Trong bồn rửa bát ở bếp, cảnh sát phát hiện tro giấy chưa cháy hết còn ẩm nước.

Thanh Nghi dùng nhíp gắp một mảnh giấy tàn. Trên mảng giấy cháy dở lộ ra vài con số mã hóa và một góc của ký hiệu hình tam giác.

Lục Hạo kiểm tra khu vực nhà vệ sinh và phát hiện ô cửa sổ thông gió nối ra đường ống kỹ thuật bảo trì của tòa nhà đã bị tháo chốt.

Con đường bảo trì đó hoàn toàn nằm ngoài tầm quét của hệ thống camera cư dân.

Hung thủ đã đột nhập và tẩu thoát bằng chính con đường này.

Thanh Nghi nhìn chiếc điện thoại bị nát bo mạch trên bàn:

"Người này không đến để g.i.ế.c riêng Lưu Kiến Quốc."

"Hắn đến để xóa cả một tầng liên lạc."

Trịnh Quốc Hào được áp giải đến để nhận diện t.h.i t.h.ể.

Ngay khi nhìn thấy Lưu Kiến Quốc nằm trên sofa, hắn b.ắ.n người lùi lại, mặt cắt không còn một giọt m.á.u:

"Là… là ông ta…"

"Chính ông ta thuê tôi…"

Tần Mặc hỏi: "Anh chắc chắn chứ?"

Trịnh Quốc Hào gật đầu liên tục, nhưng rồi hắn nhìn kỹ gương mặt người c.h.ế.t, lại lắc đầu mạnh hơn:

"Không… không đúng…"

"Ông ta cũng chỉ là người truyền lời…"

Lời khai của Trịnh Quốc Hào khiến bầu không khí chùng xuống.

Hắn giải thích: Trong cuộc gặp tại quán cà phê, Lưu Kiến Quốc từng nhận một cuộc gọi. Ông ta chỉ im lặng nghe rồi lặp lại từng câu một cách máy móc như một cái máy truyền tin.

Khi Trịnh Quốc Hào thắc mắc, Lưu Kiến Quốc đã trừng mắt đe dọa:

"Đừng hỏi về người ở phía trên."

Thanh Nghi hỏi:

"Lưu Kiến Quốc có đeo chiếc nhẫn bạc khắc ba hình tam giác không?"

"Không!" Trịnh Quốc Hào khẳng định. "Lưu Kiến Quốc chỉ đeo đồng hồ cũ. Người nhận con bé An An mới là kẻ đeo nhẫn!"

Tổ chức này phân tầng cực kỳ c.h.ặ.t chẽ. Lưu Kiến Quốc chỉ là kẻ trung gian tài chính và truyền lệnh.

Kẻ đeo nhẫn bạc mới là kẻ nắm quyền sinh sát.

Thi thể Lưu Kiến Quốc được niêm phong đưa về Trung tâm Pháp y.

Thanh Nghi đứng giữa căn phòng khách trống trải. Cảm giác quen thuộc đầy ám ảnh mười tám năm trước lại dâng lên cuồn cuộn.

Năm đó, những nhân chứng biết chuyện gia đình cô cũng lần lượt c.h.ế.t vì tai nạn, tự sát hoặc biến mất không dấu vết.

Mỗi khi cảnh sát tiến gần đến sự thật, sẽ có một bàn tay vô hình vươn ra xóa sạch mọi manh mối.

Cô ngoảnh lại nhìn Tần Mặc, giọng trầm xuống:

"Ai đó đang đi trước chúng ta một bước."

Tần Mặc nhìn vệt bụi bị lau dọn trên bàn làm việc:

"Vậy chúng ta phải tìm cách khiến hắn không biết bước tiếp theo."

Anh lập tức chỉ đạo thay đổi phương thức làm việc: Mọi thông tin điều tra từ hôm nay sẽ được chia nhỏ, mã hóa và kiểm soát nội bộ c.h.ặ.t chẽ.

Đêm muộn, Thanh Nghi trở về căn hộ cá nhân.

Cô tắm rất lâu dưới vòi nước nóng, nhưng mùi t.h.u.ố.c đắng ngắt ở hiện trường dường như vẫn bám c.h.ặ.t trên da thịt.

Khi chìm vào giấc ngủ, cơn ác mộng mười tám năm trước lại kéo đến xé rách tâm trí cô.

