Nói đến đây, Uyển Dung khẽ rũ mi mắt, gượng cười chua chát:
"Hôm nay ta vốn ra khỏi phủ, định đến chùa Linh Ẩn cầu phúc cho hài nhi trong bụng, nào ngờ phu xe lại thông đồng với kẻ ngoài, muốn nhân cơ hội g.i.ế.c ta bằng một vụ ngã xe."
Sợ ta không tin, nàng liền vén lớp áo lót, lộ ra miếng ngọc đeo sát cổ.
Làn da trắng như ngọc ngà lại càng làm nổi bật lên ánh ngọc.
Miếng ngọc to bằng nắm tay trẻ con, mượt như sáp, ấm như da người, sờ vào liền sinh nhiệt, ở giữa khắc một chữ Chu rõ ràng đoan chính, tuyệt không phải vật tầm thường.
So với mấy cái bình ngọc bọn nha hoàn trong phủ từng khoe là quý đến mức có tiền cũng không mua nổi, miếng ngọc này còn tinh xảo hơn gấp mấy lần.
Ta vốn đã tin lời nàng, nhưng vừa nghĩ tới những gì tiểu nha đầu kia từng lỡ miệng, lòng không khỏi chộn rộn bất an.
Chu Uyển Dung thấy sắc mặt ta chợt đổi, ánh mắt bối rối, vội vàng khẩn khoản:
"Lâm cô nương, không biết cô nương có thể sớm ngày đưa ta trở lại phủ Vĩnh Ninh hầu được không?"
Ta nghẹn họng, môi khô khốc, chẳng dám nhìn vào ánh mắt tràn đầy mong đợi kia.
Trong phòng yên ắng đến mức có thể nghe thấy hơi thở, chỉ còn giọng khàn khàn nói đứt quãng như đè nén từ tận đáy lòng:
"Nhưng hôm nay ta vừa được mời đến phủ Vĩnh Ninh hầu, đỡ đẻ cho hầu phu nhân."
Nói rõ mọi chuyện xong, Chu Uyển Dung liền im bặt như khúc gỗ bị rút sạch sức sống, chỉ biết ngồi bên cửa sổ mà rơi lệ.
Với kiểu tiểu thư yếu đuối như nàng, ta cũng chẳng có cách gì, chỉ nghĩ bụng để nàng khóc chán, nhớ ra trong bụng còn có đứa nhỏ, chắc rồi cũng sẽ gắng gượng mà sống.
Vậy nên ta chỉ cúi đầu cạm cụi làm việc.
Nhà có thêm người thì đã sao?
Cũng vẫn phải sống thôi.
Ta bèn bảo Tiểu Hoa trông chừng di mẫu nó cho kỹ.
Ba ngày sau, ta đeo hòm t.h.u.ố.c lên lưng, mượn con lừa nhà trưởng thôn để vào thành.
Một là để xem có ai từng hẹn gần đến ngày sinh kiếm ít bạc đỡ đẻ, hai là để dò hỏi tin tức về phủ Vĩnh Ninh hầu.
Ở thành Lâm An, muốn hỏi chuyện thì cứ ra chợ mà tìm mấy đại thẩm bán hàng.
Không cần thân, cứ ai ra chọn hàng trả giá là miệng lại tiện thể tám đủ chuyện gần xa.
Đến hàng thịt, bà Vương Đồ Tể vung d.a.o c.h.é.m xương rầm rầm, tay không ngừng nhưng miệng vẫn không chịu nghỉ.
Bà ta tiện miệng kể:
"Hôm nay chợ Tây rôm rả lắm, nghe đâu có một nha hoàn hồi môn của hầu phu nhân, nhân lúc người ta sinh con thì dám trèo lên giường hầu gia. Hầu gia nổi giận, sai người đ.á.n.h một trận rồi đem bán đi. Ngay phường bán người ở chợ tây đó, chiều nay còn mở bán, ngươi đi mua đồ xong ghé xem náo nhiệt cũng được đấy."
Nghe vậy như bắt được đường sống trong hẻm c.h.ế.t, ta vội vã cảm ơn rồi chạy thẳng đến chợ Tây.
Quả nhiên trước cổng phường bán người có một nha hoàn đầu tóc rối bù, dáng vẻ nhếch nhác, bên hông còn dính m.á.u.
Gã môi giới đứng ngoài thấy ta lại gần, ánh mắt láo liên tinh ranh:
"Nương t.ử, đừng thấy nàng ta thê t.h.ả.m vậy mà chê, chỉ bị thương ngoài da thôi, nghỉ mấy hôm là khỏe. Tay chân lành lặn, làm gì cũng được."
Ta vừa như có hứng, nghiêng đầu nghe tiếp:
"Rồi sao? Nói thử xem."
Gã kia cười nham hiểm, ghé sát vào tai ta thì thầm:
"Nhìn nương t.ử là biết làm bà đỡ, hẳn cũng biết mấy chuyện trong nhà quyền quý. Con bé này ấy à..."
Hắn nháy mắt
"...chuyện đó thôi, nhưng mà không phải hạng tầm thường đâu, biết chữ đấy."
Ta hít một hơi lạnh, trong bụng bắt đầu lo không mang đủ bạc, sắc mặt vẫn giả vờ bình tĩnh:
"Ngươi tốt như vậy sao còn bị đem ra bày giữa đường thế kia? Đừng hòng dọa ta, ta điều tra kỹ rồi, đây là nha hoàn phản chủ đúng không?"
