Khói pháo làm mắt người cay xè.
Ta dụi mắt rồi xoay người trở về phòng.
Viện của trưởng tỷ đã trống không.
Nơi nàng sống suốt mười bảy năm bỗng trở nên yên tĩnh.
Ngay cả cây đàn Tiêu Vĩ trên án đàn cũng bị nàng mang theo.
Đó vốn là cây đàn mẫu thân dùng tiền riêng tích góp hai năm mới mua được, ban đầu nói đợi khi ta xuất sư sẽ giao cho ta dùng.
Nhưng trưởng tỷ nói:
“Con sắp xuất giá, bên người lại không có nhạc khí nào thuận tay.”
Mẫu thân liền làm chủ, để nàng mang cây đàn đi.
Ta đẩy cửa viện trưởng tỷ.
Đồ đạc trong phòng đã được dọn đi hơn nửa.
Trên bệ cửa sổ còn đặt một lư hương men xanh, là lễ sinh thần ta từng tặng nàng.
Nàng không mang theo, có lẽ đã quên.
Ta cầm lư hương lên, ước lượng trong tay rồi nhẹ nhàng đặt về chỗ cũ.
Sau đó ta lui ra ngoài, khép cửa lại.
5
Sau khi trưởng tỷ xuất giá, trong phủ yên tĩnh hơn rất nhiều.
Mẫu thân chia một nửa tâm tư sang hôn sự của ta, cách vài ngày lại tìm bà mối mang tranh chân dung và tập danh sách công t.ử đến cho ta xem.
Ta không vội, mẫu thân lại sốt ruột.
“Con đã mười lăm tuổi rồi. Nếu còn không định xuống, những nhà tốt đều bị người ta chọn hết.”
Ta không nói, mặc bà lật giở những tập tranh kia.
Thỉnh thoảng gặp người nhìn thuận mắt, ta sẽ gật đầu nói một câu:
“Cũng được.”
Mẫu thân không hài lòng, nói ta không để tâm.
Ta đáp:
“Nương thấy tốt là được.”
Mẫu thân liền im lặng.
Có lẽ bà cũng cảm thấy ta rất dễ sắp xếp.
Những năm qua, chuyện gì ta cũng nhường.
Nhường tới nhường lui thành thói quen, ngay cả việc chọn phu quân cũng nhường cho bà chọn.
Nhưng bà chưa chọn được bao lâu thì vào cuối thu năm ấy, tổ mẫu bỗng gọi ta đến phòng.
Mấy năm gần đây tinh thần tổ mẫu ngày càng sa sút, sau khi vào đông, bà rất ít khi bước ra khỏi cửa phòng.
Khi ta đi vào, bà đang tựa trên giường, trên đầu gối trải một tập tranh cũ.
Thấy ta đến, bà vẫy tay:
“Nhược Đồng.”
Tổ mẫu lật đến một trang, chỉ vào bức chân dung cho ta xem.
Thanh niên trong tranh chừng ngoài hai mươi, mày mắt anh tuấn, mặc viên lĩnh bào màu đỏ tía, bên hông đeo ngư đại, trông như người thường xuyên ra vào triều đường.
“Con có biết đây là ai không?”
Ta lắc đầu.
Tổ mẫu mỉm cười:
“Đây là thế t.ử phủ Bình Bắc hầu, Tạ Cảnh Hoài.”
Bà dừng lại một lát rồi nói tiếp:
“Năm xưa tổ phụ hắn và tổ phụ con là tri giao. Những năm gần đây phủ Bình Bắc hầu trấn thủ biên cương, hiếm khi trở về kinh. Đứa trẻ này năm ngoái mới từ Bắc cảnh được điều về Binh bộ nhậm chức.”
“Tuổi còn trẻ đã được giao thực chức, chính miệng Thánh thượng từng khen hắn có phong thái của tổ phụ.”
Ta sững người.