Tiếng s.ú.n.g nổ vang rền. Tiếng kính vỡ tan tành. Tiếng mẹ—Thẩm Nhược Lan—gào khóc gọi tên cô.

Trong biển lửa ngút trời của thư phòng Hứa gia, bóng đen đeo nhẫn bạc bước qua t.h.i t.h.ể cha cô.

Thanh Nghi giật mình bật dậy trên giường, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, hơi thở dồn dập.

Căn phòng tối om.

"Tè... Tè..."

Màn hình điện thoại trên bàn trang điểm sáng lên.

Một tin nhắn từ Tần Mặc gửi lúc ba giờ sáng:

"Ngày mai tám giờ họp."

Chỉ vỏn vẹn năm chữ. Không một lời hỏi thăm dư thừa.

Thanh Nghi nhìn chằm chằm vào màn hình sáng.

Nút thắt trong lòng cô dường như được gỡ bỏ một phần. Lần đầu tiên sau mười tám năm cô độc, khi tỉnh dậy sau một cơn ác mộng, cô biết sáng hôm sau sẽ có người đứng cùng phía với mình để chiến đấu.

Cô không còn hoàn toàn đơn độc.

"Tè... Tè..."

Ngay khi cô định đặt điện thoại xuống, một tin nhắn thứ hai lập tức nhảy lên màn hình.

Đến từ một số lạ.

Đó là một bức ảnh chụp trực diện khung cửa sổ phòng ngủ của cô từ phía tòa nhà đối diện.

Trong ảnh, Thanh Nghi đang ngồi trên giường, tay vẫn nâng chiếc điện thoại sáng đèn.

Bên dưới bức ảnh là hai dòng tin nhắn lạnh lẽo:

"Cô không đơn độc."

"Ta vẫn luôn ở đây."

Thanh Nghi lập tức lao ra khỏi giường, giật phắt bức rèm cửa sang hai bên.

Trên sân thượng của tòa nhà đối diện, một bóng người cao lớn mặc áo đen hoàn toàn đứng sừng sững dưới ánh trăng.

Trước khi quay lưng biến mất vào bóng tối, kẻ đó chậm rãi nâng bàn tay phải lên ngang n.g.ự.c.

Ánh trăng lạnh lẽo chiếu qua ngón tay hắn, làm lóe lên thứ ánh sáng bạc ma mị của chiếc nhẫn.

Ba hình tam giác l.ồ.ng vào nhau.

8.

Tám giờ sáng, phòng họp Đội Trọng án thành phố Hải Xuyên kín người.

Trên bảng điều tra, sơ đồ vụ án An An được tổng kết lại chi tiết.

Tần Mặc ghim ảnh nạn nhân, Trịnh Quốc Hào, Lưu Kiến Quốc và một ô trống đ.á.n.h dấu hỏi lớn đại diện cho người áo đen.

Các tổ điều tra lần lượt báo cáo: Dữ liệu camera, chứng cứ vi lượng sợi vải xanh, ADN trên tay áo rách và lịch trình di chuyển xác nhận Trịnh Quốc Hào là kẻ trực tiếp theo dõi, bắt cóc và vận chuyển An An.

Lưu Kiến Quốc nhận tiền từ các công ty ma, thuê xe bằng giấy tờ của người đã c.h.ế.t, bố trí điểm giao nhận và chuyển tiền cho Trịnh Quốc Hào.

Tần Mặc dùng b.út màu đỏ nối ba ô vuông trên sơ đồ:

Trịnh Quốc Hào — người thực hiện.

Lưu Kiến Quốc — người trung gian.

Người áo đen — người tiếp nhận.

Phía trên cùng của ba mắt xích này là ô trống mang dấu hỏi chấm.

Tần Mặc gõ đầu b.út lên mặt bảng:

"Trịnh Quốc Hào chỉ bắt cóc và giao con bé khi nó còn sống. Lưu Kiến Quốc t.ử vong tại nhà riêng trước khi bị bắt. Kẻ trực tiếp gây ra cái c.h.ế.t của An An và kẻ chỉ đạo toàn bộ vụ án vẫn chưa xuất hiện."

Lâm Thanh Nghi nhìn dấu hỏi chấm trên bảng.

Cô biết kẻ đứng phía trên ô trống ấy liên quan đến t.h.ả.m án Hứa gia mười tám năm trước.

