Tần Mặc giơ tay ra hiệu ghi âm cuộc gọi rồi bắt máy, tuyệt đối không cất tiếng.
Đầu dây bên kia im lặng suốt hai giây.
"Tút... tút... tút..."
Cuộc gọi bị ngắt lập tức. Kẻ chỉ đạo Trịnh Quốc Hào đã nhận ra chiếc điện thoại rơi vào tay công an.
Cùng lúc đó, kết quả từ phòng giám định vi lượng chính thức gửi về phòng họp Đội Trọng án.
Sợi vải màu xanh thu được dưới móng tay An An trùng khớp hoàn toàn với mẫu vải trên chiếc áo khoác bị rách cổ tay do Trịnh Quốc Hào bỏ lại.
Chất liệu polyester pha cotton, cấu trúc dệt chéo và màu nhuộm hoàn toàn đồng nhất. Mép vải bị rách có dấu hiệu bị tác động bởi móng tay người.
Đồng thời, kỹ thuật viên đã tìm thấy một lượng rất nhỏ tế bào biểu mô trên vết rách, hiện đang được trích xuất để đối chiếu ADN với nạn nhân.
Thanh Nghi quan sát bản ảnh phóng đại vi phẫu:
"An An đã cào trúng tay áo hắn trong lúc kháng cự. Đây là chứng cứ tiếp xúc trực tiếp."
Tần Mặc đập mạnh tay xuống bàn:
"Xin lệnh bắt giữ khẩn cấp và khám xét nơi ở của Trịnh Quốc Hào!"
Lục Hạo hào hứng:
"Cuối cùng cũng có chứng cứ đập tan sự chối tội của hắn!"
Thanh Nghi bình tĩnh nhắc nhở:
"Nó chỉ chứng minh hắn từng tiếp xúc và bị An An chống cự. Chưa chứng minh hắn là người gây ngạt."
Tần Mặc gật đầu nhận định:
"Đúng. Nhưng việc hắn bỏ trốn, dùng SIM rác và nhận khoản tiền bất thường đủ để xác định hắn là nghi phạm trọng yếu nhất lúc này."
Anh phân công nhiệm vụ dồn dập:
"Bắt được người trước. Chủ mưu hay người làm thuê, hắn đều phải trả lời."
Tổ công tác tiến hành khám xét phòng trọ của Trịnh Quốc Hào trong một khu xóm lao động.
Căn phòng rộng vỏn vẹn hơn mười mét vuông với một chiếc giường sắt và một chiếc tủ gỗ đơn sơ.
Toàn bộ căn phòng trống trải một cách bất thường, không hề có ảnh chụp, đồ dùng cá nhân hay rác thải sinh hoạt. Ga giường được thay mới, các bề mặt bàn làm việc, tay nắm cửa đều sạch sẽ.
Bà chủ nhà trọ khai báo:
"Sáng nay tôi có nghe tiếng động trong phòng, rồi ngửi thấy mùi nước tẩy rửa rất nồng. Hắn vốn là kẻ ở dơ, tự dưng hôm nay lại lau dọn sạch bách."
Kiểm tra tủ quần áo, cảnh sát phát hiện hai bộ đồng phục bảo vệ cùng lô sản xuất với chiếc áo khoác xanh dính vết rách. Một bộ đang bị cắt dở tay áo.
Tuy nhiên, tại hiện trường phòng trọ tuyệt đối không có sự xuất hiện của con b.úp bê gỗ, dấu m.á.u, cát thạch anh hay biểu tượng tam giác.
Thanh Nghi dùng đèn soi tia cực tím kiểm tra gầm giường và đường ống thoát nước, phát hiện ra vệt bột tẩy rửa vừa mới khô.
Cô quay sang Tần Mặc:
"Trịnh Quốc Hào đang vội vã chạy trốn. Hắn không thể có đủ thời gian để quay về lau dọn kỹ đến mức này."
Tần Mặc quan sát ô cửa sổ phía sau không khóa chốt:
"Có người đã đến sau khi hắn rời đi."
Một giờ chiều. Bữa ăn cấp tốc của Đội Trọng án diễn ra ngay tại phòng làm việc.
Hồ sơ vụ án, bản đồ truy vết vẫn trải kín mặt bàn.
Lục Hạo mở hộp cơm ra rồi ngơ ngác kêu lên:
"Ai lấy thịt của em?"
Nữ cảnh sát ngồi đối diện thản nhiên xúc một thìa rau, không ngẩng đầu:
"Anh béo."
"Ăn rau."
Lục Hạo ôm hộp cơm toàn rau luộc và đậu phụ, làm vẻ mặt móm mém:
"Đây là bạo lực học đường."
Cả phòng làm việc bật cười. Bầu không khí căng thẳng suốt từ sáng bỗng chùng xuống đôi chút.
Thanh Nghi đang đọc báo cáo vi lượng cũng khẽ cong khóe môi.
Nụ cười rất nhẹ, thoáng qua trên gương mặt vốn luôn giữ vẻ lạnh đanh.
Tần Mặc ngồi ở đầu bàn vô tình bắt gặp khoảnh khắc đó.
Thế nhưng ngay sau đó, ánh mắt Thanh Nghi rơi xuống bức ảnh của bé An An đang đặt bên cạnh hộp cơm chưa mở.
Nụ cười trên môi cô biến mất hoàn toàn.
Thanh Nghi khẽ thở dài, giọng trầm xuống:
"Giá như…"
Mọi người xung quanh dừng đũa, lặng lẽ nhìn cô.
"Con bé còn được ăn cơm."
Không ai nói thêm câu nào.
Lục Hạo im lặng gắp miếng trứng cuộn duy nhất trong hộp của mình, đặt sang hộp cơm của Thanh Nghi.
