Mười tám năm trước, ngay trước đêm t.h.ả.m sát, cô đã vô tình nghe thấy cha mình—Hứa Đình Viễn—nói gắt gỏng qua điện thoại:
"Nhà máy số 7 không thể để họ tìm thấy."
Tần Mặc mở hồ sơ pháp nhân cũ của Nhà máy gốm Đông Hải số 7 trên máy tính.
Dòng thông tin niêm phong mười lăm năm trước hiện lên rõ ràng. Đơn vị quản lý cuối cùng trước khi nhà máy đóng cửa thuộc tập đoàn doanh nghiệp do Hứa Đình Viễn đứng tên.
Tần Mặc lập tức quay sang quan sát từng biến đổi trên gương mặt Thanh Nghi:
"Cô biết nơi này?"
Thanh Nghi đứng im, chưa kịp trả lời.
"Tè... Tè..."
Điện thoại trong túi áo cô lại rung lên bần bật.
Một tin nhắn từ số lạ gửi đến. Lần này là một tấm ảnh chụp trực diện.
Trong ảnh là cánh cổng sắt gỉ sét, u uất của Nhà máy gốm Đông Hải số 7 dưới cơn mưa mỏng.
Ngay chính giữa cổng sắt, ai đó đã dùng dây thép treo lơ lửng một con b.úp bê gỗ không có đầu.
Bên dưới bức ảnh chỉ vỏn vẹn một dòng chữ:
"Lời khai thứ hai đang chờ cô."
Thanh Nghi ngẩng đầu nhìn ra ngoài khung cửa kính. Bầu trời Hải Xuyên đã ngả sang màu xám xịt chạng vạng.
Tần Mặc nhìn thấy bàn tay cô siết c.h.ặ.t lấy mép bàn đến mức khớp ngón tay trắng bệch.
Anh tiến lên một bước, ánh mắt truy hỏi:
"Ai gửi?"
Thanh Nghi không đáp. Cô tắt màn hình điện thoại, xoay người xách vali dụng cụ pháp y lên.
Bí mật mười tám năm trước không hề bị chôn vùi.
Kẻ thù đang dùng chính những vụ án mạng này để kéo cô bước vào cái bẫy đã giăng sẵn.
5.
Ngay sau khi phát hiện chiếc xe máy bị bỏ lại và áo khoác xanh của Trịnh Quốc Hào gần khu công nghiệp phía Tây, Tần Mặc lập tức phát lệnh truy tìm khẩn cấp trên toàn thành phố Hải Xuyên.
Ảnh nhận dạng, đặc điểm nhân dạng và thông tin cá nhân của Trịnh Quốc Hào được truyền trực tiếp đến tất cả các chốt kiểm soát giao thông, bến xe, ga tàu và lực lượng trinh sát.
Tuy nhiên, Trịnh Quốc Hào không tiếp tục di chuyển bằng chiếc xe máy đăng ký chính chủ.
Dữ liệu trích xuất từ camera giao thông cho thấy sau khi bỏ lại xe máy, hắn đã đi bộ lẩn vào một khu chợ dân sinh, lột bỏ chiếc áo khoác ngoài rồi bắt một chiếc xe ôm truyền thống không đăng ký qua ứng dụng.
Sau khi di chuyển được khoảng ba cây số, hắn xuống xe, lập tức nhảy lên xe buýt tuyến nội thành rồi liên tục thay đổi phương tiện.
Hắn chọn những con hẻm chật hẹp, các tuyến đường đông đúc và cố tình đi ngược chiều để cắt đuôi sự theo dõi.
Lục Hạo quan sát sơ đồ lộ trình trên máy tính, nhíu mày nhận xét:
"Hành vi này không giống phản ứng hoảng loạn của một kẻ phạm tội bộc phát."
Tần Mặc đứng bên bàn điều hành, ánh mắt lạnh đanh:
"Hắn từng ngồi tù. Hắn biết cảnh sát sẽ tìm mình bằng cách nào."
Lâm Thanh Nghi đứng quan sát sự di chuyển của vết định vị trên màn hình. Cô nhận ra một điểm bất thường: Trịnh Quốc Hào không hề tìm đường tháo chạy khỏi Hải Xuyên ngay lập tức, mà liên tục đi lòng vòng qua các quận phía Nam.
Thanh Nghi lên tiếng:
"Hắn chưa biết phải đi đâu."
Tần Mặc gật đầu, đồng tình với nhận định của cô:
"Vậy người giúp hắn chạy đang chưa kịp sắp xếp đường thoát."
Trong lúc các tổ trinh sát siết c.h.ặ.t vòng vây về hướng bến xe phía Nam, Thanh Nghi ngồi tại phòng phân tích dữ liệu để nghiên cứu toàn bộ hồ sơ nhân thân và lịch sử tài chính của Trịnh Quốc Hào.
Hắn chỉ học hết cấp hai, từng làm bốc vác, phụ xe, bảo vệ thời vụ, thu nhập bấp bấp chới và thường xuyên thất nghiệp.
Thế nhưng, dữ liệu sao kê ngân hàng lại hiện lên một sự thật mâu thuẫn: Sau khi ra tù, tài khoản của Trịnh Quốc Hào đều đặn nhận những khoản tiền lớn vào cùng một khoảng thời gian mỗi tháng.