Nhưng cô vẫn chọn im lặng. Cô chưa thể đưa ký ức cá nhân vào hồ sơ pháp lý.

Đại diện Viện Kiểm sát bước vào phòng họp, mang theo bộ hồ sơ hoàn chỉnh.

Sau khi xem xét chứng cứ vật lý và lời khai khai nhận ban đầu, Viện Kiểm sát thống nhất khởi tố Trịnh Quốc Hào về tội Bắt cóc trẻ em và vai trò Đồng phạm trong tội G.i.ế.c người.

Do Lưu Kiến Quốc đã t.ử vong, trách nhiệm hình sự đối với ông ta dừng lại. Tuy nhiên, cái c.h.ế.t của Lưu Kiến Quốc được tách thành một vụ án độc lập có dấu hiệu bị diệt khẩu.

Đại diện Viện Kiểm sát phát biểu:

"Để tránh gây hoảng loạn dư luận, phía Viện Kiểm sát và Công an thành phố thống nhất sẽ công bố với báo chí rằng vụ án đã được phá. Đối tượng trực tiếp bắt cóc đã sa lưới."

Những chi tiết về chiếc nhẫn bạc tam giác, các công ty ma, người áo đen và dấu hiệu nội gián hoàn toàn được giấu kín.

Tần Mặc đồng ý với phương án này.

Việc tạo ra một chiến thắng giả sẽ khiến kẻ chủ mưu lơ là cảnh giác.

Thanh Nghi nhìn tờ biên bản tố tụng.

Chiến thắng này chỉ là một tấm rèm thưa che mắt truyền thông. Người trực tiếp bắt cóc đã bị bắt, nhưng kẻ ra lệnh vẫn ung dung ngoài vòng pháp luật.

Tần Mặc đặt b.út ký vào biên bản. Tại mục kết luận, anh không ghi "kết thúc điều tra".

Anh ghi:

"Hoàn tất giai đoạn một."

Chưa đầy một giờ sau, tin tức "Công an Hải Xuyên phá nhanh vụ án Búp bê m.á.u" xuất hiện tràn ngập trên các trang báo điện t.ử.

Các bài viết liên tục dùng những từ ngữ hoa mỹ ca ngợi Đội Trọng án.

Tại văn phòng làm việc, Lục Hạo in một bản tin ra, vừa đọc vừa hào hứng:

"Lần này chắc đội mình được thưởng lớn rồi!"

Một vài đồng đội mệt mỏi mỉm cười gật đầu.

Chu Mạn—nữ cảnh sát điều tra của đội—đặt tập tài liệu xuống bàn, thở dài lắc đầu:

"Thưởng thì có."

Cô nhìn thẳng vào Lục Hạo:

"Nhưng người thật sự đứng sau vẫn chưa tìm thấy."

Cả phòng làm việc rơi vào im lặng đè nén.

Lục Hạo lúng túng nhìn tấm ảnh An An dán trên tường, nụ cười trên môi tắt ngấm. Anh lặng lẽ úp tờ báo xuống mặt bàn.

Thanh Nghi bước qua dãy bàn làm việc. Cô không nhìn vào tiêu đề các bài báo khen ngợi.

Dư luận chúc mừng một chiến công, nhưng cảnh sát biết rõ kẻ sát nhân vẫn đang rình rấp.

Tần Mặc từ phòng chỉ huy bước ra, ánh mắt nghiêm nghị quét qua cả đội:

"Bên ngoài có thể coi vụ án đã kết thúc."

Anh dừng lại một nhịp, giọng đanh thép:

"Chúng ta thì không."

Tần Mặc yêu cầu lưu trữ hồ sơ vụ án Lưu Kiến Quốc vào danh mục theo dõi đặc biệt, không niêm phong như án hình sự thông thường.

Toàn bộ tài liệu được chia thành hai bản độc lập.

Bộ hồ sơ điện t.ử được mã hóa, hạn chế quyền truy cập. Bộ hồ sơ giấy được đóng dấu mật, cất giữ riêng.

Tần Mặc thiết lập tám đặc điểm nhận dạng chuyên biệt để đối chiếu cho các vụ án sau này: Búp bê gỗ phủ m.á.u, biểu tượng ba tam giác, chất gây mê/gây ngạt, hiện trường giả, di chuyển t.h.i t.h.ể, điện thoại rác, công ty ma và kẻ đeo nhẫn bạc.

12 - Hồ Sơ: 327 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia