Anh chỉ lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt dừng lại lâu hơn bình thường.
Bởi vì lần này, vị Đội trưởng Đội Trọng án biết chắc chắn một điều:
Lâm Thanh Nghi đang nói dối.
7.
Sau sự cố b.úp bê gỗ xuất hiện tại bệnh viện Nhi, Tần Mặc lập tức điều động lực lượng đặc nhiệm phong tỏa toàn bộ khu vực điều trị, chuyển con trai và vợ cũ Trịnh Quốc Hào sang phòng cách ly đặc biệt có cảnh sát túc trực 24/24.
Khi nhận được video xác nhận con trai đã được bảo vệ tuyệt đối, Trịnh Quốc Hào gục đầu xuống bàn, toàn thân thả lỏng trong sự kiệt sức.
Hắn đồng ý tiếp tục hợp tác.
"Tôi không biết tên thật của hắn." Trịnh Quốc Hào khàn giọng. "Bình thường tôi chỉ nhận tiền qua một tủ gửi đồ trong quán cà phê cũ gần bến cảng phía Đông. Mã số tủ được gửi qua tin nhắn rác."
Hắn dừng lại, ngẩng đầu nhìn Tần Mặc:
"Nhưng khoảng một tuần trước vụ án, hắn đột nhiên yêu cầu gặp trực tiếp. Hắn bảo đó là nhiệm vụ cuối cùng."
Trịnh Quốc Hào mô tả người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, dáng người trung bình, luôn nói chuyện rất nhỏ nhẹ và đeo găng tay. Người đó ngồi ở góc tối nhất trong quán, quay lưng về phía camera.
"Tôi không nhìn rõ mặt. Nhưng hắn bốc mùi t.h.u.ố.c lá lạnh pha lẫn mùi t.h.u.ố.c sát khuẩn rất nồng."
Thanh Nghi ghi nhanh vào sổ tay: Mùi sát khuẩn.
Nó có thể đến từ môi trường y tế, phòng thí nghiệm, hoặc từ một kẻ thường xuyên dùng chất tẩy rửa dọn dẹp dấu vết.
Tần Mặc lập tức đứng dậy:
"Đưa hắn đến quán cà phê. Dựng lại hiện trường cuộc gặp."
Chiếc xe chở Trịnh Quốc Hào dừng trước một quán cà phê cũ nằm trong dãy nhà kho cải tạo gần bến cảng phía Đông.
Nơi này xập xệ, tệp khách hàng chủ yếu là tài xế xe tải và công nhân bốc vác ca đêm.
Trịnh Quốc Hào dẫn Đội Trọng án đến chiếc bàn sát góc tường. Cạnh bàn là cửa thoát hiểm dẫn thẳng ra bãi đỗ xe phía sau.
"Hắn ngồi ở đây." Hắn chỉ tay. "Tủ gửi đồ nằm ngay lối đi nhà vệ sinh. Tôi chỉ việc lấy tiền rồi đi, chưa từng dám quay đầu nhìn lại."
Chủ quán khai hệ thống tủ đồ cho khách tự do sử dụng. Camera trong quán chỉ lưu dữ liệu trong bảy ngày nên hình ảnh cuộc gặp cách đây hơn một tuần đã bị ghi đè.
Tần Mặc cho thu giữ toàn bộ ổ cứng để khôi phục dữ liệu phân mảnh, đồng thời cho kỹ thuật viên rà soát dấu vết tại ngăn tủ.
Thanh Nghi bước ra cửa thoát hiểm, quan sát ổ khóa. Trên mép khóa có một vệt xước kim loại mới.
Phía đối diện bãi đỗ xe không có camera của quán, nhưng lại nằm trong góc quay của một cửa hàng bán linh kiện ô tô.
Lục Hạo lập tức chạy sang thu thập dữ liệu.
Thanh Nghi quay lại nhìn Trịnh Quốc Hào:
"Trong cuộc gặp đó, hắn đã nói gì với anh?"
Trịnh Quốc Hào run rẩy đáp:
"Hắn chỉ hỏi một câu: 'Anh muốn con trai mình sống đến năm sau không?'"
Dữ liệu camera từ cửa hàng linh kiện ô tô nhanh ch.óng được làm rõ.
