Mặt mẹ chồng lúc đỏ lúc trắng.
Bà há miệng nhưng chẳng nói được.
“Còn Vãn Vãn.”
Mẹ đặt tách trà xuống, giọng vẫn bình thản.
“Nó chịu ấm ức gì ở nhà bà, chẳng kể bao nhiêu với chúng tôi.”
“Nhưng làm bố mẹ, chúng tôi nhìn ra.”
“Lúc nó về đây gầy đi cả vòng.”
“Ngày nào cũng im lặng.”
“Trước đây là đứa thích cười như vậy, quãng đó đến cười cũng chẳng cười nổi.”
Bà dừng lại rồi tiếp tục:
“Bà thông gia, chúng tôi không trách bà thiên vị con gái mình.”
“Làm mẹ ai cũng thương con.”
“Nhưng bà không thể vừa thiên vị con gái mình, vừa bắt con gái nhà người khác phải rộng lượng bao dung.”
“Không có đạo lý đó.”
Mẹ chồng hoàn toàn cứng họng.
Bà ngồi trên sofa, ngón tay vò gấu áo, mắt đỏ.
Một lúc lâu sau, bà khẽ nói:
“Bà thông gia nói đều đúng.”
“Là tôi không tốt.”
“Là tôi có lỗi với Vãn Vãn.”
Bà quay sang tôi.
Nước mắt cuối cùng rơi xuống.
“Vãn Vãn, mẹ thật sự biết sai rồi.”
“Con nói đi.”
“Muốn điều kiện gì mới chịu quay về?”
“Chỉ cần con nói, mẹ đều đồng ý.”
Tôi nhìn đôi mắt khóc đỏ của bà.
Trong lòng không hả hê.
Cũng không có cảm giác trả thù.
Tôi chỉ nghĩ ba tháng rồi, cuối cùng cũng đợi được câu này.
“Mẹ, điều kiện của con rất đơn giản.”
“Chỉ có ba điều.”
“Con nói đi.”
“Thứ nhất, trong vòng một tháng Manh Manh phải chuyển ra ngoài.”
“Có thể cho cô ấy một tháng để tìm nhà và tìm việc.”
“Trong thời gian đó, cô ấy phải tuân thủ quy tắc cơ bản.”
“Tự dọn phòng mình.”
“Không động vào đồ cá nhân của con.”
“Sinh hoạt đúng giờ.”
“Không gọi bạn tới nhà tụ tập ồn ào.”
Mẹ chồng c.ắ.n môi rồi gật đầu.
“Được.”
“Thứ hai, sau này mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà, bao gồm ai tới ở, ở bao lâu, phải do con và Trương Khải cùng bàn bạc quyết định.”
“Mẹ là trưởng bối, con tôn trọng mẹ.”
“Nhưng nữ chủ nhân của căn nhà này là con.”
“Được.”
Mắt mẹ chồng càng đỏ nhưng lần này không do dự.
“Thứ ba, Trương Khải phải có mặt.”
“Anh ấy là chồng, cũng là con trai.”
“Không thể phủi tay mặc kệ.”
“Trách nhiệm trong nhà, anh ấy phải gánh một nửa.”
“Mẹ, anh ấy, Manh Manh và con, bốn người chúng ta ngồi xuống viết rõ ràng bằng giấy trắng mực đen.”
“Không ai được sau này chối.”
Mẹ chồng sững một chút.
“Còn phải viết à?”
“Phải.”
Giọng tôi không có chỗ thương lượng.
“Lời nói bằng miệng, gió thổi là bay.”
“Viết rõ xuống giấy mới thật sự thành quy tắc.”
Mẹ chồng im lặng rất lâu.
Bà nhìn tôi rồi nhìn mẹ tôi.
Mẹ đang cúi đầu uống chè đậu xanh, vẻ mặt như thể không muốn xen vào nhưng rõ ràng vẫn đứng về phía tôi.
Cuối cùng mẹ chồng gật mạnh.
“Được.”
“Viết thì viết.”
“Vãn Vãn, mẹ đồng ý.”
“Vậy mẹ về nói rõ với Trương Khải và Manh Manh.”
“Đợi mọi người bên đó bàn xong, con sẽ về, chúng ta họp gia đình.”
Mẹ chồng đứng dậy, nắm tay tôi rất c.h.ặ.t.
“Vãn Vãn, trước kia mẹ già rồi hồ đồ.”
“Con đừng ghi hận mẹ.”
“Sau này con về, mẹ sẽ không đối xử với con như vậy nữa.”
Tôi tiễn bà xuống lầu.
Trước khi lên taxi, bà đột nhiên quay lại, do dự rồi nói:
“Vãn Vãn, Manh Manh nó…”
“Thật ra cũng không phải đứa xấu.”
“Chỉ là bị mẹ chiều hư.”
“Lần này để nó chuyển ra ngoài, trong lòng mẹ…”
“Mẹ cũng khó chịu.”
“Mẹ, để cô ấy chuyển ra ngoài không phải hại mà là giúp.”
