn.”
Cuối cùng anh lên tiếng, giọng hơi nghẹn.
“Anh tới xin lỗi em.”
Tôi nhìn anh, không nói.
“Ba tháng qua trong nhà xảy ra rất nhiều chuyện.”
Anh xoa mặt, nói rất chậm.
“Chuyện Manh Manh vay tiền trên mạng chắc em biết rồi?”
“Mẹ anh lấy tiền dưỡng già ra trả.”
“Sau chuyện đó, ngày nào trong nhà cũng cãi.”
“Mẹ mắng Manh Manh.”
“Manh Manh cãi lại.”
“Anh kẹt ở giữa, chẳng ngày nào được yên.”
“Lưng mẹ anh vẫn không tốt.”
“Tuần trước đi viện, bác sĩ nói thoát vị đĩa đệm thắt lưng, phải nghỉ ngơi.”
“Nhà chẳng ai nấu cơm.”
“Chẳng ai dọn.”
“Mỗi lần anh tan làm về nhìn căn nhà đó…”
“Anh thật sự…”
Anh dừng lại.
Mắt đỏ lên.
“Trước đây anh cứ cảm thấy em chuyện bé xé ra to.”
“Cảm thấy em không bao dung Manh Manh.”
“Nhưng mấy tháng nay anh mới biết em căn bản không hề chuyện bé xé ra to.”
“Em chịu bao nhiêu ấm ức, anh chưa từng đứng về phía em.”
“Em với Manh Manh mâu thuẫn, anh bảo em nhịn.”
“Em nói lý với mẹ anh, anh lại chê em quá nghiêm túc.”
“Em nói nhà phải có quy tắc, anh bảo em tính toán.”
Anh ngẩng lên nhìn tôi, mắt đã ướt.
“Lâm Vãn, anh sai rồi.”
“Trước đây anh đúng là một thằng khốn.”
“Anh chỉ nghĩ làm sao để bản thân nhẹ đầu, chưa từng nghĩ em mệt thế nào.”
Gió thổi qua.
Dây leo trên mái đình xào xạc.
Tôi hạ mắt.
Chỗ băng lạnh trong lòng dường như tan đi một chút.
“Trương Khải, anh biết điều khiến em buồn nhất là gì không?”
Tôi lên tiếng, giọng rất nhẹ.
“Không phải Manh Manh ở nhà em.”
“Cũng không phải mẹ anh chưa bàn với em.”
“Mà là anh chưa từng coi ấm ức của em là chuyện đáng để ý.”
“Manh Manh động đồ của em, anh nói em nhỏ nhen.”
“Mẹ anh trách em, anh không nói giúp một câu.”
“Em nói chuyện với anh, anh lúc nào cũng chỉ có một câu ‘đừng tính toán’.”
“Em là vợ anh.”
“Không phải người giúp việc nhà anh thuê.”
“Người giúp việc còn có lương.”
“Còn em?”
“Em đến quyền nói ‘không’ cũng không có.”
“Anh biết.”
“Bây giờ anh biết rồi.”
Anh gật đầu liên tục.
“Anh thật sự rất hối hận.”
“Vãn Vãn, em có thể cho anh thêm một cơ hội không?”
“Anh đảm bảo sau này chuyện trong nhà sẽ bàn với em.”
“Chuyện Manh Manh, anh sẽ nói.”
“Chuyện mẹ, anh cũng sẽ nói.”
Tôi nhìn vẻ chân thành của anh.
Trong lòng chưa lập tức tha thứ, nhưng cũng không tiếp tục lạnh mặt.
“Anh nói anh sẽ nói.”
“Anh định nói thế nào?”
“Bảo Manh Manh chuyển đi.”
Anh không do dự.
“Nó không thể ở tiếp.”
“Anh sẽ giúp tìm phòng thuê chung.”
“Hai tháng đầu anh có thể trả trước tiền thuê.”
“Nhưng sau đó nó phải tự tìm việc kiếm tiền.”
“Nó hai mươi sáu rồi.”
“Không thể dựa vào người khác cả đời.”