Vào đúng thời điểm cuộc gặp kết thúc, một chiếc sedan màu xám gầm thấp rời bãi đỗ xe phía sau quán cà phê.
Biển số xe lộ rõ trong ba khung hình. Lục Hạo truy xuất hệ thống và phát hiện đây là xe của một công ty cho thuê xe tự lái tại Hải Xuyên.
Tại công ty cho thuê xe, nhân viên cho biết hợp đồng được ký trực tuyến bằng giấy tờ của một người đàn ông đã qua đời hai năm trước.
Tuy nhiên, camera giám sát bãi giao xe tự động đã ghi lại hình ảnh kẻ đến nhận xe.
Tần Mặc đối chiếu thiết bị thanh toán tiền cọc. Mạng Wi-Fi công cộng từng được dùng để đăng nhập ví điện t.ử dẫn thẳng đến một địa chỉ tại khu chung cư cũ phía Tây thành phố.
Tài khoản giao dịch đứng tên Lưu Kiến Quốc, bốn mươi ba tuổi.
Trịnh Quốc Hào nhìn tấm ảnh căn cước công dân của Lưu Kiến Quốc do cảnh sát cung cấp. Hắn gật đầu liên tục:
"Đúng... dáng người và đôi mắt rất giống người ở quán cà phê!"
Tần Mặc yêu cầu trích xuất toàn bộ hồ sơ Lưu Kiến Quốc.
Lưu Kiến Quốc có lý lịch cá nhân rất sạch: Không tiền án tiền sự, sống cô lập, làm nghề tự do, ít giao thiệp với xung quanh.
Nhưng Tần Mặc lạnh lùng nhận định:
"Một người có lý lịch sạch sẽ không bao giờ dùng giấy tờ của người c.h.ế.t để thuê xe."
Hồ sơ tài chính của Lưu Kiến Quốc nhanh ch.óng xuất hiện mâu thuẫn lớn.
Ba tháng qua, tài khoản của ông ta liên tục nhận những khoản tiền lớn từ bốn công ty ma khác nhau. Cả bốn công ty này đều không có trụ sở thực tế và sử dụng chung dịch vụ của một văn phòng kế toán đã giải thể từ lâu.
Đáng chú ý, một khoản tiền lớn được chuyển vào tài khoản Lưu Kiến Quốc đúng hai ngày trước cuộc gặp tại quán cà phê bến cảng.
Hôm sau, ông ta rút toàn bộ bằng tiền mặt.
Thanh Nghi đối chiếu các mốc thời gian:
"Lưu Kiến Quốc là kẻ nhận ngân sách, chia nhỏ tiền mặt và truyền lệnh cho Trịnh Quốc Hào."
Tần Mặc đập tay xuống bàn:
"Xin lệnh bắt khẩn cấp và khám xét nơi ở của Lưu Kiến Quốc!"
Thanh Nghi nhìn bức ảnh Lưu Kiến Quốc trên màn hình. Mạng lưới các công ty ma giải thể bao quanh ông ta khiến cô liên tưởng ngay đến sơ đồ pháp nhân liên quan đến Nhà máy gốm Đông Hải số 7 mười tám năm trước.
Hai hệ thống này dường như cùng chảy ra từ một nguồn.
Hai giờ chiều. Đội Trọng án bao vây khu chung cư cũ phía Tây.
Một tổ trinh sát chốt chặn cầu thang thoát hiểm và khu vực ban công. Tần Mặc, Thanh Nghi và Lục Hạo trực tiếp tiếp cận cửa phòng Lưu Kiến Quốc.
Cửa nhà khóa chốt bên trong.
Cảnh sát gõ cửa nhiều lần nhưng bên trong hoàn toàn im lìm.
Nhân viên quản lý chung cư khẳng định Lưu Kiến Quốc đi chợ về từ buổi trưa và chưa từng rời khỏi nhà. Camera hành lang cũng không ghi nhận bất kỳ ai ra vào căn hộ.
Tần Mặc ra lệnh:
"Phá cửa!"
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ bật tung.
Một mùi t.h.u.ố.c nồng nặc sặc sụa tràn ra hành lang. Đó là mùi t.h.u.ố.c tây hốt nồng pha lẫn vị đắng xộc thẳng vào mũi.