Tôi nhìn vào mắt bà.
“Cô ấy sớm muộn cũng phải học cách tự trưởng thành.”
“Mẹ không thể bảo vệ cả đời.”
Mẹ chồng sững người rồi thở dài.
“Đúng…”
“Con nói đúng.”
Taxi đi xa.
Tôi đứng dưới lầu nhìn chiếc xe khuất ở ngã rẽ.
Không biết từ lúc nào mẹ đã đi tới sau lưng, tay cầm bát chè đậu xanh.
“Nói thế nào rồi?”
“Đồng ý rồi.”
“Lần này thật lòng?”
“Thật lòng hay không không quan trọng.”
“Giấy trắng mực đen mới quan trọng.”
Tôi nhận bát chè uống một ngụm.
Lạnh lạnh, ngọt nhẹ.
“Mẹ nói đúng.”
“Hành động đáng giá hơn thái độ.”
“Thái độ không đáng tiền.”
Mẹ cười, vỗ vai tôi.
“Lên nhà đi.”
“Bố con sắp về rồi.”
“Tối gói sủi cảo, ăn mừng.”
“Ăn mừng gì?”
“Ăn mừng con gái mẹ giữ được giới hạn của mình.”
Tôi khoác tay mẹ lên lầu.
Trong lòng nghĩ trận chiến này còn chưa kết thúc.
Nhưng tôi đã nhìn thấy ánh sáng chiến thắng.
Cửa ải cuối cùng chính là cuộc họp gia đình.
Manh Manh.
Trương Khải.
Mẹ chồng.
Và tôi.
Bốn người cùng ngồi xuống.
Nói cho rõ.
Đặt ra quy tắc.
Lúc đó là thật lòng nhượng bộ hay chỉ giả vờ đối phó, nhìn một cái là biết.
Lần này tôi có đủ kiên nhẫn.
Cũng đủ tự tin.
Bởi tôi biết bước khó nhất mẹ chồng đã đi được rồi.
Những chuyện còn lại, cứ giải quyết từng bước là được.
Cuộc họp gia đình được định vào chiều thứ Bảy, tại nhà tôi và Trương Khải.
Tôi về trước một ngày từ nhà mẹ đẻ.
Khoảnh khắc mở cửa, tôi suýt tưởng mình đi nhầm nhà.
Phòng khách sáng sủa sạch sẽ.
Sàn lau đến phản sáng.
Trên bàn trà có đĩa hoa quả và mấy chai nước khoáng.
Gối tựa trên sofa được xếp ngay ngắn.
Mặt bếp không có dầu.
Trong bồn không có bát để qua đêm.
Không khí có mùi chanh nhè nhẹ từ nước rửa bát.
Trương Khải đứng giữa phòng khách, hai tay chà lên tạp dề.
Thấy tôi bước vào, anh nhe răng cười.
“Thế nào?”
“Anh dọn hai ngày đấy.”
“Rất sạch.”
Tôi thay dép đi vào, nhìn quanh.
Cửa phòng ngủ phụ đóng.
Dưới khe cửa có ánh sáng.
“Manh Manh trong phòng?”
Tôi hỏi.
“Ừ.”
Trương Khải hạ giọng.
“Anh nói chuyện với nó rồi.”
“Ban đầu lại khóc lại làm ầm.”
“Sau đó bị anh mắng một trận, bây giờ ngoan rồi.”
“Nó đồng ý chuyển ra.”
“Thật sự đồng ý hay giả vờ?”
“Lần này thật.”
Trương Khải thở dài.
“Anh cho nó xem mấy phòng thuê chung.”
“Môi trường khá ổn.”
“Cũng không xa nhà mình.”
“Hai tháng đầu anh trả tiền thuê.”
“Tháng thứ ba tự nó trả.”
“Nếu không trả thì tự nghĩ cách.”
Tôi nhìn anh.
“Anh thật sự cứng lòng được?”
“Không cứng cũng phải cứng.”
Giọng anh hơi chua chát nhưng ánh mắt không né tránh.
“Mấy tháng nay anh nghĩ thông rồi.”
“Anh đối tốt với Manh Manh không nên là chiều theo mọi thứ.”
“Mà phải để nó học cách tự sống.”
“Nếu không, cả đời nó sẽ bám người khác.”
“Sau này lấy chồng cũng chẳng sống tốt.”
Tôi gật đầu, không nói thêm.
Hai giờ chiều, mẹ chồng tới đúng giờ.
Bà vẫn mặc chiếc áo len đỏ táo ấy, nhưng tinh thần tốt hơn lần gặp ở nhà mẹ đẻ.
Vào cửa thay giày, ngồi trên sofa.
Lưng không còn thẳng như trước.
Thêm vài phần dè dặt.
Trương Manh là người cuối cùng đi ra.
Cô ấy cúi đầu, vành mắt hơi đỏ, rõ ràng đã khóc.
Cô ấy ngồi đối diện tôi, nhìn mặt bàn, không nhìn tôi.