Phủ Bình Bắc hầu là huân quý lập nghiệp nhờ quân công, ba đời trấn thủ Bắc cảnh, là trọng thần như tay chân của Thánh thượng.
So với loại môn đệ thế tập như phủ Trình Quốc công, phân lượng cao hơn không chỉ một bậc.
“Hắn… sao lại nghĩ đến con?”
Tổ mẫu bật cười:
“Con tưởng người ta chọn bừa sao?”
“Năm ngoái sau khi trở về kinh, hắn từng gặp con trong hội đèn ở phía tây thành. Đêm ấy, con giúp một đứa trẻ đi lạc tìm mẫu thân, ôm đứa trẻ đứng ngoài đầu phố hơn nửa canh giờ. Hắn đã nhìn thấy.”
“Sau khi trở về, hắn thăm dò rất lâu mới biết con là cô nương Lục gia.”
Tổ mẫu nâng chén trà nhấp một ngụm.
“Sau đó hắn lại nhờ người tìm hiểu về con mấy tháng liền, đến tháng trước mới đưa thiếp tới, nói muốn gặp con một lần.”
Ta suy nghĩ kỹ, mơ hồ nhớ lại chuyện ấy.
Đó là hội đèn Nguyên Tiêu ba năm trước, người chen chúc đông nghịt.
Một tiểu cô nương mặc áo bông đỏ ngồi xổm cạnh sư t.ử đá khóc.
Ta dắt nàng đến đầu phố chờ, mãi cho đến khi mẫu thân nàng đầu đầy mồ hôi tìm tới.
Đêm ấy rất lạnh, ta chờ đến tay chân lạnh buốt, phải ôm đứa trẻ vào lòng che gió.
Ngay cả gương mặt đứa trẻ ấy, ta cũng sắp không nhớ rõ.
Nhưng lại có người nhớ lấy.
“Hắn nhớ chuyện đó để làm gì?”
“Người ta nhớ con suốt ba năm, con nói xem để làm gì?”
Ta cúi đầu nhìn bức chân dung.
Tạ Cảnh Hoài.
Ta từng nhìn thấy cái tên này trong chiến báo biên quan hai năm trước.
Nghe nói trong lúc áp tải lương thảo gặp tuyết lở, hắn đã dẫn người đi bộ vượt ba mươi dặm núi tuyết, đưa lương thảo đến nơi.
Thánh thượng phá lệ thăng chức.
Ngoài ra, ta không biết gì thêm.
“Tổ mẫu thấy thế nào?”
“Ta thấy được.”
Tổ mẫu thẳng thắn nói:
“Đứa trẻ ấy ta từng gặp, là người có trách nhiệm, tốt hơn tên mà tỷ tỷ con gả cho nhiều.”
Giọng bà rất nhạt.
Ta nắm lấy góc tập tranh, đầu ngón tay lướt trên mặt giấy.
Thanh niên trong tranh có nụ cười sáng sủa, giữa mày mắt mang vài phần khoáng đạt mà con cháu thế gia trong kinh thành không có.
Có lẽ vì từng đến biên quan nên trên người hắn không có thứ son phấn khí kia.
“Khi nào hắn rảnh?”
Ta hỏi.
Trong mắt tổ mẫu hiện lên ý cười:
“Mùng ba tháng sau, tại trà lâu. Con tự mình đi gặp hắn, đừng để nương con biết.”
Ta gật đầu.
6
Mùng ba tháng sau, ta đến trà lâu phía tây thành gặp Tạ Cảnh Hoài.
Ngoài đời, hắn còn anh tuấn hơn trong tranh vài phần.
Có lẽ vì mặc thường phục nên cả người trông thả lỏng hơn nhiều.
Vừa thấy ta, hắn đã lập tức đứng dậy, còn va đổ cả chén trà, nước thấm ướt nửa tấm khăn trải bàn.
Hắn luống cuống dựng chén lên, vành tai đỏ bừng.
“Lục nhị cô nương.”