Thanh Nghi giơ tay ngăn Lục Hạo lại:
"Không được chạm vào bất cứ thứ gì."
Căn hộ ngăn nắp đến kỳ lạ. Đèn phòng khách vẫn bật. Trên bàn có một cuốn sách đang đọc dở.
Không có dấu vết thu dọn đồ đạc. Không có dấu hiệu vật lộn.
Lục Hạo tiến vòng qua chiếc ghế sofa giữa phòng khách, rồi đột ngột đứng khựng lại:
"Đội trưởng... ở đây!"
Lưu Kiến Quốc đang nằm gục trên sofa.
Đội cấp cứu kiểm tra mạch cổ và t.ử thi.
Bác sĩ lắc đầu, xác định Lưu Kiến Quốc đã t.ử vong từ hai đến ba giờ trước.
Thời điểm t.ử vong trùng khớp hoàn toàn với lúc Tần Mặc nộp đơn xin lệnh bắt khẩn cấp lên Viện kiểm sát.
Thanh Nghi đứng bên t.h.i t.h.ể, nhìn gương mặt đã xám ngắt của Lưu Kiến Quốc, khẽ thở dài:
"Lại chậm một bước."
Tần Mặc đứng bên cạnh, ánh mắt sắc như lưỡi d.a.o quét qua căn phòng:
"Không."
"Ít nhất chúng ta biết."
"Phía sau còn người."
Hai người trao nhau ánh mắt ngập tràn sự nghi ngờ.
Cái c.h.ế.t của Lưu Kiến Quốc không làm manh mối bị đứt đoạn, mà nó khẳng định một sự thật đáng sợ: Có kẻ đang theo dõi từng bước đi của công an.
Thanh Nghi đeo găng tay cao su, cúi xuống kiểm tra t.h.i t.h.ể.
Trên bàn trước mặt Lưu Kiến Quốc có vỉ t.h.u.ố.c ngủ đã bóc dở, vài vỉ t.h.u.ố.c tim mạch và một cốc nước uống dở. Chiếc điện thoại di động nằm bên cạnh bị đập nát hoàn toàn bo mạch.
Bề ngoài hiện trường rất giống một vụ tự sát hoặc uống t.h.u.ố.c quá liều do hoảng loạn.
Nhưng Thanh Nghi tuyệt đối không tin vào những gì hiện trường cố tình phô bày.
Thanh Nghi vạch mí mắt Lưu Kiến Quốc.
Đồng t.ử co nhỏ bất thường. Môi có vệt tím nhẹ nhưng không hề xuất hiện chất nôn đặc trưng của người uống t.h.u.ố.c quá liều.
Cô dùng đèn pin soi kỹ vùng cổ nạn nhân.
Ngay sát chân tóc phía sau tai, Thanh Nghi phát hiện một chấm đỏ li ti. Soi dưới ánh đèn chiếu xiên, điểm đỏ hiện lên vết đ.â.m của mũi kim tiêm rất nhỏ.
Cô kiểm tra tiếp cổ áo sơ mi của Lưu Kiến Quốc và gắp ra một sợi xơ màu trắng mảnh.
"Cốc nước này không có cặn t.h.u.ố.c." Thanh Nghi chỉ vào chiếc cốc trên bàn. "Thuốc ngủ vỉ này rất khó tan hoàn toàn trong nước lạnh. Nếu ông ta tự uống, đáy cốc phải bám bột."
Cô quay sang Tần Mặc:
"Tự sát?"
"Chưa đủ chứng cứ để gọi như vậy." Thanh Nghi khẳng định. "Có người muốn chúng ta nghĩ ông ta uống t.h.u.ố.c."
Tần Mặc hiểu ngay vấn đề.
Có kẻ đã đột nhập, dùng kỹ thuật tiêm chất độc qua đường chân tóc để sát hại Lưu Kiến Quốc, sau đó ngụy tạo hiện trường tự sát rồi mới rời đi.
Tổ kỹ thuật số kiểm tra chiếc máy tính đang bật trên bàn làm việc của Lưu Kiến Quốc.
Ổ cứng đã bị xóa sạch bằng phần mềm chuyên dụng ngay trước thời điểm nạn nhân t.ử vong.