Đây là lần đầu tiên anh chắc chắn một điều:
Lâm Thanh Nghi không chỉ là pháp y của vụ án này.
Cô còn là một phần của nó.
3.
Thi thể bé gái được di chuyển về Trung tâm Pháp y Hải Xuyên bằng xe chuyên dụng.
Con b.úp bê m.á.u, mẫu đất, sợi vải, cát trắng và toàn bộ vật chứng thu thập tại hiện trường biệt thự bỏ hoang đều được niêm phong riêng, đ.á.n.h số theo đúng quy trình nghiêm ngặt.
Tần Mặc không quay lại trụ sở Đội Trọng án.
Anh trực tiếp đi theo xe về Trung tâm Pháp y, đứng lặng lẽ trong phòng quan sát phía sau lớp kính một chiều.
Danh nghĩa của anh là chờ kết luận sơ bộ để điều chỉnh kế hoạch truy bắt. Nhưng thực tế, anh muốn tận mắt kiểm chứng năng lực thật sự của Lâm Thanh Nghi.
Trong phòng thay đồ, Thanh Nghi mặc áo giải phẫu xanh, đeo khẩu trang, găng tay cao su và kính bảo hộ.
Cô buộc gọn mái tóc, tháo đồng hồ đặt lên khay, tỉ mỉ kiểm tra lại từng con d.a.o mổ rồi mới bước vào phòng giải phẫu số ba.
Các kỹ thuật viên pháp y vốn đang trao đổi nhỏ lập tức im lặng.
Không phải cô cố ý tạo áp lực, mà vì thần thái của Thanh Nghi quá mức bình tĩnh. Từ lúc bước vào, ánh mắt cô không hề dời khỏi t.h.i t.h.ể đang nằm trên bàn inox lạnh ngắt.
Cô kiểm tra mã số trên túi đựng t.h.i t.h.ể, đối chiếu niêm phong với biên bản hiện trường rồi tự tay kéo khóa.
Gương mặt bé gái hiện ra dưới ánh đèn trần màu trắng lạnh.
Thanh Nghi đứng im vài giây.
Không ai biết cô đang nhìn nạn nhân hay đang nhìn thấy chính mình của mười tám năm trước.
Sau đó, cô cất giọng khẽ khàng:
"Người c.h.ế.t sẽ kể cho chúng ta biết mọi chuyện."
Tần Mặc đứng bên kia lớp kính nghe rõ từng chữ qua hệ thống đàm thoại.
Thanh Nghi bắt đầu bằng việc chụp ảnh toàn thân, quần áo và từng vùng tổn thương.
Cô yêu cầu kỹ thuật viên không cắt bỏ trang phục ngay mà tháo từng lớp theo đúng thứ tự để bảo toàn tối đa sợi vải và vật chất bám dính.
Trên cổ tay nạn nhân lộ ra hai vòng bầm gần như đối xứng. Màu bầm tím đỏ, mép tương đối đều.
Ở mắt cá chân cũng xuất hiện vết tương tự, sâu hơn và có điểm trầy da nhỏ.
Thanh Nghi dùng thước đo pháp y ghi lại chiều rộng từng vết. Bốn dấu trói có kích thước gần như bằng nhau.
Một kỹ thuật viên nhìn qua rồi hỏi:
"Bị trói bằng dây thừng sao cô?"
Thanh Nghi lắc đầu:
"Dây thừng thô sẽ để lại vết hằn không đều và nhiều sợi xước hơn. Loại này có bề mặt phẳng, mềm nhưng siết rất c.h.ặ.t."
Cô nghiêng cổ tay nạn nhân dưới ánh đèn, chỉ vào những đường song song rất mảnh còn hằn trên da:
"Có thể là dây đai dệt, dây chằng hàng hoặc một loại dây an toàn công nghiệp."
Cô ấn nhẹ vào vệt tím:
"Các mô mềm quanh vết trói có phản ứng viêm và tụ m.á.u. Nạn nhân vẫn còn sống khi bị buộc. Mức độ tổn thương này cho thấy cô bé bị cố định ít nhất vài giờ."
Tần Mặc lập tức ghi thông tin vào sổ tay.
Nếu hung thủ giữ nạn nhân lâu như vậy, hắn cần một nơi kín đáo, không bị người ngoài phát hiện và đủ an toàn để ra vào nhiều lần.
Đây không phải một vụ tấn công bộc phát. It là một quá trình giam giữ có chuẩn bị.
Vết thương rõ nhất nằm ở vùng sau đầu nạn nhân, bị tóc che khuất một phần.
Tại hiện trường, chính vết thương này khiến cảnh sát ban đầu cho rằng đứa trẻ bị đ.á.n.h mạnh dẫn đến mất m.á.u t.ử vong.
Thanh Nghi dùng dung dịch chuyên dụng rửa nhẹ vùng tổn thương. Mép vết thương tương đối gọn.
Tuy nhiên, mô xung quanh không hề có mức độ thấm m.á.u tương ứng với một tổn thương xảy ra khi tim còn đập mạnh.
Lượng m.á.u bám bên ngoài tóc nhiều hơn lượng m.á.u thấm vào các mô thịt.
Một kỹ thuật viên nhìn sang cô, ngập ngừng:
"Vết thương này... được tạo sau khi c.h.ế.t?"
"Có thể sau t.ử vong hoặc trong giai đoạn tuần hoàn đã suy kiệt nghiêm trọng."