Thanh Nghi đậy nắp hộp cơm lại, đẩy hồ sơ nhân thân của Trịnh Quốc Hào về phía Tần Mặc.
"Một người như hắn có thể bắt cóc hoặc g.i.ế.c người."
Cô nhìn thẳng vào Tần Mặc:
"Nhưng rất khó để tự mình tạo ra một hiện trường giả như vậy."
Thanh Nghi phân tích: Trịnh Quốc Hào có học vấn thấp, tiền án bắt cóc trước đây chỉ là dùng kẹo dụ dỗ rồi chở nạn nhân đi giao cho kẻ khác. Hắn không hề có tri thức về pháp y, không biết cách can thiệp hệ thống camera trung tâm, không thể tự tạo ra con b.úp bê có khoang rỗng kim loại tinh vi hay lập mạng lưới tài khoản ảo chu cấp nhiều năm.
Tần Mặc lấy b.út mực đ.á.n.h dấu lên bảng điều tra, chia thành hai vai trò rõ ràng:
"Người bắt cóc."
"Người dựng sân khấu."
Anh viết tên Trịnh Quốc Hào dưới dòng chữ "Người bắt cóc". Dòng chữ "Người dựng sân khấu" bên dưới vẫn để trống.
Kẻ thiết kế vụ án này là một kẻ vô cùng bình tĩnh, thấu hiểu nghiệp vụ cảnh sát và đang giật dây Trịnh Quốc Hào như một quân cờ.
Tần Mặc gõ đầu b.út lên mặt bảng:
"Kẻ dọn dẹp phòng trọ chính là kẻ dựng sân khấu."
"Bộp!"
Trần Vũ—cảnh sát phụ trách kỹ thuật—bất ngờ đứng dậy:
"Đội trưởng! Tìm thấy Trịnh Quốc Hào rồi! Hắn vừa quẹt thẻ phòng tại một nhà nghỉ ven quốc lộ phía Nam!"
Đội Trọng án lập tức xuất kích.
Nhà nghỉ nằm ven quốc lộ, cách trung tâm Hải Xuyên mười lăm cây số. Trịnh Quốc Hào dùng tiền mặt thuê một phòng ở tầng hai mà không xuất trình giấy tờ.
Tần Mặc nhanh ch.óng bao vây hiện trường. Một tổ khóa c.h.ặ.t lối thoát hiểm phía sau, một tổ kiểm tra sảnh chính, các trinh sát âm thầm di tản khách ở các phòng xung quanh.
Thanh Nghi đi cùng đoàn, giữ vị trí quan sát phía ngoài dải phân cách.
Tần Mặc tiếp cận cửa phòng 204, gõ cửa giả làm nhân viên nhà nghỉ.
Bên trong hoàn toàn im lìm.
"Rầm!"
Khung cửa sổ phía sau phòng 204 bị đạp tung. Trịnh Quốc Hào lao ra lan can, định nhảy xuống mái tôn tầng một để thoát thân.
Hai trinh sát phục kích sẵn trên mái tôn lập tức áp sát. Trịnh Quốc Hào hoảng loạn vơ lấy chiếc ghế gỗ và mảnh kính vỡ điên cuồng chống trả.
Tần Mặc lao vào, dùng kỹ thuật chiến đấu khống chế c.h.ặ.t cổ tay cầm mảnh kính của hắn, đè gập hắn xuống sàn nhà.
"Cạch!"
Chiếc còng số tám khóa c.h.ặ.t hai tay Trịnh Quốc Hào ra sau lưng.
Khám xét nhanh căn phòng nghỉ, cảnh sát chỉ tìm thấy một chai nước, vài viên t.h.u.ố.c giảm đau và một phong bì tiền mặt còn nguyên niêm phong.
Kẻ hứa hẹn đón hắn bỏ trốn đã không bao giờ xuất hiện. Trịnh Quốc Hào hiểu rằng mình đã bị bỏ rơi.
Gương mặt hắn chuyển từ hung hãn sang tái bệch, tuyệt vọng.
Trịnh Quốc Hào bị hai trinh sát áp giải ra khỏi nhà nghỉ.
Hắn không hề gào lên kêu oan hay phủ nhận việc tiếp xúc với nạn nhân.
Câu đầu tiên hắn gào lên trong hoảng loạn là:
"Tôi không muốn g.i.ế.c con bé!"
"Tôi chỉ làm việc mình được giao!"
Tần Mặc tiến lại gần, giọng đanh thép:
"Hắn là ai?"
Trịnh Quốc Hào lập tức im bặt. Sắc mặt hắn cắt không còn một giọt m.á.u. Hắn đảo mắt liên tục nhìn lên các mái nhà, ô cửa sổ và những lùm cây ven đường.
Thanh Nghi bước lại gần xe áp giải, quan sát sự sợ hãi tột cùng trong mắt hắn.
"Người đó đang theo dõi anh sao?"
Trịnh Quốc Hào nhìn Thanh Nghi. Toàn thân hắn run lên bần bật:
"Cô không hiểu."
"Hắn biết tất cả."
Tần Mặc gằn giọng:
"Nói! Hắn là ai?"
Trịnh Quốc Hào há miệng nhưng không thể phát ra tiếng. Hắn lắc đầu điên cuồng trong sự hãi hùng.
Trước khi bị đẩy vào trong xe, hắn nhìn chằm chằm vào Thanh Nghi:
"Cô mới là người hắn muốn."
Thanh Nghi khựng lại. Trịnh Quốc Hào nhận ra cô—không phải với tư cách một tiến sĩ pháp y, mà là con gái của Hứa Đình Viễn.
"Cạch!"