Nhà là do ông bà nội xây, đương nhiên sẽ không chia cho cha mẹ ta.
Cha ta nghiến răng, dẫn mẹ, em trai và em gái vào huyện thành.
Cha ta có sức khỏe, dẫn em trai ta vào làm thuê trong tiệm lương thực. Mẹ ta dẫn em gái giặt giũ quần áo thuê cho người ta. Tuy chẳng kiếm được bao nhiêu tiền, nhưng cả nhà đã thuê được một căn nhà trong thành, cuộc sống hiện giờ cũng coi như ổn.
Nay nhận được ba mươi lượng bạc ta gửi về, cộng với số tiền tích góp bao năm, cả nhà có thể trở về làng mua ruộng, dựng nhà, lại còn có thể tìm một mối hôn sự cho em trai ta.
Đối với ta, Ôn gia chẳng khác nào người tái sinh ra ta.
Nếu năm ấy lão gia phu nhân không nhân từ trả lại khế bán thân, ai biết giờ này ta còn sống hay đã c.h.ế.t?
Đối đãi với cha mẹ ruột thế nào, ta đương nhiên cũng nên đối đãi với họ như vậy. Chỉ một bộ áo lót, có đáng là gì?
“Ôn gia gặp nạn, những thân thích bằng hữu vốn thân thiết không rời nửa bước ngày trước đều tránh xa ba thước, chẳng một ai chịu đứng ra. Chỉ có Bảo Ngân một lòng một dạ với Ôn gia chúng ta. Lão gia, nếu chúng ta còn có thể sống sót, sau này hãy để Túc Nhi cưới nàng đi!”
“Người ta vẫn nói hoạn nạn mới thấy chân tình. Một cô nương có tình có nghĩa như vậy, biết tìm nơi nào nữa?”
Ôn phu nhân vừa nói vừa xoa đỉnh đầu ta.
Khi ấy ta không biết “Túc Nhi” mà bà nói là ai, nhưng trong lòng tự cảm thấy bất kỳ vị nào cũng chẳng xứng với ta.
Bọn họ đều là những công t.ử đọc đủ thi thư. Nếu Ôn gia được ân xá, đương nhiên họ vẫn phải bước vào con đường làm quan. Vậy thì nên cưới một cô nương môn đăng hộ đối làm thê t.ử mới phải. Sao ta dám mơ tưởng?
“Phu nhân tuyệt đối không thể nói như vậy. Những gì Bảo Ngân làm hôm nay, dù có được lão gia phu nhân đối đãi vạn phần tốt đẹp trước kia cũng chẳng thể sánh bằng. Nếu năm ấy lão gia phu nhân không trả khế bán thân, giờ này Bảo Ngân còn chẳng biết sống hay c.h.ế.t.”
“Ta làm tất cả những chuyện này đều xuất phát từ thật lòng. Các vị lang quân trong nhà nếu có thể bước ra khỏi cánh cửa này, sau này nhất định sẽ bước vào quan trường. Sao có thể cưới một nữ t.ử xuất thân từ nha hoàn làm thê t.ử?”
“Nếu phu nhân thật sự muốn cảm tạ, sau này chỉ cần đối đãi với ta giống như Bảo Châu là được.”
Ta vẫn giữ nguyên tư thế quỳ ngồi.
“Chuyện sau này cứ để sau này rồi tính! Bây giờ lão phu chỉ sợ Ôn gia sẽ làm lỡ dở cuộc đời ngươi.”
“Được rồi, không nói nữa. Bảo Châu, rót rượu cho cha.”
Về sau, ta đã quên mất chuyện ngày hôm ấy.
Đến một ngày khi chuyện ấy được nhắc lại lần nữa, cảnh vật khi đó đã sớm đổi khác hoàn toàn.