“Lời này trước đây anh cũng từng nói.”
“Nhưng chưa bao giờ làm được.”
“Lần này anh nói được làm được.”
Ánh mắt anh nghiêm túc chưa từng thấy.
“Vãn Vãn, anh thật sự biết sai rồi.”
“Phía mẹ anh, anh cũng sẽ nói rõ.”
“Sau này chuyện trong nhà phải được em đồng ý.”
“Anh sẽ không để mẹ tự quyết định nữa.”
Tôi im lặng rất lâu.
“Trương Khải, em hỏi anh một câu.”
“Nếu Manh Manh không chịu chuyển, mẹ anh lại khóc lóc làm ầm, anh chịu nổi không?”
“Chịu nổi.”
Anh nghiến răng.
“Cùng lắm cả hai cùng mắng anh.”
“Mắng thì mắng.”
“Dù sao anh không thể để họ làm em ấm ức nữa.”
Tôi nhìn gân xanh nổi ở thái dương anh và nắm tay siết c.h.ặ.t.
Đột nhiên hơi muốn cười.
Tên ngốc này cuối cùng cũng biết cứng rắn.
“Hôm nay sao anh nghĩ thông rồi?”
Tôi hỏi.
Anh sững lại rồi cười khổ.
“Tối qua.”
“Mẹ với Manh Manh lại cãi nhau.”
“Mẹ tức đến huyết áp tăng.”
“Anh một mình đứng trong bếp rửa bát, đột nhiên nhớ trước đây ăn xong luôn là hai đứa mình cùng dọn.”
“Em đứng bên cạnh nói chuyện với anh.”
“Anh ở cạnh đưa bát.”
“Khi đó anh cảm thấy đó chỉ là ngày tháng bình thường.”
“Bây giờ mới hiểu những ngày bình thường ấy lại là quãng thời gian thoải mái nhất đời anh.”
Anh ngẩng lên nhìn tôi, giọng run.
“Vãn Vãn, anh không muốn sống những ngày không có em nữa.”
“Không có em, nhà thật sự chẳng còn ra một mái ấm nữa.”
Hôm đó tôi không cho anh lên nhà.
Không phải không nể mặt.
Mà bởi tôi cảm thấy vẫn chưa tới lúc.
Anh đã xin lỗi.
Thái độ cũng chân thành.
Nhưng thứ tôi muốn nhìn không phải thái độ.
Mà là hành động.
Nói lời dễ nghe không khó.
Điều khó là dưới áp lực của mẹ và em gái, anh còn đứng vững được hay không.
“Trương Khải, hôm nay anh nói gì em đều nhớ.”
Tôi đứng dưới tòa nhà nhìn anh.
“Nhưng em không vội quay lại.”
“Đợi anh giải quyết xong chuyện Manh Manh.”
“Đợi mẹ anh thật sự nghĩ thông.”
“Chúng ta mới ngồi lại nói chuyện.”
Anh không khó chịu.
Ngược lại còn gật đầu.
“Đúng.”
“Anh làm cho em xem trước.”
“Làm xong rồi anh lại tới đón em.”
Tôi quay người định lên lầu.
Anh đột nhiên gọi.
“Vãn Vãn.”
“Ừ?”
“Cảm ơn em.”
“Cảm ơn em chưa từng nói ly hôn với anh.”
“Mấy tháng nay anh nghĩ rất nhiều.”
“Càng nghĩ càng sợ.”
“Nếu đổi thành người nóng tính hơn, có lẽ đã ly hôn anh từ lâu.”
Mắt anh lại đỏ.
“Cảm ơn em vẫn cho anh cơ hội.”
Tôi không nói.
Chỉ quay người lên lầu.
Tới chỗ ngoặt tầng ba, tôi quay đầu nhìn một cái.
Anh vẫn đứng dưới lầu, vẫy tay với tôi rồi nhe răng cười.
Nụ cười hơi ngốc.
Nhưng đã khác hẳn Trương Khải bốn tháng trước chỉ biết qua loa lấy lệ.