Danh sách sính lễ dày gần gấp đôi Trình gia năm xưa, chỉ riêng một đôi ngọc bích đã là vật ngự ban trong cung.
Hoàng hậu nương nương nghe nói thế t.ử phủ Bình Bắc hầu định thân, còn đặc biệt ban thêm đồ trang sức.
Mẫu thân nhìn danh sách sính lễ hồi lâu, sắc mặt thay đổi không ngừng.
Ta ngồi bên cạnh uống trà, không nói gì.
Trưởng tỷ nghe tin liền trở về nhà mẹ đẻ một chuyến.
Khi ấy bụng nàng đã lộ rõ, đi đường luôn vững vàng đỡ lấy eo.
Thấy ta ngồi đọc sách dưới hành lang, nàng ngồi cạnh ta một lát rồi chậm rãi nói:
“Nghe nói muội muội đã định thân với phủ Bình Bắc hầu?”
“Ừm.”
Nàng bật cười.
Trong nụ cười ấy ẩn giấu vài thứ, có lẽ muốn bày ra tư thái của trưởng tỷ, nhưng lại không giấu nổi chút chua xót bất ngờ trong mắt.
“Vốn dĩ tỷ tỷ muốn tìm cho muội một nhà tốt hơn. Bên Trình gia có mấy vị biểu huynh đệ, gia thế cũng không tệ. Nhưng nay muội đã định với phủ Bình Bắc hầu thì thôi vậy. Dù sao cũng là Hầu phủ, chắc không đến mức quá kém.”
Ta lật sang một trang sách.
Trước kia đã quen nghe những lời chua ngoa của nàng, giờ nghe lại chỉ cảm thấy nhẹ tênh.
“Tỷ tỷ nói phải. Phủ Bình Bắc hầu dù tốt đến đâu cũng không thể sánh với sự nho nhã hiểu lễ của Trình gia.”
Ta ngẩng đầu nhìn nàng, mỉm cười.
“Có điều muội muội vốn là người thô tục, vừa vặn xứng đôi với võ tướng.”
Nụ cười trên mặt trưởng tỷ cứng đờ.
Có lẽ nàng không ngờ ta lại đáp một câu như vậy, bàn tay siết khăn cũng c.h.ặ.t hơn.
“Giờ miệng lưỡi muội muội sắc bén hơn rồi.”
Nàng vuốt bụng, chậm rãi đứng dậy.
“Vậy tỷ không ngồi thêm nữa. Môn đệ Cảnh Hoài ca ca tuy cao, nhưng quy củ nhà võ tướng rất lớn, sau này muội muội phải cẩn thận.”
“Tỷ tỷ yên tâm.”
Ta nhìn nàng được nha hoàn dìu tay đi ra ngoài.
“Cuộc sống ở Trình gia, muội muội cũng mong tỷ tỷ có thể sống thật thư thái.”
Bước chân nàng khựng lại.
Nàng không quay đầu, cứ thế rời đi.
Trương ma ma thò nửa người ra từ sau cột hành lang, giơ ngón cái với ta.
Ta cúi đầu tiếp tục đọc sách, khóe môi hơi cong lên.
8
Chỉ còn chưa đầy hai tháng nữa là đến ngày ta xuất giá.
Hôm ấy, Trình Di An đến đón trưởng tỷ trở về phủ, tiện đường vào bái kiến phụ thân.
Ta đang thay nước cho hai con chim non trong hậu hoa viên, cách một cánh cửa nguyệt động, nghe thấy tiếng phụ thân và Trình Di An trò chuyện trong tiền sảnh.
Giọng Trình Di An trầm thấp:
“Gần đây Vân Đường ít làm thơ hơn trước.”
Phụ thân im lặng một lát rồi nói:
“Đại phu nói nữ t.ử m.a.n.g t.h.a.i thường hay buồn ngủ, cho nên thơ mới viết ít đi.”