Số tiền không cố định nhưng luôn cao gấp nhiều lần mức lương của một lao động phổ thông.
Điều tra viên tài chính báo cáo:
"Người chuyển tiền tuyệt đối không dùng cố định một tài khoản. Mỗi tài khoản trung gian chỉ thực hiện đúng một đến hai giao dịch rồi lập tức rút hết tiền và hủy bỏ. Phần lớn được mở bằng giấy tờ giả hoặc thông tin của người già, người đã mất."
Thanh Nghi rà soát chuỗi mốc thời gian. Cứ mỗi lần Trịnh Quốc Hào đổi chỗ ở hay chuyển nơi làm việc, số tiền nhận được lại tăng đột biến.
Tần Mặc nhìn vào các con số, trầm giọng:
"Có người đang trả tiền để hắn luôn sẵn sàng làm việc."
Thanh Nghi chỉ ngón tay vào một giao dịch phát sinh đúng ba ngày trước khi bé An An mất tích. Khoản tiền chuyển vào lớn gấp ba lần so với trung bình các tháng trước.
Lục Hạo đứng bên cạnh thốt lên:
"Tiền thuê bắt cóc?"
Tần Mặc chưa đưa ra kết luận ngay:
"Có thể là tiền đặt cọc."
Thanh Nghi nhìn chuỗi tài khoản bị xóa sau giao dịch:
"Người trả tiền hiểu rất rõ cách cắt đường truy vết."
Tại khu vực bến xe phía Nam Hải Xuyên.
Trịnh Quốc Hào xuất hiện gần quầy bán vé liên tỉnh. Hắn mặc áo khoác màu xám, trùm mũ sùm sụp và đeo khẩu trang kín mít.
Hắn trả tiền mặt mua vé, nhưng không bước vào khu vực chờ mà liên tục đảo mắt quan sát các bề mặt kính phản chiếu xung quanh.
Một trinh sát mặc thường phục vừa tiến lại gần từ phía sau, Trịnh Quốc Hào đã nhạy cảm phát hiện ra. Hắn gầm lên một tiếng, ném mạnh chiếc túi xách vào người đi đường rồi lao qua hàng rào bảo vệ.
Cuộc rượt đuổi nổ ra dữ dội giữa bến xe đông đúc.
Trịnh Quốc Hào xô đổ các thùng hàng, chui lủi qua các lối đi chật hẹp của khu chợ ven bến xe nhằm cản bước lực lượng chức năng.
Lục Hạo cùng hai trinh sát bám sát phía sau. Khi khoảng cách chỉ còn vài mét, Trịnh Quốc Hào bất ngờ nhảy lên nấc thang của một chiếc xe tải giao hàng đang chạy chậm, bám theo một đoạn rồi lao vào con hẻm ngoằn ngoèo.
Tần Mặc liên tục điều động lực lượng phong tỏa các đầu ngõ qua bộ đàm.
Tuy nhiên, lợi dụng dòng người xuống xe buýt hỗn loạn, Trịnh Quốc Hào đã lột bỏ áo khoác xám và biến mất hoàn toàn.
Tổ truy bắt chỉ thu giữ được chiếc ba lô do hắn đ.á.n.h rơi gần quầy thực phẩm.
Bên trong ba lô có vài bộ quần áo thay đổi, tiền mặt chia làm nhiều phong bì, một chai nước và một chiếc điện thoại phổ thông đã bị tháo pin.
Không có giấy tờ tùy thân. Không có vé xe. Không có dấu vết chỉ ra điểm đến tiếp theo.
Chiếc điện thoại phổ thông lập tức được chuyển về phòng kỹ thuật số.
Thiết bị không có chức năng truy cập internet. Danh bạ hoàn toàn trống, lịch sử cuộc gọi đã bị xóa sạch và thẻ SIM được đăng ký bằng thông tin giả.
Sau hơn mười phút khôi phục dữ liệu, chuyên viên kỹ thuật tìm thấy danh sách các cuộc gọi ngắn dưới ba mươi giây đến từ nhiều số điện thoại rác khác nhau. Toàn bộ các số này đều đã ngắt kết nối.
Một tin nhắn duy nhất được phục hồi một phần nội dung:
"Đến điểm thứ ba. Chờ cuộc gọi."
Tần Mặc yêu cầu tra cứu vị trí trạm phát sóng. Kết quả chỉ khoanh vùng được một khu vực rộng lớn ở cửa ngõ phía Nam thành phố.
Thanh Nghi nhìn ba phong bì tiền mặt thu được trong ba lô:
"‘Điểm thứ ba’ có thể là một vị trí nằm trong quy ước giao nhận đã được thiết lập từ trước, không cần ghi lại địa chỉ."
Lục Hạo gật đầu:
"Vậy chỉ có hắn và kẻ giao việc mới hiểu."
Tần Mặc đáp:
"Hoặc còn những người khác cũng dùng cùng hệ thống."
"Rinh... rinh..."
Chiếc điện thoại phổ thông đang nằm trên bàn kỹ thuật bất ngờ đổ chuông. Màn hình chỉ hiện dòng chữ: Số ẩn danh.