Không ngoài dự liệu, sắc mặt hắn sầm xuống, cười khổ hai tiếng:
"Nhà giàu người ta không muốn dính dáng đến mùi tanh từ phủ hầu gia, nhưng dân đen như chúng ta thì có ai quan tâm? Hơn nữa..."
Hắn hạ thấp giọng
"...quản sự hầu phủ còn dặn riêng, không được để con nha đầu này sống sung sướng."
Một phen cò kè mặc cả, cuối cùng bọn buôn người cũng miễn cưỡng đồng ý giao người với giá mười lượng bạc.
Ta móc bạc từ trong túi ra mà tay run, đau đến thắt cả ruột, thầm thề món bạc này sau này nhất định phải đòi lại từ tay tiểu thư họ Chu kia.
Mười lượng bạc đâu phải ít, ta và Tiểu Hoa dè xẻn còn đủ sống cả năm trời đấy.
Còn nha hoàn kia thấy mình bị bán lại không có lấy chút phản ứng, chỉ đứng yên như tro tàn lạnh lẽo.
Tuy trong nhà lại thêm một miệng ăn, nhưng ít ra thì Chu Uyển Dung cũng có người hầu hạ, chỉ là nhìn dáng vẻ đờ đẫn kia, ai chăm ai thật còn chưa biết rõ.
Trên đường về đi được nửa chừng, ta mới ghé tai bảo nhỏ:
"Tiểu thư nhà ngươi còn sống."
Tay chân nàng vẫn đủ cả, không què không cụt.
Cô ấy vừa dứt, ánh mắt nàng lập tức sáng rực lên, bất chấp cả vết thương trên người, giật lấy cái giỏ trong tay ta, thậm chí còn muốn giành luôn cả cái hòm t.h.u.ố.c trên lưng ta.
Cả người như gắn bánh xe lửa, lao vun v.út về phía trước.
Nhìn thì da trắng thịt mềm, chẳng giống từng chịu khổ, vậy mà suốt mười mấy dặm đường núi, không than mệt, không kêu khát, cũng chẳng cần nghỉ ngơi.
Đổ mồ hôi ướt hết lưng, nhưng trong mắt vẫn ánh lên tia sáng rực rỡ.
Ta thì gần c.h.ế.t vì sợ, chẳng dám hé răng đòi nghỉ, sợ nàng xốc ta lên vai mà cõng về luôn, đành cúi đầu lầm lũi theo sau.
May mà hôm nay Lý nhị tẩu còn chưa về, đỡ cho ta phải vắt óc nghĩ ra thân phận bịa đặt.
Vừa mở cửa, nha hoàn kia đã lao vụt vào trong, đặt giỏ xuống đất là lập tức thấy Chu Uyển Dung đang ngồi thẫn thờ nơi mép giường.
Lệ nàng trào ra tức khắc:
"Tiểu thư!"
Chu Uyển Dung vừa quay đầu lại, nước mắt cũng trào ra:
"Liên Kiều!"
Hai người mắt đỏ hoe nhìn nhau, nhào vào ôm lấy đối phương mà khóc nức nở, trông chừng chẳng dễ gì dừng lại.
Ta đành đi thẳng vào bếp nấu cơm, định hầm một nồi canh xương thật bổ để cả nhà bồi dưỡng lại, rồi hấp thêm ba quả trứng, xào một đĩa cà tím.
Nửa canh giờ sau, ta bưng bát bước ra khỏi bếp, suýt nữa không tin nổi vào mắt mình.
Cả căn nhà trông như vừa có tiên nữ ghé thăm.
Sàn được quét lại sạch sẽ, còn dùng nước lau qua, sáng bóng như gương đến mức ta còn không dám đặt chân bước vào.
Đồ đạc thường chất lung tung giờ đều được sắp xếp ngăn nắp, chăn màn đem ra sân phơi, cả đống quần áo lười giặt cũng được rũ sạch, phơi thành hàng dài trên sào.
Bên bàn có ba người ngồi vây quanh.
Chu Uyển Dung đã chẳng còn dáng vẻ thất thần ủ rột như mấy hôm trước, trông như cây khô gặp mưa xuân, đang dịu dàng kể chuyện cổ tích cho Tiểu Hoa nghe.
Liên Kiều thì nửa ngồi nửa quỳ, đang cẩn thận tết tóc cho con bé, còn đan xen cả mấy nhành hoa dại không biết hái từ đâu, khiến con bé vui đến mức mắt sáng rực lên vì ngưỡng mộ.
Cảnh tượng thật yên ả và ấm áp.
Ta đặt bát canh xương lên bàn, gọi cả ba dừng tay lại ăn cơm trước đã.
Liên Kiều vội vàng tết tóc xong, chủ động đứng dậy vào bếp bưng cơm.
Ta chưa kịp ngăn, nàng đã nhanh nhẹn bê từng bát từng đĩa ra, chẳng khác nào người trong nhà.
Trứng gà mái ta nuôi hấp lên thành món trứng hấp thơm lừng béo ngậy.
Xương ống ta chọn kỹ hầm cùng t.h.u.ố.c bắc trên lửa nhỏ suốt một canh giờ, bổ dưỡng không phải chuyện đùa.
Ăn xong mặt ai nấy đều đỏ hồng lên vì khỏe.