Trình Di An lại hỏi:
“Mấy bài thơ nàng viết năm ấy, trong đó có một bài vịnh hoa mai, con nhìn rất quen, luôn cảm thấy từng thấy ở đâu rồi. Khi nào nhạc phụ rảnh, xin hỏi nàng xem có phải trước đây từng chép lại tác phẩm nhà khác hay không.”
Tay đang cầm bát nước của ta khựng lại.
Bài thơ vịnh mai ấy là do ta viết, chính là bài dùng để giúp trưởng tỷ ứng phó trong tiệc thưởng mai.
Phụ thân lại im lặng.
Một lát sau, ông hỏi:
“Con thấy quen sao?”
“Vâng. Con luôn cảm thấy b.út pháp không giống phong cách nhất quán của Vân Đường. Thơ những năm đầu của nàng thanh lệ tinh xảo, bài ấy lại có thêm vài phần trầm hậu, giống như do người từng trải qua nhiều chuyện viết nên.”
“Năm đó nó mới mười lăm tuổi, lấy đâu ra trải nghiệm?”
Ta tựa vào vách đá bên cửa nguyệt động.
Nước trong bát lay động mấy lần, vài giọt b.ắ.n lên tà váy.
Hai người trong tiền sảnh lại nói thêm vài chuyện khác, sau đó Trình Di An cáo từ.
Tiếng bước chân dần xa.
Ta đứng sau cửa nguyệt động rất lâu, đến khi mặt trời ngả về tây.
Đêm ấy, ta đến phòng tổ mẫu.
Bà đang tựa dưới ánh đèn đọc thư, thấy ta đến liền vẫy tay.
Ta ngồi xuống trước mặt bà.
Hai con chim non trong giỏ tre nay đã mọc đủ lông, đang vỗ cánh học bay trên bệ cửa sổ.
“Tổ mẫu.”
Ta mở miệng, giọng có chút khô khốc.
“Bài thơ vịnh mai của tỷ tỷ là do con viết.”
Tổ mẫu không hề kinh ngạc.
Bà chỉ chậm rãi gật đầu, giống như đã chờ ta nói câu này từ lâu.
“Ta biết.”
“Người biết sao?”
Tổ mẫu đặt thư xuống, nhìn ta.
Trong ánh mắt bà có một thứ gì đó vừa sâu vừa nặng.
“Bản thảo năm ấy, ta từng nhìn thấy. Con viết xong chưa kịp cất, ta đến phòng con, thấy nó đặt trên án.”
Bà dừng lại.
“Vốn dĩ lúc ấy ta định nói ra. Nhưng hôm đó tỷ tỷ con khóc thành như vậy, hôn sự với Trình gia chỉ còn thiếu bài thơ ấy, ta liền không nhắc tới.”
“Vì sao người không nói?”
Giọng ta run lên.
Bao nhiêu ấm ức tích tụ nhiều năm bỗng trào lên cổ họng, khiến mắt ta chua xót.
Tổ mẫu kéo tay ta qua nắm lấy.
Tay bà gầy guộc nhưng ấm áp, các khớp xương nhô lên tựa rễ cây già.
“Nói ra thì thế nào? Khiến nó mất mặt trước mọi người, khiến hôn sự với Trình gia bị hủy, sau đó thì sao? Con nhận được gì?”
Bà khẽ thở dài.
“Nhược Đồng, lúc đó nếu nói ra, con cũng chẳng nhận được gì. Tỷ tỷ con sẽ hận con, nương con sẽ oán con, phía Trình gia chỉ cảm thấy cô nương Lục gia khiến người ta mất mặt.”
“Chỉ một mình con không gánh nổi.”
Ta cúi đầu.
Nước mắt rơi xuống mu bàn tay, từng giọt từng giọt.
Tổ mẫu đưa tay lau nước mắt cho ta.
“Hài t.ử, có một số chuyện con phải học cách tự mình lên tiếng.”
“Tổ mẫu vẫn luôn chờ con tự nói, đã chờ ba năm rồi. Hôm nay cuối cùng con cũng chịu mở miệng.”