Thanh Nghi dùng d.a.o mổ lấy mẫu mô ở mép vết thương để kiểm tra phản ứng sống.
Cô kiểm tra tiếp vệt m.á.u trên chiếc váy trắng. Vết m.á.u chảy ngược từ dưới lên trên, hoàn toàn mâu thuẫn với tư thế nằm nghiêng của t.h.i t.h.ể tại căn biệt thự.
Tần Mặc nhấn nút bộ đàm liên lạc vào trong phòng:
"Có khả năng hung thủ dùng m.á.u để tạo vết thương giả?"
Thanh Nghi ngẩng đầu nhìn về phía lớp kính một chiều, đáp:
"Không chỉ tạo vết thương giả. Hắn đang kể cho cảnh sát một câu chuyện giả."
Một câu chuyện trong đó đứa trẻ bị đ.á.n.h c.h.ế.t ngay tại biệt thự bỏ hoang.
Nhưng cơ thể người c.h.ế.t đang phủ nhận từng chi tiết trong câu chuyện đó.
Thanh Nghi tiến hành mở khoang n.g.ự.c và ổ bụng.
Cô lần lượt đ.á.n.h giá lượng m.á.u trong các khoang cơ thể, tình trạng tim, gan, lá lách và các mạch m.á.u lớn.
Không có tổn thương nội tạng nghiêm trọng. Không có mạch m.á.u lớn bị đứt. Lượng m.á.u mất hoàn toàn không đủ để gây t.ử vong.
Thanh Nghi chuyển sang kiểm tra vùng cổ và đường hô hấp.
Niêm mạc khí quản xuất hiện các điểm xuất huyết nhỏ. Phổi phù, sung huyết nặng và có các đốm xuất huyết dưới màng phổi. Kết mạc mắt cũng lộ rõ những chấm xuất huyết li ti.
Cô kiểm tra kỹ xương móng và sụn cổ. Không có dấu hiệu gãy, chứng tỏ nạn nhân không bị bóp cổ bằng lực tay trực tiếp.
Tuy nhiên, vùng da quanh miệng và mũi lại có dấu bầm nhẹ.
Thanh Nghi đặt kéo phẫu thuật xuống khay inox.
"Nguyên nhân t.ử vong là ngạt cơ học."
Cả phòng giải phẫu rơi vào im lặng.
Tần Mặc đứng phía sau lớp kính, ánh mắt chùng xuống. Anh hỏi qua mic:
"Bị bịt đường thở?"
"Khả năng cao miệng và mũi bị bịt bằng vật mềm. Có thể là vải, gối hoặc túi có lớp lót."
Thanh Nghi lấy mẫu m.á.u và dịch cơ thể cho vào ống nghiệm:
"Việc không có tổn thương kháng cự mạnh ở cổ cho thấy hung thủ không cần tốn nhiều sức. Nạn nhân lúc đó đã bị trói, suy yếu hoặc bị gây mê. Tôi sẽ cho xét nghiệm độc chất."
Tần Mặc bước vào khu vực trao đổi bên ngoài phòng giải phẫu ngay khi Thanh Nghi hoàn tất công đoạn chính.
Anh cởi bỏ áo khoác hiện trường, đặt những bức ảnh chụp biệt thự bỏ hoang lên bàn.
"Ý cô là hung thủ cố ý tạo hiện trường giả?"
Thanh Nghi gật đầu:
"Nạn nhân bị bắt cóc, bị trói tay chân trong nhiều giờ, sau đó bị bịt đường thở cho đến c.h.ế.t. Khi tuần hoàn gần như dừng hẳn, hung thủ mới tạo vết thương sau đầu, phủ m.á.u lên cơ thể và con b.úp bê rồi chuyển t.h.i t.h.ể đến biệt thự."
Tần Mặc khoanh tay trước n.g.ự.c:
"Tại sao phải làm phức tạp như vậy?"
"Để chúng ta nhìn thấy thứ hắn muốn."
Cô nhìn thẳng vào mắt anh:
"Nếu chỉ muốn giấu xác, hắn có thể ném xuống sông hoặc chôn ở vùng núi. Việc đặt t.h.i t.h.ể giữa phòng khách, mặc váy trắng, để con b.úp bê m.á.u ngay bên cạnh và ngắt camera đúng mười phút đều mang tính trình diễn."
Tần Mặc chỉ vào ký hiệu tam giác trong ảnh:
"Hắn muốn khiêu khích cảnh sát?"
"Hoặc muốn tìm một người cụ thể."
Câu trả lời vừa thốt ra, Thanh Nghi lập tức nhận ra mình đã lỡ lời.
Tần Mặc nheo mắt:
"Người nào?"
Thanh Nghi bình tĩnh khép lại hồ sơ ảnh:
"Chưa đủ chứng cứ để xác định."
Tần Mặc không ép hỏi thêm. Nhưng ánh mắt sắc lạnh của anh đã ghi nhận sự khựng lại rất nhỏ ấy của cô.
Khi nhân viên chuẩn bị vệ sinh và đưa t.h.i t.h.ể vào phòng bảo quản lạnh, Thanh Nghi bất ngờ lên tiếng:
"Chờ đã."
Cô cúi xuống, bật đèn soi tiểu tiết chiếu vào lòng bàn chân nạn nhân.
Dưới gót chân và mép ngoài bàn chân có một lớp bụi mỏng màu xám trắng bám sâu trong các rãnh da.