Nhà ta nổi tiếng khắp nơi vì tiêu tiền như nước.
Phụ thân ruột của ta mê rượu nên mất sớm, nhị thúc hễ thấy chiếu bạc là phải lao vào, mấy vị cô mẫu lại người sau càng sĩ diện hơn người trước.
Trưởng bối trong nhà vung tiền như nước chảy, ép một vọng tộc trăm năm bị phá đến chỉ còn cái vỏ rỗng.
Đến lượt ta nghị thân, bà mối khắp thành đều đi vòng qua cửa Tô gia.
May mà mẫu thân ta giao du rộng, từ nhiều năm trước đã định cho ta một mối hôn sự từ thuở nhỏ.
Vị hôn phu của ta là Tạ Hành, kẻ keo kiệt nổi danh kinh thành, một đồng tiền hận không thể bẻ ra tám phần mà dùng.
Đêm trước ngày xuất giá, mẫu thân cân nhắc hồi lâu, cuối cùng vẫn kéo ta lại dặn dò mãi.
“Lang quân Tạ gia giỏi tiết kiệm nhất, sau khi vào cửa con nhất định phải biết thu liễm, đừng tiêu tiền vung tay quá trán, bằng không những ngày sau e rằng khó sống.”